Truyentini
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Đăng nhập Đăng ký
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Family Safe

[EDIT][HOÀN] Hôm nay Tiêu Vũ đã bị giáng chức chưa? - Chương 63

Trước
Sau

Tiêu Vũ không nhịn được cười: “Phu nhân đã chuẩn bị cho ta mấy cân thịt khô, lại thêm cơm canh mẫu thân thỉnh thoảng gửi đến, ở trong đó lại không cần làm việc vặt, nếu không phải ta giao thịt khô cho Hà Niên giữ, bảo hắn mỗi ngày chỉ chia cho ta ba miếng, e rằng ta còn tăng thêm vài cân thịt nữa.”

Tiêu Hổ bị nụ cười của huynh trưởng khi nhắc đến thê tử chọc cho khó chịu, nghiêng đầu lẩm bẩm: “Mấy cân thịt khô thôi mà đã dỗ được rồi, ai ngờ người ta căn bản không hề xót xa cho mình, cả ngày mặt mày nghiêm nghị, toàn là oán trách.”

Hắn và nhị huynh cũng oán Tiêu Vũ ngốc, nhưng nhiều hơn là đau lòng. Người mà áo choàng dính chút bụi đất cũng không chịu nổi, vậy mà lại phải ngủ trên đệm cỏ trong nhà lao.

Tiêu Vũ nghe vậy vẫn cười: “Đương nhiên rồi, nàng không oán thì ta còn khó chịu hơn, hơn nữa oán thì oán, nàng vẫn chuẩn bị thịt khô chăn bông cho ta, sợ ta đói rét.”

Tiêu Hổ: “… Cho dù nàng không chuẩn bị, mẫu thân cũng sẽ giúp đệ mang theo.”

Tiêu Vũ: “Mẫu thân là mẫu thân, phu nhân là phu nhân, hoàn toàn khác nhau.”

“Chẳng lẽ đại ca đã làm mặt khó coi với nàng?” Dừng lại một lúc, Tiêu Vũ đột nhiên hỏi ngược lại.

Tiêu Hổ: “. . . Cho rồi thì sao, sắc mặt nàng đối với chúng ta còn tệ hơn, cứ như thể chúng ta nợ nàng vậy!”

Tiêu Vũ: “Ta nợ phu nhân một phần an ổn, nếu ta còn sống sẽ do ta trả lại cho nàng, nếu ta không còn, đại ca nhị ca là huynh trưởng, lẽ ra phải quan tâm chăm sóc nàng nhiều hơn, chứ không phải để nàng bị lạnh nhạt và bị xua đuổi ở nhà chồng, trừ phi đại ca nhị ca trong lòng không coi ta là huynh đệ, kéo theo cả phu nhân của ta cũng không thèm để ý.”

Tiêu Hổ sốt ruột, trừng mắt nhìn đệ đệ ruột nói: “Đều là một bụng sinh ra, chúng ta không coi đệ là đệ đệ thì coi ai? Chính vì thương đệ, chúng ta mới thấy dáng vẻ nàng không để tâm đến đệ là không thuận mắt.”

Tiêu Vũ: “Giữa phu thê như người uống nước, nóng lạnh tự biết, ta nói phu nhân đối xử tốt với ta, đại ca nhị ca không nên nghi ngờ, trừ phi các huynh cảm thấy mình thông minh hơn ta.”

Hai huynh trưởng nghẹn họng suốt dọc đường, cuối cùng cũng về đến Hầu phủ. Cũng giống như lần Tiêu Vũ ra tù trước đó, phụ thân châm chọc mỉa mai, mẫu thân đau lòng nước mắt lưng tròng, hai vị tẩu tử ở bên cạnh dịu dàng an ủi, còn phu nhân lại không hề xuất hiện. Bởi vì biết rằng mình có một đêm để từ biệt phu nhân, cả buổi sáng Tiêu Vũ đều dành thời gian bên cạnh song thân và các cháu, cho đến khi dùng bữa trưa ở Vạn Hoa Đường, mẫu thân mới thúc giục hắn cùng phu nhân về Thận Tư Đường. Trời hơi âm u, ánh nắng chiều muộn nhạt nhòa, Tiêu Vũ chậm rãi theo sau phu nhân nửa bước, ánh mắt dường như dính chặt vào mặt nàng. Từ khi đi bốn quận làm việc đã lâu không gặp, giờ lại là gần nửa tháng xa cách.

