[EDIT][HOÀN] Hôm nay Tiêu Vũ đã bị giáng chức chưa? - Chương 83
“Khoan đã.” Vĩnh Thành Đế đột nhiên giữ Hạo ca nhi lại, với tốc độ khiến Thái tử không kịp phản ứng mà đoạt lấy đôi đũa cùng bát mì, mặt không cảm xúc nói: “Vẫn là Trẫm cho ngươi ăn trước đi.”
Thái tử: “…”
Mặc dù mơ hồ cảm thấy có điều bất ổn, nhưng vì Hoàng mệnh ban xuống, Thái tử vẫn cung kính ăn ba sợi mì do phụ hoàng tự tay bưng lên.
Nhưng khi Vĩnh Thành Đế nhấc sợi thứ tư lên, lại muốn hắn tiếp tục ăn.
Giọng Thái tử bắt đầu run rẩy: “Chuyện này, Phụ hoàng chẳng phải nói…”
“Trẫm đổi ý rồi, chín sợi mì này ngươi đều ăn hết cho Trẫm.”
Chương 71
Mọi tin tức lớn nhỏ trong cung đều do Mã công công túc trực truyền đạt cho Vĩnh Thành Đế. Vĩnh Thành Đế muốn gặp ai, đều do Mã công công truyền cho các tiểu thái giám dưới trướng. Có khi Vĩnh Thành Đế ngự tại Ngự Thư Phòng cả nửa ngày, Mã công công phải ra vào nơi đó không biết bao nhiêu lần. Mã công công còn gánh vác một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, đó là kiểm tra từng món cơm canh, bánh ngọt, trái cây do Cung Tiện Phường dâng lên.
Để đề phòng có kẻ hạ độc vào thức ăn, Vĩnh Thành Đế đặc biệt thiết lập mười mấy tên giám quan trong cung điện. Tất cả những thứ có thể đưa vào miệng như gạo, bột, rau, thịt… từ khâu chọn lọc phân loại, rửa cắt hầm xào, cho đến khi bày biện dâng lên trước thánh, mỗi công đoạn đều dưới sự giám sát của giám quan, người thực hiện mỗi khâu đều được ghi chép lại rõ ràng. Như vậy, một khi Vĩnh Thành Đế dùng món gì mà cơ thể xuất hiện bất thường, có thể dựa vào những cuốn sổ này để điều tra ra kẻ có tội. Việc Mã công công phải làm là kiểm tra sổ sách yến tiệc ngày hôm đó, xác nhận các thái giám dâng yến đều là mặt quen, thần sắc không có gì khác lạ, đồng thời giám sát tiểu thái giám thử thức ăn. Chỉ có một tình huống không cần giám sát cũng không cần sắp xếp thử thức ăn, đó chính là khi Cao Hoàng hậu có hứng thú tự tay vào bếp nấu ăn cho Vĩnh Thành Đế. Bát mì trường thọ hôm nay do tiểu hoàng tằng tôn của Đông cung tự tay làm dưới sự chứng kiến của Cao Hoàng hậu, bà dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn miễn kiểm tra thức ăn, Mã công công thật sự không còn lo lắng chút nào nữa.
Nhưng khi Hoàng thượng đề nghị truyền Thái tử đến, cùng ba đời vương gia chia nhau thưởng thức bát mì trường thọ này, khóe mắt Mã công công giật giật. Khi Hoàng thượng đề nghị để Thái tử cho tiểu hoàng tằng tôn ăn trước ba sợi mì, bàn tay Mã công công giấu trong tay áo run lên. Đến khi Cao Hoàng hậu quay lưng đi không nhìn Thái tử ăn mì, Hoàng thượng đột nhiên đoạt lấy bát mì muốn tự tay cho Thái tử ăn trước, đầu gối Mã công công mềm nhũn, suýt chút nữa đã quỳ sụp xuống. Chết tiệt, Thái tử thật sự có gan lớn như vậy, lòng dạ tàn nhẫn đến thế sao?
