[EDIT][HOÀN] Hôm nay Tiêu Vũ đã bị giáng chức chưa? - Chương 29
Tiêu Bân vuốt chòm râu ngắn, cười nói: “Sao lại không có, nếu có bản lĩnh, ngươi cũng phải kiếm cho ta một vinh quang lớn như thế này về.”
Tiêu Lân không có bản lĩnh đó, nhưng đệ đệ đã vang danh, hắn làm huynh trưởng cũng được hưởng chút ánh sáng.
Tiêu Vũ không tiếp tục trò chuyện với phụ thân, nhân lúc đầu óc vẫn còn tỉnh táo, liền dẫn Thanh Huyên về Thận Tư Đường. Mặc dù rượu lúc giao thiệp không khiến Tiêu Vũ say, nhưng hơi men vẫn còn lưu lại trong cơ thể, nay thêm ba chén rượu mạnh đổ vào, bước chân Tiêu Vũ càng lúc càng lảo đảo, hoàn toàn nhờ Thanh Huyên dìu đến bên cạnh thê tử.
La Phù đã chuẩn bị sẵn, bảo Thanh Huyên đỡ Tiêu Vũ lên giường nằm ở phòng phụ. Triều Sinh bưng một chậu nước ấm, sau khi hai người lui xuống, La Phù thấm ướt khăn, đứng bên giường, từng chút một lau mặt cho hắn.
Tiêu Vũ say rượu đứng không vững, nhưng sau khi nằm xuống đầu óc vẫn khá tỉnh táo. Nhìn thê tử vừa xinh đẹp vừa dịu dàng bên cạnh, Tiêu Vũ cười khẽ, tự lẩm bẩm: “Nói thật, đề danh Kim bảng chẳng bằng động phòng hoa cúc.”
Đây hoàn toàn là lời nói lúc say, hết sức không chính chắn. La Phù nghe xong đỏ mặt, dùng khăn ấn mạnh lên trán hắn: “Đề danh mới có động phòng hoa cúc, nếu không xem ta có cho ngươi hay không.”
Đôi mắt hạnh kia ướt át, khi trợn lên càng thêm phong tình. Tiêu Vũ nuốt nước miếng, nắm lấy cổ tay mềm mại của thê tử không chịu buông. Trong tay La Phù vẫn cầm chiếc khăn tỏa hơi nóng, nàng nhẹ nhàng giãy giụa: “Đừng quậy.”
Nhưng nàng càng không hợp tác, Tiêu Vũ càng muốn. Cánh tay trái rủ xuống đột nhiên ôm lấy eo thê tử rồi nâng lên, khiến La Phù nửa nằm trên người hắn. Tiêu Vũ lại ôm nàng lăn vào trong giường, La Phù liền bị hắn đè chặt dưới thân, y phục rối bời.
Hội nguyên say rượu cũng là nam tử, La Phù căn bản không đẩy nổi hắn. Bên này hắn định tháo dây váy của nàng, chỉ trong chốc lát đã vén vạt váy nàng lên. La Phù sốt ruột không thôi, nhớ ra hắn vốn coi trọng sự sạch sẽ, vội nhắc nhở: “Ngươi còn chưa tắm rửa đâu!”
Tiêu Vũ quả nhiên dừng động tác, ánh mắt rũ xuống, thấy tay phải của thê tử vẫn đang nắm khăn, hắn bèn cười: “Phu nhân giúp ta lau.”
“…”
Mới được khoái hoạt cả đêm, Hội nguyên vừa thi đỗ, ngày hôm sau đã bị thê tử giam ở thư phòng tiền viện để ôn tập Điện thí! Điện thí phát bảng không lâu, ngày mười tám tháng ba chính là kỳ thi do Đế vương đích thân chủ trì. Gần hai trăm Cống sĩ đều phải đến Hoàng thành trước giờ Mão để kiểm tra, đảm bảo trên người không mang theo bất kỳ vật cấm nào.