La Phù biết người kia đang nhìn mình, rất muốn trợn mắt quát hắn vài câu mắng hắn một trận rồi hỏi hắn nhìn cái gì, nhưng vừa nghĩ đến ngày mai hắn sẽ phải đi, đến nơi ba ngàn dặm xa xôi không biết bao giờ mới trở về, La Phù liền không dám nhìn thẳng vào hắn, bởi vì mắt sẽ cay! La Phù rảo bước nhanh hơn, không quay đầu lại mà đi về phía Trung viện. Tiêu Vũ không quên mình vừa mới ra tù, trước tiên đi tắm rửa thay y phục. Triều Sinh đứng bên cạnh hầu hạ, vừa đổ nước nóng vào thùng vừa rơi lệ: “Huyện Lộ Giang gì chứ, nghe cũng chưa từng nghe qua, tuy trước đây ta hâm mộ Thanh Tuyền được đi theo ngài đến Dương Châu, nhưng ngài cũng không thể không chuẩn bị chút nào cho ta, cứ thế mà đưa ta đến nơi ba ngàn dặm xa xôi này, xét về sự giàu có, hai nơi này có thể so sánh được sao?”

Tiêu Vũ: “. . . Vậy thì không đưa ngươi đi, ngươi cứ tiếp tục ở nhà chờ.”

Triều Sinh: “Dựa vào đâu mà không đưa ta đi, Thanh Tuyền có thể đi, ta cũng có thể đi!”

Đôi chân Tiêu Vũ như bị đổ chì nặng trịch, nửa bước cũng không đi nổi, đứng đờ ra ngoài giường bát bộ. La Phù biết hắn đã đến, siết chặt khăn tay cắn răng, căm hận nói: “Đến nước này rồi, ta lười mắng ngươi, chỉ là ta đã nói với ngươi từ trước, ta vừa nhát gan lại vừa không chịu khổ, ngày nào ngươi bị giáng chức ta tuyệt đối sẽ không đi theo ngươi. Bây giờ ngươi nghĩ sao thì có vậy, hành lý ta gần như đã chuẩn bị xong cho ngươi, tùy ngươi xuất phát lúc nào, dù sao cũng đừng hòng mang theo ta.”

Mấy câu nói đều mang theo nước mắt, làm ướt cả lòng Tiêu Vũ, hắn sải bước đi tới trước giường, đưa tay ôm lấy phu nhân đang khóc không ngừng vào lòng: “Không mang nàng đi, không mang nàng đi, bên đó quá xa xôi, cho dù nàng muốn đi theo ta, ta cũng sẽ không đồng ý, dù có thương nhớ đến mấy cũng không đồng ý.”

Hắn còn sợ nàng chịu khổ hơn cả nàng. Khóc đã khóc rồi, không che giấu được nữa, La Phù không còn kiêng dè, dùng cả tay lẫn chân đánh trượng phu nợ nần này một trận.

Tiêu Vũ bất động, cứ thế để phu nhân đánh, chân bị đá lệch ngay lập tức lại nhấc về chỗ cũ, đợi đến khi phu nhân đánh đến thở hổn hển, tóc tai rối bời, lòng bàn tay đỏ ửng, một chiếc tất cũng bị đá bay, Tiêu Vũ mới lần nữa ôm lấy nàng, cẩn thận hỏi: “Vậy, phu nhân muốn chờ ta quay lại nối lại duyên xưa, hay là, tàn nhẫn không cần ta nữa?”

La Phù quay đầu nói: “Không cần! Ta mới mười tám tuổi, sao có thể chịu cảnh sống độc thân được!”