Khi Thái tử rõ ràng kháng cự miếng mì thứ tư nhưng không thể không ăn, đến miếng thứ sáu thì “oẹ” một tiếng mà nôn ra cả chục… không, là nôn ra hết số mì không đếm xuể cùng với các món khác đã dùng trong bữa trưa, Mã công công thật sự như một chiến mã xông tới, dang rộng hai cánh tay ngăn Vĩnh Thành Đế và Cao Hoàng hậu cách xa Thái tử, bảo vệ hắn thật chặt phía sau! “Hoàng thượng, có cần triệu Ngự Lâm Quân không?” Mã công công như gặp đại địch mà thỉnh giáo. Vĩnh Thành Đế đã sớm xoay Hạo ca nhi lại, ôm vào lòng, ấn gáy cháu trai không cho nhìn, còn mình thì nhìn Thái tử đang ôm ngực quỳ trên đất, nôn đến mức trào cả nước mắt. Nhìn khuôn mặt tái nhợt vì nôn mửa, Vĩnh Thành Đế khẽ ừ một tiếng. Mã công công hét lớn một tiếng, tám Ngự Lâm Quân mặc giáp đeo đao canh giữ bên ngoài lập tức xông vào.
Vĩnh Thành Đế bảo tám người đứng chờ một bên, lúc này mới dùng giọng điệu khó hiểu hỏi Thái tử: “Sao lại nôn đến mức này, chẳng lẽ mì trường thọ của Hạo ca nhi nấu không ngon sao?”
Hạo ca nhi bốn tuổi rất muốn biện giải cho mình, nói rằng Tổ phụ đã để mẫu thân dẫn hắn luyện tập mấy ngày liền rồi, sợi mì hắn làm rõ ràng rất ngon, nhưng đứa trẻ lớn lên ở Đông cung biết Hoàng tằng tổ phụ truyền Ngự Lâm quân vào là để hộ giá, cậu bé hiểu chuyện nên không lên tiếng. Trên mặt đất, nước mắt Thái tử đã bị nôn ra hết. Khi đưa ra quyết định giết phụ hoàng bằng độc, Thái tử rất rõ hành động này nguy hiểm đến mức nào. Ăn liên tiếp ba sợi mì, Thái tử quả thực không sợ, nhưng khi ăn đến sợi thứ sáu, Thái tử đột nhiên không chắc lượng thuốc độc trong đó nặng nhè nhẹ hay đậm đặc, liệu có kịp chạy về Đông cung nôn ra hay sẽ bị trúng độc mà chết. Khi cái chết thật sự có thể xảy ra bất cứ lúc nào, mọi dũng khí và lý trí của Thái tử đều biến mất, bản năng cầu sinh khiến hắn nôn đến mức trời đất tối sầm. “Phụ hoàng, nhi thần đau bụng, nhi thần nghi ngờ có kẻ đã bỏ độc vào trong mì!”
Đêm qua Thái tử phái tâm phúc thái giám Hứa Vạn mang chìa khóa đi kho lấy thuốc, lấy danh nghĩa là để đối phương giám sát bếp núc, nhân cơ hội trộn Phỉ Sương vào bột làm bánh thọ lộc chuẩn bị cho cháu trai. Hứa Vạn sẽ không phản bội hắn, chỉ cần đẩy tội danh hoàn toàn lên đầu đám người trong bếp là được, dù Phụ hoàng nghi ngờ hắn thì cũng không có bằng chứng! Chỉ khi Thái tử nôn khan quay đầu nhìn thoáng qua hai lần, Cao Hoàng hậu đã khóc thành tiếng sau lưng mọi người.