Phủ Trung Nghị Hầu cách Hoàng thành rất gần, cưỡi ngựa nửa khắc đồng hồ là tới. Tiêu Vũ vốn định ngủ thêm một lát, không ngờ vào giờ Dần, thê tử đã chạy đến tiền viện tự mình gọi hắn dậy, sự chăm sóc dịu dàng còn hơn cả lúc Hội thí. Tiêu Vũ chuẩn bị xong xuôi, mặc áo choàng lụa màu xanh tre, đội mũ thư sinh màu đen, quả thực có phong thái tiên phong đạo cốt. La Phù thầm nghĩ, Hội thí chỉ dựa vào bài thi Tiêu Vũ cũng có thể đỗ đầu, Điện thí Hoàng thượng vừa thấy được tài năng lại vừa thấy được phong thái của hắn, không cho Trạng nguyên thì cũng sẽ cho Thám hoa chứ? Lần này, La Phù đầy tự tin tiễn Tiêu Vũ ra khỏi cửa, Tiêu Vinh thậm chí còn đích thân đưa con trai út đến ngoài Hoàng thành, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Bút mực giấy nghiên và lương khô đều do triều đình cung cấp, các thí sinh chỉ cần ăn mặc chỉnh tề là được. Tiêu Vũ với tư cách là người đứng đầu Hội thí, cùng Á Nguyên đứng ngang hàng ở hàng đầu của hai đội ngũ, chỉ cần nghiêng đầu là có thể nhìn thấy Bùi Hành Thư phía sau Á Nguyên. Thấy Bùi Hành Thư cao lớn, đứng thẳng không hề căng thẳng dù là lần đầu vào cung, Tiêu Vũ liền nhìn thẳng về phía trước. Sau nửa canh giờ kiểm tra, Thượng thư Lễ Bộ Hạ Khởi Nguyên dẫn họ vào cung. Tại Thái Cực Điện, họ lại chuẩn bị thêm nửa canh giờ nữa, cuối cùng cánh cổng cao sừng sững của Thái Cực Điện từ từ mở ra. Ánh ban mai và ngọn nến trong điện giao nhau chiếu rọi, kim quang rực rỡ, Long Môn trong truyền thuyết cũng chỉ đến thế mà thôi. Bên trong và bên ngoài đại điện đều sắp xếp chỉnh tề bàn ghế, các thí sinh đứng bên cạnh ghế của mình theo thứ tự tên tuổi, đợi Vĩnh Thành Đế dẫn Thái tử, ba vị Vương gia, vài vị trọng thần và Ngự sử giám khảo tiến vào điện. Các thí sinh hành lễ quỳ bái, lắng nghe thánh lệnh xong rồi mới ngồi xuống chính thức thi vào giờ Thìn.
Vĩnh Thành Đế sáu mươi sáu tuổi, đầu tóc bạc trắng, chỉ ra một đề thi, hỏi các thí sinh về đạo lý hưng quốc. Đề thi đã có, các thí sinh trước tiên trầm tư, sau đó trong lòng phác thảo sẵn bài viết rồi mới chấm mực hạ bút. Nếu giữa chừng có lỗi chữ hoặc có suy nghĩ mới, các thí sinh vẫn có thể đổi giấy mới để làm bài. Vĩnh Thành Đế mang hai chồng tấu triết đến, tự mình bận rộn. Đợi tiếng lách cách của bút mực trong đại điện ngày càng nhiều, Vĩnh Thành Đế mới ngẩng đầu nhìn. Do khoảng cách, những thí sinh đầu tiên Ngài nhìn thấy đương nhiên là hai hàng đầu, không có gì bất ngờ thì hai hàng này cũng sẽ tiếp tục đứng đầu trong Điện thí. Còn Tiêu Vũ, với tư cách là con cháu quý tộc Kinh thành mà Vĩnh Thành Đế đã quen thuộc từ lâu, cộng thêm dung mạo và tài năng đứng đầu Hội thí, đều thu hút sự chú ý của Ngài hơn. Tuy nhiên suốt cả buổi sáng, bất kể lúc nào Vĩnh Thành Đế ngẩng đầu nhìn, Tiêu Vũ đều ngồi thẳng không hề động đậy, tờ giấy Hán thi trải phẳng trên bàn khô ráo, bút mực không hề có dấu hiệu bị động.
Vĩnh Thành Đế nhíu mày. Buổi trưa, giám khảo phát cho mỗi thí sinh một phần lương khô, các thí sinh ngồi tại chỗ ăn. Nếu giữa chừng cần đi vệ sinh thì phải bị giám khảo dùng khăn đen che mắt đưa đi và giám sát toàn bộ quá trình. Vĩnh Thành Đế cũng dùng bữa trưa trong đại điện, thấy Tiêu Vũ cuối cùng cũng ăn cơm, không phải ai đó bày một cái tượng giả ra đó, Ngài khẽ hừ một tiếng. Ba năm trước, sau khi Tiêu Vũ thi đậu Giải nguyên nhưng lại rớt Hội thí, Vĩnh Thành Đế rất khó hiểu. Sau khi Điện thí kết thúc, Ngài đã bí mật phái người đi lấy bài thi của Tiêu Vũ. Xem qua bài thi, Vĩnh Thành Đế hiểu được vì sao Dương Thịnh và Hạ Khởi Nguyên lại sắp xếp cho Tiêu Vũ rớt giải. Mặc dù bị Tiêu Vũ ám chỉ rằng Ngài không phải Minh quân khiến Ngài hơi tức giận, nhưng xét thấy Tiêu Vũ có thực tài thực học, chỉ là còn trẻ tuổi khí thế, Vĩnh Thành Đế không để tâm đến chuyện này.
Biết Tiêu Bân đã đưa Tiêu Vũ đến Thư viện Tung Sơn, trong đó chắc chắn có sự chỉ bảo của Dương Thịnh, Vĩnh Thành Đế cũng hy vọng hành động này có thể làm cho Tiêu Vũ nếm mùi thất bại. Nhìn đáp quyển của Tiêu Vũ năm nay, tiểu tử này hẳn là đã rút kinh nghiệm rồi. Buổi chiều thi tiếp tục. Sau khi Vĩnh Thành Đế phê duyệt xong tất cả tấu chương, thấy Tiêu Vũ – người không biết từ lúc nào đã bắt đầu động bút, lại viết đầy một chồng giấy gấp gọn bên cạnh, hơn nữa vẫn đang viết chữ như nước chảy mây trôi, chứng tỏ việc hắn không hề lay động vào buổi sáng là đang nghiêm túc suy nghĩ, Vĩnh Thành Đế khẽ gật đầu. Ngài đứng dậy bước xuống khỏi điện, đi đến hàng cuối cùng, lần lượt tuần tra từ Bắc sang Nam, rồi từ Nam sang Bắc. Điều này cũng là một thử thách đối với các thí sinh, những người có định lực kém có thể vì sự tiến lại gần của Đế vương mà run tay làm hỏng bài thi. Vĩnh Thành Đế lúc thì dừng chân, lúc thì lướt qua, khi Ngài đến sau lưng Tiêu Vũ, hắn đã dừng bút từ lâu. Viết xong rồi sao?
Xác nhận mực trên bài thi cuối cùng của Tiêu Vũ đã khô, Vĩnh Thành Đế trực tiếp cầm lấy bài thi, cẩn thận thưởng thức. Mấy thí sinh khác cũng đã trả lời xong đều nhìn về phía này. Bùi Hành Thư cùng hàng với Tiêu Vũ, nghiêng đầu có dấu hiệu muốn sao chép thí sinh đứng thứ ba, hắn chỉ có thể liếc mắt qua, lắng nghe bằng tai. Nghe thấy tiếng Hoàng thượng lật giấy ngày càng lớn, thậm chí hơi thở của Hoàng thượng cũng nặng nề rõ rệt, lòng Bùi Hành Thư dâng lên dự cảm không lành, nhưng hắn chẳng thể làm gì, chỉ có thể tiếp tục nghe. Một tiếng “rầm”, hơn hai mươi trang bài thi bị đập mạnh xuống nền vàng sáng bóng của đại điện! Trong khoảnh khắc, tất cả thí sinh đều kinh hãi dừng bút, hít sâu một hơi. Chỉ thấy Vĩnh Thành Đế mặc long bào ôm ngực lùi lại mấy bước, sau khi được đại thái giám và Thái tử đỡ lấy, Ngài run rẩy giơ tay phải lên, chỉ vào Tiêu Vũ gầm lên: “Người đâu! Dìu cái nghiệt chướng này ra ngoài… ra ngoài giam vào đại lao!”
Giọng Đế vương vừa dứt, bốn Ngự Lâm quân mang đao bước đi với bước chân bài bản chạy vào. Chưa kịp để họ nhìn theo ngón tay Vĩnh Thành Đế để nhận ra nghiệt chướng là ai, Tiêu Vũ thần sắc bình tĩnh đứng dậy, quỳ xuống ba lạy Vĩnh Thành Đế, sau đó đứng dậy xoay người, chủ động nghênh đón Ngự Lâm quân, phối hợp chắp tay sau lưng nói: “Đi thôi.”
Bốn vệ binh không dám chậm trễ, áp giải hắn đi ra ngoài. Nơi nào hắn đi qua, các thí sinh đều rụt rè như côn trùng sợ lạnh. Ở phòng thi gần nhất, Bùi Hành Thư – người lúc vào cung không hề căng thẳng hay hưng phấn run rẩy – lúc này hình như đang ngồi thẳng tắp, nhưng đôi tay đặt trên đầu gối và đôi chân giẫm lên gạch vàng đều đang run rẩy. Hôn quân của huynh ta rốt cuộc đã viết gì vậy?
“Phụ hoàng hãy bớt giận, long thể quan trọng!” Thái tử tuổi bốn mươi hai một tay đỡ phụ hoàng, một tay nhẹ nhàng xoa ngực Ngài. Tề Vương, Thuận Vương, Phúc Vương cũng vây quanh khẽ khuyên nhủ. Vĩnh Thành Đế nhắm mắt lại, lồng ngực kịch liệt phập phồng mấy lần, sau khi thở dài một hơi thật dài mới ra hiệu cho Thái tử và Mã công công buông tay, tự mình đứng vững. Nhìn thoáng qua đám thí sinh như bị đóng băng kia, Vĩnh Thành Đế mím chặt môi, rất lâu sau mới nói: “Vẫn còn một canh giờ nữa, mọi người hãy tranh thủ thời gian làm bài đi.”
Vĩnh Thành Đế quay người đi về phía long ỷ, Thái tử và những người khác cũng chuẩn bị lui về chỗ cũ. Chỉ có Phúc Vương ở lại, nhìn Phụ hoàng đang bước lên thang, rồi nhìn những bài thi rải rác trên đất, do dự một lát, Phúc Vương vẫn cúi người ngồi xổm xuống, gấp từng tờ một lấy bài thi của Tiêu Vũ. Sau khi đáp quyển viết đầy chữ Khải thư mở ra dài hơn một trượng, Phúc Vương bắt đầu gấp từ đầu bài thi, trong quá trình đó, hắn nhân cơ hội đọc kỹ trang đầu tiên luôn lộ ra ngoài: “Thần đáp: Quốc muốn hưng thịnh, nhất định phải có Minh quân đương chính, nên Hoàng thượng hỏi đường hưng quốc, thực chất là cầu Minh quân trị quốc.”
“Nếu Hoàng thượng lấy mười Minh quân này làm thầy, mười Hôn quân này làm gương, có thể đạt được đạo thịnh quốc của Đại Chu.”
Nhìn đến đây, Phúc Vương đã đoán được phía sau sẽ liệt kê mười ví dụ cụ thể về Minh quân thịnh quốc và mười ví dụ Hôn quân yếu nước và diệt vong, vì vậy khi gấp trang tiếp theo xuống, Phúc Vương chỉ lướt nhanh để xem Tiêu Vũ rốt cuộc đã chọn những Đế vương nào. Phúc Vương cũng là người đọc nhiều sách thánh hiền, chỉ cần nhìn thấy các quân vương mà Tiêu Vũ liệt kê, ví dụ như Thương Thang, Chu Vũ, Tần Mục Công, Hán Văn Đế, vân vân, cơ bản là biết được ví dụ Tiêu Vũ đã dẫn.