Tim Tiêu Vũ đập thình thịch, mặt trắng bệch, muốn mở miệng giữ lại, nhưng lại không nắm chắc rằng mình nhất định có thể quay lại, hoặc khi nào mới quay lại. Chẳng lẽ thật sự phải để phu nhân lãng phí tuổi xuân tốt đẹp chỉ vì chờ đợi hắn sao? La Phù đợi rất lâu mà vẫn không thấy trượng phu lên tiếng, quay đầu nhìn lại, liền thấy sắc mặt Tiêu Vũ còn khó coi hơn cả lần đầu tiên nàng bị hắn dọa. Lòng mềm xuống, La Phù cho hắn một bước đường, chỉ vào chiếc tất trên nền đất nói: “Chân lạnh, ngươi nhặt lên cho ta mặc.”

Hắn khó xử nhìn về phía phu nhân. La Phù trợn mắt: “Sao thế, không muốn mặc cho ta sao?”

Tiêu Vũ vội vàng thu hồi ánh mắt, nắm lấy cổ chân của phu nhân đặt lên đùi mình, rồi xỏ đôi tất Bạch Lăng lên chân nàng. Vừa mới xỏ được năm ngón chân tròn trịa đáng yêu, Tiêu Vũ chợt nhớ đến cảnh lần đầu tiên ra tù về, phu nhân giật mạnh đẩy hắn xuống giường, toàn thân cảnh giác. Lúc đó phu nhân thật sự muốn hòa ly với hắn, nên đã rạch rõ ranh giới trước. Giờ đây, phu nhân vẫn cho phép hắn mặc tất cho nàng. Tay Tiêu Vũ ngừng lại, lát sau, hắn nắm lấy cổ chân ấy, cúi đầu hôn lên. Trở thành hay chưa thành phu thê, không thành, đại loại là bị phu nhân đá một cái, đẩy một phát thôi!

La Phù cũng từ sự nghĩ đến chàng, dựa dẫm chàng, quấn quýt lấy chàng ban đầu, dần dần biến thành né tránh chàng, đẩy chàng, cuối cùng thật sự sợ hãi chàng. “Ta không chịu đi theo ngươi, vậy ngươi muốn giết ta phải không?”

Tiêu Vũ đương nhiên không có ý đồ hỗn xược đó, nhưng chỉ cần nghĩ đến sáng mai sẽ phải tách ra với phu nhân, nghĩ đến việc hai người từ nay trở đi ở hai phương trời, không biết bao giờ mới gặp lại, nghĩ đến việc phu nhân trước mặt chàng đã đồng ý tốt đẹp lúc này, bất cứ lúc nào cũng có thể vì không chịu nổi sự cô độc lạnh lẽo trong phòng giam mà lấy ra thư phóng thê rời đi, thật sự tìm một phu quân khác, quên đi chàng, nhìn mái tóc rối bời, đôi mắt rưng rưng nước mắt, má đỏ bừng của phu nhân, Tiêu Vũ liền bốc lên một tầng lửa khắp người, thế nào cũng không dập tắt được. Tiêu Vũ tự phụ là quân tử, nên hắn sẽ không lấy lòng phu nhân đòi bức thư phóng thê kia, vẫn nguyện cho nàng tự do rút lui bất cứ lúc nào.

Nhưng Tiêu Vũ cũng có tư tâm, hắn không nỡ phu nhân, không nỡ nàng, không buông bỏ nàng, hận không thể dùng một sợi dây trói nàng lại rồi mang đi. Chờ La Phù khóc đến mức không còn tiếng động, Tiêu Vũ mới nặng nề đè lên người nàng, chôn mình trong lọn tóc rũ rượi của nàng thở dốc. Một trận nóng bỏng do cuồng nhiệt gây ra tan biến, bên trong chăn gấm lại trở về sự lạnh lẽo của mùa đông tháng Giêng, dù đốt cả địa long, vai cổ lộ ra ngoài cũng không chịu nổi. Tiêu Vũ nằm sang một bên, một tay ôm lấy phu nhân như một cục bông gòn vào lòng, một tay kéo chăn giúp nàng che kín mít. La Phù thân thể mệt mỏi, liên tiếp được sướng quá nhiều lần đầu óc cũng thành một cục nhão, chỉ muốn ngủ say trong lòng hắn. Nhưng bên ngoài đã là hoàng hôn, phu thê còn phải đi Vạn Hoa Đường dùng bữa. “Ngủ đi, ta tự mình đi.” Tiêu Vũ nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu phu nhân, “Nói là nàng khóc phù mắt, xấu hổ không gặp người.”