Thái tử đề nghị để Hạo ca nhi làm mì trường thọ, Cao Hoàng hậu chỉ vì cẩn thận nên mới nảy sinh nghi ngờ, thực ra trong lòng nàng vạn lần không muốn thừa nhận, thậm chí khi Thái tử ung dung chuẩn bị cho Hạo ca nhi ăn mì, Cao Hoàng hậu còn thầm thở phào nhẹ nhõm, cho rằng chỉ là nàng đa nghi. Nhưng biểu hiện tiếp theo của Thái tử không nghi ngờ gì đã chứng minh rằng sự đề phòng của nàng và phu quân là hoàn toàn đúng đắn, chứng minh rằng Thái tử mà họ tự tay nuôi dưỡng thật sự có tâm ý sát phụ! Cao Hoàng hậu không muốn nhìn thấy con trai mình sát phụ, nhưng nàng cũng không thể nhìn phu quân mình giết con. Vĩnh Thành Đế nghe thấy tiếng khóc của thê tử, ai cũng nói mẫu thân hiền yêu con, tuy ông là người cha nghiêm khắc, nhưng lòng ông cũng là thịt làm nên. Vì tương lai Đại Chu mà ông phải phế Thái tử, phải ép Thái tử phạm lỗi, nhưng Thái tử mà ông tin tưởng ba mươi năm thật sự dám đưa một bát mì độc đến trước mặt ông, thậm chí cả Hạo ca nhi nhỏ bé cũng có thể tàn nhẫn giết hại, lòng Vĩnh Thành Đế như bị Thái tử đâm liên tiếp hai nhát. “Truyền Ngự y.”
Phụ hoàng mẫu hậu vừa đi, Thái tử lập tức tìm hết trà và nước có thể uống ở đây, rót vào rồi ép ngửa cổ trào ra ngoài, cố gắng giảm bớt độc tố còn sót lại trong cơ thể. Hai đội Ngự y vội vàng chạy tới, theo khẩu dụ của Vĩnh Thành Đế mà xét nghiệm độc trước, xác định bát thọ lão miến kia thật sự có độc, mới bắt đầu cho Thái tử nôn mạnh và uống thuốc. Vĩnh Thành Đế không gặp Thái tử nữa, trực tiếp lệnh Ngự Lâm quân áp giải Thái tử về Đông cung, đồng thời phong tỏa Đông cung, truyền Ngự Sử Đài, Đại Lý Tự, Hình Bộ ba bộ phận liên quan thẩm vấn vụ án này.
Ngự sử đại phu Phạm Diễm nhận chỉ thị xong, dẫn theo mấy vị Ngự sử của Đài viện chạy khỏi Ngự Sử Đài. Sau khi ông ta đi, tin tức “Thái tử nghi ngờ dùng độc hại Hoàng thượng” liền như một trận gió mạnh, nhanh chóng lan tràn khắp mọi ngóc ngách của Ngự Sử Đài. Tiêu Vũ đang ngồi trong công phòng ở Sát viện, trước mặt đặt một bản tấu chương tố cáo do Giám sát Ngự sử gửi về sau khi điều tra ngoài kinh thành. Nghe mấy vị Ngự sử cùng phòng thì thầm, Tiêu Vũ ngước mắt liếc nhìn, không nói gì, mấy người đó liền vội vàng ngậm miệng, mỗi người lo việc riêng. Tiêu Vũ lúc này mới nhìn ra ngoài cửa sổ, giữa lông mày lộ ra vẻ lo lắng cho Vĩnh Thành Đế, người mà không biết có bị trúng độc hay không.
Lần trước Ngự Sử Đài, Đại Lý Tự, Hình Bộ hội thẩm Đông Cung là để xem rốt cuộc đám đông Đông Cung có liên quan đến vụ án tham ô hay không, mỗi người đều phải thẩm vấn và điều tra kỹ lưỡng. Lần này xét xử vụ án hạ độc sát quân, số người có động cơ rõ ràng, có cơ hội lấy được Phỉ Sương và ném độc vào trong bát chỉ có hạn, nên Tam Tư thẩm vấn rất nhanh. Mặc dù như vậy, tốc độ thẩm vấn của họ vẫn không nhanh bằng tốc độ Thái tử phát bệnh. Thái tử đã ăn sáu sợi mì liên tiếp, mỗi sợi đều mang theo nước canh đã hòa tan độc tố, Vĩnh Thành Đế còn bắt hắn nhai kỹ. Tuy sau đó Thái tử đều nôn ra, nhưng Phỉ Sương phát tác cực kỳ nhanh, ngay cả khi nôn ra, một phần lớn độc đã xâm nhập vào máu và nội tạng của hắn. Tam Tư phái người báo tin Thái tử bệnh nặng cho Vĩnh Thành Đế. Sự đau lòng và phẫn nộ do bị Thái tử hãm hại đã lắng xuống, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương.
Thái tử không sao, chứng tỏ lượng độc hắn hạ chưa đủ, chứng tỏ hắn vẫn chưa đủ tàn nhẫn với cha ruột; Thái tử chỉ ăn sáu sợi mì liền nôn ra nhưng vẫn xuất hiện triệu chứng ngộ độc, chứng tỏ lượng độc Thái tử hạ rất dồi dào, chứng tỏ Thái tử vô cùng tàn nhẫn với cha ruột, đã quyết tâm dùng chín sợi mì để triệt để độc chết phụ thân! Thái tử đã không cần đến vị phụ hoàng này, Vĩnh Thành Đế làm sao có thể nương tay thêm cho hắn? “Tiếp tục thẩm vấn, không ai được phép giả bệnh trốn tránh.”
Ý ngoài lời là bệnh của Thái tử là giả, không cần sắp xếp Ngự y đến chữa trị. Triệu chứng đau bụng của Thái tử quả thực không đến mức chết ngay lập tức, nhưng hắn không ngờ, Tam Tư lại đồng thời thẩm vấn cả hắn và Hứa Vạn. Tam Tư không dùng hình với Thái tử đang đau bụng, nhưng lại lần lượt dùng hình trước mặt Thái tử đối với Hứa Vạn. Hai tay Hứa Vạn bị kẹp đến mức máu tươi ròng ròng, Thái tử chỉ quay lưng về phía Hứa Vạn nằm trên tấm lông da của mình, còng lưng kêu đau, như thể hắn đã đau đớn đến mức không nghe thấy tiếng gào thét của Hứa Vạn.
Đại Lý Tự Khanh Lâm Bang Chấn vốn là người sợ gây chuyện nhất, giờ nhìn thấy Thái tử sắp bị bãi chức, không còn sự kiêng dè, Lâm Bang Chấn vuốt vuốt bộ râu trắng, nheo đôi mắt nhỏ lại đi đến trước mặt Thái tử, thở dài nói: “Thuốc là ai hạ, thật ra không cần tra, Thần vương và Hoàng thượng đều biết rõ, Điện hạ hà tất phải cố chấp chối bỏ? Huống hồ ngài thật sự cho rằng đây là chuyện có thể lừa gạt qua sao?”
Thái tử không nhìn hắn, chỉ ôm bụng tiếp tục kêu đau. Lâm Bang Chấn: “Không giấu Điện hạ, chỉ thị do Hoàng thượng đích thân ban xuống, yêu cầu Thần vương phải dốc toàn lực điều tra vụ án. Nói cách khác, vụ án phá được thì Thần vương mới tấu xin Hoàng thượng sắp xếp Ngự y chữa trị cho Điện hạ. Vụ án chưa phá, lỡ như để chậm trễ bệnh tình, dù sau này trả lại cho Điện hạ sự trong sạch, nhưng Điện hạ đã phát độc khắp người, cái sự trong sạch đó còn dùng làm gì nữa?”
“Ta thà chết, cũng phải giữ lại sự trong sạch của mình!”
Lâm Bang Chấn hiểu biết y thuật, chẩn mạch cho Thái tử, rồi cố gắng lật mí mắt Thái tử, an ủi: “Điện hạ yên tâm, thuốc độc ngài trúng nhẹ, nhiều nhất là nằm nghỉ dưỡng một thời gian sẽ không đến mức chết. Nhưng Hứa Vạn đối với Điện hạ trung thành tận xương tủy, Điện hạ thật lòng cam chịu vì cái sự trong sạch không biết có hay không của mình, mà nhìn chằm chằm hắn chết trước mặt mình sao?”