La Phù rất muốn đánh hắn một cái, nhưng ngón tay không có sức, chỉ tiếp tục ôm hắn một cách hư ảo. Tiêu Vũ nên đứng dậy dọn dẹp rồi, vừa định đứng dậy, cánh tay kia lại quấn tới, vòng qua eo hắn không cho hắn đi. Tiêu Vũ nắm lấy bàn tay đó, bóp mạnh rồi lại bóp, thấp giọng nói: “Ta sẽ nói với họ, là ta không muốn đưa nàng đi nhậm chức…”

Lời chưa dứt, phu nhân lại khóc, mặt áp sát vào, nước mắt làm ướt lưng hắn. Tiêu Vũ đột ngột quay người, hôn lên môi nàng. La Phù không đẩy cũng không né, chỉ không ngừng chảy nước mắt, Tiêu Vũ hôn đi hôn lại cũng không động đậy, sau cơn bão chỉ còn lại nỗi lòng. “Đi đi, đừng để hai vị lão gia đợi lâu, có chuyện đợi ngươi về rồi chúng ta nói.” La Phù lau lau mắt, khàn giọng khuyên nhủ.

Vạn Hòa Đường, Tiêu Vinh và Đặng thị ngồi ở vị trí chính, hai nhà Tiêu Hổ và Tiêu Lân ngồi ở bên đông, còn bên tây dành cho phu thê Tam đệ. “Cha, con không muốn Tam thúc phải đi xa như vậy.” Đại lang vừa mới tám tuổi ủ rũ mở lời, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người, trong khoảnh khắc, bầu không khí trong đại sảnh càng thêm u ám. Tiêu Hổ vừa định nói thánh chỉ đã hạ, ai cũng không thể làm gì được, Dương Diên Trinh xoa đầu Đại lang, sau đó nhìn Tam lang cùng Nhị lang và Doanh tỷ nhi đang ngồi bên Lý Hoài Vân, ôn hòa giải thích: “Tam thúc của các con là người có tài học lớn, huyện Lộ Giang và Điền Quốc giáp ranh, là một trong những địa phương biên quan trọng của Đại Chu ta. Tam thúc ở đó sẽ dễ dàng phát huy hết tài năng của mình để cống hiến cho triều đình. Tam thúc chí hướng báo quốc, mấy đứa phải chúc Tam thúc sớm lập công lập nghiệp, không được khóc lóc khiến Tam thúc không nỡ rời đi, đúng không?”

Tam lang và Doanh tỷ nhi đều ngoan ngoãn gật đầu.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 63

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

IMG_3039
Thất Ôn Luân Hãm
68e493b565d2e
Vì Sao Chúng Ta Lại Yêu Nhau
IMG_2088
Trở Thành Hầu Nữ Của Bạo Chúa
GpLUyMcbkAAOQqS
Rock And Roll
Bất cần đời yêu em
Bất Cần Đời Yêu Em
tải xuống (4)
Vị sếp ngọt ngào của tôi
100002975910001
Trong thế giới u ám anh chỉ nhìn thấy em
Ngài Tống Xin Hãy Bình Tĩnh
Ngài Tống Xin Hãy Bình Tĩnh!
Tags:
Cổ đại, Cưới trước yêu sau, ngôn tình, Ngọt, Nhẹ nhàng
Các thông tin và hình ảnh được đăng tải trên website Truyentini đều được sưu tầm từ Internet, bao gồm quyền sử dụng phi thương mại và có phí. Tất nhiên là chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ nội dung cũng như hình ảnh trên trang web. Nếu có nội dung nào ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi - Truyện Tí Nị để xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Blog Truyện
  • Liên hệ

@ 2026 Truyentini - Truyện Tí Nị - Bảo Lưu Mọi Quyền

https://socolive2.cv/ 1GOM https://ku68.it.com/ https://man79.ru.com/ nohu90 RIC79 78win qq 88 socolive Kubet bong88 trực tiếp bóng đá

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyentini