Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta - Chương 58 - Vong Xuyên Tử Đàn, Trảm Đoạn Tình Duyên
- Trang chủ
- Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta
- Chương 58 - Vong Xuyên Tử Đàn, Trảm Đoạn Tình Duyên
Ghé Thăm Fanpage của nhóm dịch Tại đây nha.
Tư Mệnh Tiên Tôn dẫn Ân Cửu Nhược đi vào trong Tam Thập Lục Trọng Thiên, bình lưu ly trong tay lắc lư.
Nơi đây ngọc vũ trong suốt, cây ngô đồng cao chọc trời đã khô héo kia có một khoảnh khắc cây khô nở hoa, rồi lại nhanh chóng biến mất không dấu vết.
“Ngài tại sao phải để ý đây có phải là do Thần Tôn đưa cho ngài không? Luyện hóa thứ này, ngài sẽ không còn lo lắng gì nữa.”
Bị Tư Mệnh Tiên Tôn hỏi đến ngẩn người, trong lòng Ân Cửu Nhược “đùng” một tiếng, chấn động đến mức nàng hoa mắt chóng mặt.
Rốt cuộc nàng muốn hỏi cái gì, muốn biết tại sao lần này Phù Thanh lại buông tay dứt khoát như vậy.
Không chỉ cho mình sự tự do bề ngoài, còn hao tâm tổn trí tìm đến thần vật như vậy, chỉ để cắt đứt mối trần duyên duy nhất còn lại, đang lung lay sắp đổ của các nàng sao?
Nàng đầy lòng nghi hoặc, cũng… đầy lòng do dự.
Nếu công hiệu của Lá Tử Đàn Vong Xuyên này rõ rệt, nàng thật sự phải luyện hóa và uống nó, để quên đi đoạn ký ức yêu hận đan xen trong cuộc đời, cùng với người có hiềm khích sâu sắc với mình sao?
Quên đi sẽ rất giải thoát nhỉ, con người sở dĩ đau khổ, là vì biết quá nhiều.
Biết càng ít, muốn càng ít, sẽ càng vui vẻ.
“Nhưng ta là người có lòng hiếu kỳ quá nặng, chỉ muốn hỏi cho ra nhẽ,” Ân Cửu Nhược ánh mắt lấp lánh, tự giễu cười lên.
“Tiểu điện hạ, ngài vẫn nên nhận lấy Lá Tử Đàn Vong Xuyên vô cùng quý giá này trước đi? Ba vạn sáu ngàn năm mới mọc một đóa, hái không đúng cách sẽ lập tức tan biến, ba vạn sáu ngàn năm sau mới mọc lại.”
“Tư Mệnh, rốt cuộc là có ý gì?” Ân Cửu Nhược nhíu mày, không đưa tay ra nhận, đôi mắt hoa đào hẹp dài sâu thẳm nheo lại, toàn thân toát ra khí lạnh.
Trong bình lưu ly hàn ngọc của Thần giới, một đóa Lá Tử Đàn Vong Xuyên lúc thì xanh lam lúc thì đỏ vàng không ngừng chuyển động như nước, phản chiếu đôi mắt đen láy của Ân Cửu Nhược thành màu sắc kỳ dị lộng lẫy.
Tư Mệnh Tiên Tôn đặt bình lưu ly lên chiếc bàn gỗ kỳ lạ bên cạnh, rất thong thả ngồi xuống bậc thềm bạch ngọc trong Thần Tôn Phủ.
“Tiểu điện hạ, đây là cơ hội tốt, Thần Tôn đích thân truyền linh tức của mình vào Lá Tử Đàn Vong Xuyên, sau khi ngài luyện hóa nó. Không chỉ công lực tăng trưởng, những đau khổ trong quá khứ liên quan đến Thần Tôn đều tan biến, còn có thể vĩnh viễn miễn trừ phiền muộn vì yêu Thần Tôn.”
Ân Cửu Nhược cụp mắt xuống, trong đôi mắt hoa đào có sự mờ mịt thoáng qua, “Tư Mệnh, lá tử đàn này thật sự có kỳ hiệu như vậy sao?”
“Tuyệt đối không giả, Lá Tử Đàn Vong Xuyên này đã thuộc về tiểu điện hạ rồi. Nếu không tin công hiệu của vật này, có thể tùy lúc tìm đại năng của Ma tộc xem xét, chắc hẳn dưới trướng điện hạ có nhiều người tài năng, sẽ không nhận không ra Lá Tử Đàn Vong Xuyên đâu.”
“Ta hiểu, nhưng cái gọi là linh tức của Thần Tôn…” Ân Cửu Nhược nhìn thấy trong tịnh bình lưu ly, phiến lá nửa khô héo nửa tươi mới bắn ra vài điểm băng sương và tia lửa.
“Sao, tiểu điện hạ còn lo Thần Tôn lừa gạt ngài sao?” Tư Mệnh Tiên Tôn có hiểu biết nhất định về những chuyện đã qua giữa Ân Cửu Nhược và Phù Thanh, nên mới có câu hỏi này.
Không ngờ lời này vừa nói ra, hai người liền rơi vào im lặng kéo dài, Ân Cửu Nhược dáng người thon dài, như trúc xanh phủ tuyết, lạnh lẽo mà sắc bén.
Tuy nhiên, nàng không nói một lời, trực tiếp rời khỏi Thần giới, đi xuống hạ giới. Tư Mệnh Tiên Tôn bị cảnh này làm cho ngơ ngác, đứng ngẩn người tại chỗ một lúc lâu, vội vàng cầm lấy tịnh bình lưu ly đựng Lá Tử Đàn Vong Xuyên đuổi theo.
Hai người đi đến bên bờ sông Nhược Thủy trăng trắng gió lạnh, đom đóm đang cháy, Ân Cửu Nhược mới miễn cưỡng dừng lại.
Có hạt tuyết rơi trên mái tóc đen của Ân Cửu Nhược, sắc mặt nàng hơi tái, chóp mũi hơi đỏ, thần thanh cốt tú.
Tư Mệnh Tiên Tôn thở hổn hển đuổi kịp, chỉ cảm thấy người như lửa đốt, tứ chi rã rời.
“Tiểu điện hạ, người trẻ tuổi chân cẳng tiện lợi, thân thể khỏe mạnh, cũng không nghĩ cho lão già này làm sao đuổi kịp.”
“Tư Mệnh, ngài không phải là thần tiên sao? Thần tộc được thiên đạo ưu ái, chỉ đi một đoạn đường thôi, không đến mức này chứ?” Ân Cửu Nhược cũng kinh ngạc trước bộ dạng thảm hại của Tư Mệnh Tiên Tôn lúc này, thuận miệng hỏi một câu ngoài lề.
Đợi thở đều, sửa lại những sợi lông bay loạn trên quạt lông, Tư Mệnh Tiên Tôn mới lên tiếng giải đáp:
“Tiểu điện hạ à, tiểu lão nhi nay đã hơn mười vạn tuổi, sinh ra đã có thể nhìn thấu mệnh lý của vạn vật thế gian. Nhưng mệnh nào có dễ nhìn thấu như vậy, được cái gì thì phải trả giá cái đó.”
“Cho nên Tư Mệnh ngài không có sức chiến đấu, đi một đoạn đường cũng vất vả như vậy?” Ân Cửu Nhược nhếch môi cười, trong lòng biết rõ thế giới này nhân quả tuần hoàn, chặt chẽ không kẽ hở, chỉ là thiên đạo rất quái dị, nàng đột nhiên nhỏ giọng hỏi, “Vậy thì, nàng ấy cũng vậy sao?”
Suy nghĩ một lúc, Tư Mệnh Tiên Tôn hiểu Ân Cửu Nhược đang hỏi về nhân quả của Phù Thanh, ông vốn định giải đáp chi tiết, nhưng tâm tư thay đổi, chỉ giải thích qua loa.
Mỗi người sinh ra đều có chức trách, dù muốn hay không. Dù chịu được hay không, đều phải chịu, đó là xiềng xích mà thiên đạo đặt lên vạn vật sinh linh, cũng là ân ban.
Phù Thanh là Thái Sơ Thần Tôn, sinh ra đã có thần lực vô thượng, tự nhiên cũng có vô số xiềng xích và chức trách.
“Không thể trốn tránh sao?” Mái tóc đen mượt của Ân Cửu Nhược dưới ánh tuyết càng thêm óng ả.
Tư Mệnh Tiên Tôn nghiêm mặt nói: “Thần tộc cũng nằm trong số đó, Thái Sơ Thần Tôn cũng không thể tránh được.”
Lại là một khoảng lặng kéo dài, trên trời trăng sáng như lụa, sao lấp lánh điểm xuyết, Tư Mệnh Tiên Tôn cũng không vội, vừa hay để bình ổn thần hồn chấn động do đi đường vội.
“Nàng ấy sao lại bằng lòng để ta luyện hóa Lá Tử Đàn Vong Xuyên?” Ân Cửu Nhược hàng mi đen dài khẽ nhướng, ánh mắt lạnh lùng, “Một người tâm ma sâu nặng, cam chịu thần phạt, cũng muốn ở bên cạnh ta, sao lại đột nhiên tỉnh ngộ, còn tỉnh ngộ triệt để như vậy?”
Chỉ mười mấy năm cách sông nhìn nhau, thấy mình cùng người khác tìm vui hưởng lạc, hạnh phúc phi thường, liền khiến Phù Thanh nảy sinh ý định lùi bước, hoặc quyết định buông tay sao?
Lời vừa dứt, bốn bề tĩnh lặng, trong rừng rậm đom đóm như đóa hoa, bay lượn ngông cuồng.
Tư Mệnh Tiên Tôn chống eo già ngồi trên bãi cỏ, trên tảng đá đen có chút tuyết đọng, hoàn toàn không còn vẻ tiên phong đạo cốt lúc đầu.
Ông ta khoa trương kêu lên một tiếng: “Ối, tiểu điện hạ nói vậy cũng đúng, Thần Tôn để có được thân thể và trái tim của ngài, quả thật phải hao tâm tổn trí đến Kiển Nhân tộc đòi lại Lá Tử Đàn Vong Xuyên, rồi bày ra một cái bẫy để ngài mất trí nhớ.”
“Đến Kiển Nhân tộc đòi lại?”
Lỡ lời, Tư Mệnh hừ hừ hắng giọng: “Lá Tử Đàn Vong Xuyên lúc trước rơi ở bên đó, bọn họ không chịu trả lại, lại vì hai vị Thần Tôn của chúng ta một vị vẫn lạc, một vị bị thương, cho nên… khụ khụ, ngài nên hiểu rõ, có được người của ngài thì dễ, có được tình yêu của ngài thì khó.”
Ân Cửu Nhược cố tình lờ đi những từ “bị thương”, “vẫn lạc”, cười lạnh nói:
“Có được tình yêu của ta có gì khó? Trước đây Phù Thanh không phải cho rằng chỉ cần ta mất trí nhớ, là có thể yêu lại nàng ấy sao.”
“Ngài cũng nói là trước đây, trước đây Thần Tôn hồ đồ mà. Có lẽ… bây giờ nàng ấy muốn là tình yêu thật lòng, không muốn dùng trí nhớ để tạo ra sự giả dối.”
Tư Mệnh Tiên Tôn lắc đầu cười, trong lòng cảm thấy Phù Thanh vẫn “hồ đồ”, lúc cầu xin tình yêu thì hèn mọn điên cuồng, lúc không được yêu thì quyết tuyệt điên cuồng.
Không thể hai người cùng vui vẻ, liền muốn để một mình Ân Cửu Nhược vui vẻ đến cùng.
Đây không phải là điên cuồng đến cực điểm thì là gì?
“Vậy sao?” Ân Cửu Nhược vẫn lạnh lùng đáp, trong lòng sóng gợn từng cơn, như thủy triều vỗ vào đá ngầm.
Ở đây tán gẫu hồi lâu, nàng đột nhiên nhắm mắt lại lặng lẽ cảm nhận, quả thật không cảm nhận được khí tức của Phù Thanh.
Đã lâu không gặp rồi nhỉ?
Nàng vốn nghi ngờ Lá Tử Đàn Vong Xuyên này, sẽ là cái cớ mà Phù Thanh dùng để dĩ thoái vi tiến, nữ nhân đó thực tế rất có thể đang quan sát trong bóng tối, thậm chí sẽ triệu hồi linh tức đó về.
Để mình chỉ mất trí nhớ, nhưng vẫn sẽ yêu lại Phù Thanh.
Nhưng lần này mình đã tính sai sao?
Nữ nhân đó thật sự có thể nhẫn nhịn kiềm chế tâm ma, cho nàng tự do.
“Tiểu điện hạ, ngài lại vẫn đề phòng Thần Tôn đến mức này sao?” Cảm nhận được động tác dò xét xung quanh của Ân Cửu Nhược, Tư Mệnh Tiên Tôn có chút tò mò hỏi.
Ân Cửu Nhược nhắm mắt lại, gương mặt tinh xảo ôn nhã bình lặng như nước, nàng phát hiện bây giờ mình đề phòng không phải là Phù Thanh, mà là… chính mình.
Đề phòng mình sẽ nhất thời mềm lòng đi vào vết xe đổ, sẽ bị sự ấm áp nhất thời mê hoặc, sẽ dao động sẽ do dự, sẽ nối lại tình xưa.
Giống như con thiêu thân chưa từng thấy ánh lửa, thấy một tia sáng le lói liền liều mạng bay tai.
Bay đến khi bị lửa thiêu chết, thiêu thành tro bụi.
“Tư Mệnh, ngài rất hứng thú với chuyện giữa ta và Phù Thanh sao?” Nàng không muốn trả lời thẳng câu hỏi này, liền hỏi ngược lại Tư Mệnh Tiên Tôn.
“Tiểu điện hạ, không giấu gì ngài, sợi dây vận mệnh của sinh linh thế gian đều nằm trong tay ta, ta sớm đã biết khởi đầu và kết cục của mọi chuyện, chỉ tò mò về quá trình mà thôi.”
Ân Cửu Nhược biết rõ Tư Mệnh Tiên Tôn sẽ không tiết lộ bất kỳ thiên cơ nào, căn bản lười hỏi, nàng không tin vào số mệnh, càng không tuân theo thiên đạo.
“Tư Mệnh có lòng hiếu kỳ khá nặng, sao không trực tiếp dùng thuật pháp xem những chuyện xảy ra giữa ta và Phù Thanh ở hạ giới, đỡ phải tốn lời hỏi han.”
“Tiểu điện hạ, ta tuy hiếu kỳ, nhưng biết kiềm chế lòng hiếu kỳ của mình, để sống lâu hơn một chút, không đến nỗi quá sớm tan biến.”
Lá Tử Đàn Vong Xuyên ở nhân gian càng giống như băng lạnh, chiếc lá có lỗ thủng không còn lưu động. Mà lặng lẽ nằm dưới đáy bình lưu ly, không hề nhúc nhích.
Tuyết rơi dày hơn, như lông ngỗng bay lả tả, Ân Cửu Nhược không chút biến sắc quan sát Tư Mệnh Tiên Tôn, vô tình hỏi:
“Tư Mệnh ngài quả thật rất quý mạng.”
Bị Ân Cửu Nhược nói vậy, trên mặt Tư Mệnh Tiên Tôn lần đầu tiên lộ ra vẻ ngẩn ngơ, một lúc sau ông mới ngượng ngùng cười, “Tiểu điện hạ nhìn người thật chuẩn, lão già ta bây giờ còn đang học Thọ Tinh cách dưỡng sinh đây.”
Ân Cửu Nhược tiện tay cầm lấy tịnh bình lưu ly, tung qua tung lại trong không trung, khiến Tư Mệnh Tiên Tôn kinh hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Thực ra ta lại thấy sự lo lắng của ngài bây giờ là thừa thãi, Thần Tôn nếu muốn, sớm đã có thể dễ dàng đưa ngài về Tam Thập Lục Trọng Thiên vào lúc ngài đại hôn với Tu La Vương Nữ kia, sớm tối bên nhau, ép ngài mất trí nhớ, rồi kết duyên.”
“Vậy tại sao nàng ấy không làm vậy, còn cam tâm làm tiểu…” Ân Cửu Nhược ngừng động tác tung bình, giọng nói cũng nhỏ dần.
Gió đêm thổi qua mái tóc trước trán nàng, hiện ra sự lạnh lẽo trên người nàng.
Đúng vậy, Phù Thanh hoàn toàn có thể ngang ngược bá đạo, không chút kiêng dè. Thần Tôn thế lực hùng mạnh, nữ nhân này dù có ép mình lên Tam Thập Lục Trọng Thiên, cưỡng ép thành hôn, kết duyên vợ chồng, cũng không ai dám nói nửa lời không.
Nhưng nàng ấy trước sau vẫn không chọn làm vậy, mà chỉ đứng từ xa quan sát niềm vui của mình, nhìn mình “cưới vợ sinh con”, sau vô số ngày đêm cuối cùng không chịu nổi, cũng chỉ dám thay đổi dung mạo để tiếp cận mình, cầu xin một hai đêm ôm ấp ấm áp.
Tư Mệnh Tiên Tôn vẻ mặt bất lực, “Tâm tư của Thần Tôn quá khó đoán, chúng ta trước nay không quản, cũng không dám quản nhiều như vậy.”
“Có lẽ nàng ấy vốn muốn ta hồi tâm chuyển ý, nhưng thấy mười mấy năm đều không có cách nào, mục đích của việc làm ra vẻ thực ra là muốn ta lại mất trí nhớ?” Ân Cửu Nhược lòng rối như tơ, ép mình nhớ lại tất cả những toan tính mà Phù Thanh từng làm với mình.
Một chi tiết nhỏ cũng không được bỏ sót.
Nhưng nghĩ đến cuối cùng, trong đầu lại là cảnh hai người tuyết tựa vào nhau trong sân và những chiếc đèn sa xanh treo đầy mái hiên vào đêm sắp rạng sáng, cùng với câu nói của nữ nhân:
“Tiểu Cửu, ngươi đều có được là tốt rồi.”
Có được cái gì?
Lúc này, xung quanh có ánh sao rực rỡ như bụi huỳnh quang, Ân Cửu Nhược đột nhiên rất muốn đích thân hỏi Phù Thanh, nữ nhân này cho rằng mình đã có được những gì?
Rốt cuộc là điều gì đã khiến Phù Thanh đau đớn suy nghĩ lại, mà buông tay một cách tiêu sái như vậy?
Có một cơn gió bất chợt thổi qua gương mặt lãnh đạm tinh xảo của Ân Cửu Nhược, nàng theo cơn gió này cũng cười lên, cười một cách khó hiểu mà sảng khoái.
Thực ra không cần hỏi Phù Thanh, nàng chắc chắn mình hiểu được suy nghĩ của nữ nhân này.
Phù Thanh cảm thấy mình đã có được niềm vui, có được hạnh phúc, có được tất cả những gì mình muốn.
Bởi vì chứng kiến được hạnh phúc của mình, dù không liên quan đến nàng ấy, nàng ấy cũng cam tâm đại phát từ bi mà rút lui.
Nữ nhân này lúc tàn nhẫn không ai địch nổi, tàn nhẫn với Ân Cửu Nhược nàng, cũng tàn nhẫn với chính mình.
Lúc này Ân Cửu Nhược nghĩ lại, cảm thấy khá nực cười cũng khá thú vị.
Phù Thanh từ đầu đến cuối vẫn là người trong ký ức của mình, đã nhận định điều gì thì không muốn thay đổi.
Trong ký ức quá khứ, dưới gốc cây ngô đồng ở Tam Thập Lục Trọng Thiên, Phù Thanh từng hỏi mình muốn gì.
“Bình an hỉ lạc, một đời một kiếp.”
Nữ nhân này trong mười mấy năm làm “thiếp” ở Ma giới, đã tận mắt thấy được… bình an hỉ lạc của mình, và một đời một kiếp với người mình yêu.
Ân Cửu Nhược cúi đầu, lại cười cười.
Bỗng nhiên phát hiện nàng lại hiểu Phù Thanh đến vậy, có lẽ các nàng đều có một mặt mà đối phương chưa từng hiểu, cũng có những lúc quen thuộc đến tận xương tủy.
Thật mỉa mai, dù sao cũng là người đã từng yêu rồi lại hận, khắc cốt ghi tâm ở một nơi sâu thẳm nào đó, không phải muốn quên là có thể quên được.
Nàng ngẩng đầu dụi dụi mắt, trong không khí có bụi trần của quá khứ, nếu không tại sao mắt lại có chút đau.
“Ngài không bằng tự mình suy nghĩ, ta không hiểu những vướng mắc tình ái giữa các người.” Tư Mệnh Tiên Tôn thần sắc mệt mỏi, sắp ngã xuống tảng đá ngủ mất, “Tuy nhiên, nếu ngài muốn gặp Thần Tôn, ta bây giờ có thể đưa ngài qua đó.”
Nghe vậy, Ân Cửu Nhược khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên những cảm xúc mà Tư Mệnh Tiên Tôn không đọc được.
“Không cần, nàng có việc của nàng, ta có việc của ta.”
Gặp Phù Thanh thì có thể nói gì chứ?
Chỉ là nhìn nhau không nói nên lời mà thôi.
“Tư Mệnh, dám hỏi Lá Tử Đàn Vong Xuyên này chỉ có một phần thôi sao?”
“Ít nhất trong ba vạn sáu ngàn năm này, chỉ có một phần này,” Tư Mệnh Tiên Tôn thuận miệng trả lời, đột nhiên cảm thấy câu hỏi này rất không ổn, “Đợi đã, tiểu điện hạ, ngài hỏi cái này làm gì?”
“Không có gì,” Ân Cửu Nhược mày mắt thanh hàn, ánh mắt mang vẻ do dự, quay lưng đi nhỏ giọng lẩm bẩm, “Nếu có phần thứ hai, để nàng ấy cũng…”
Kịp thời ngăn chặn cảm xúc mềm yếu nảy sinh trong lòng, Ân Cửu Nhược chỉ muốn bây giờ chạy vào nước đá để bình tĩnh lại, tự dưng làm gì không biết, còn hy vọng Phù Thanh cũng được giải thoát.
Có lẽ nữ nhân đó sẽ không muốn… đúng vậy, Phù Thanh sẽ không muốn quên mình.
Tư Mệnh Tiên Tôn không nghe rõ lời của Ân Cửu Nhược, hơi thở do đi đường quá nhanh vẫn chưa hoàn toàn ổn định, đầu óc còn hơi mơ hồ.
Thấy vậy, Ân Cửu Nhược thở dài một tiếng, định cáo biệt Tư Mệnh Tiên Tôn rời đi.
“Đợi đã, đợi đã, tiểu điện hạ, cầm Lá Tử Đàn Vong Xuyên đi chứ, kẻo lão già ta lại phải chạy thêm một chuyến, xương cốt già này sao chịu nổi.”
Nhìn dáng vẻ hạc phát đồng nhan của Tư Mệnh, Ân Cửu Nhược thật sự không chịu nổi việc ông ta hôm nay tự xưng là lão già, nàng hơi do dự, nhận lấy bình lưu ly rồi quay người rời đi.
“Tiểu điện hạ, ngài cũng không nói rốt cuộc có muốn luyện hóa Lá Tử Đàn Vong Xuyên không?” Tư Mệnh Tiên Tôn vội vàng lớn tiếng hét lên.
“Đợi ta xác định hiệu quả của nó, nếu thật sự có tác dụng, ta tự nhiên sẽ luyện hóa.”
Để lại một câu nói lạnh lùng, Ân Cửu Nhược dùng thuật dịch chuyển, vài bước đã trở về Ma giới.
Đặt Lá Tử Đàn Vong Xuyên lên án thư trong đại điện của Trấn Phong Lâu, nàng lặng lẽ nhìn chiếc lá nửa khô héo nửa xanh biếc.
Nàng không biết Phù Thanh đã ôm lấy tâm niệm thế nào khi rót thần tức của mình vào vật này.
Vong Xuyên Tử Đàn, một lá rụng, tiền trần dứt.
Tuyệt đối không có đường hối hận.
Rất nhanh sau đó, nhận được tin tức, Tam vương cùng Đại trưởng lão Ma tộc là Vạn Vật Tri vội vã chạy đến.
“Điện hạ, người vừa truyền tin nói rằng người đã có được lá Vong Xuyên Tử Đàn?” Lang Vương lần đầu tiên kích động đến mức nói năng không rõ ràng, vội vàng hành lễ với Ân Cửu Nhược, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào bình lưu ly tịnh bình trên bàn.
“Ba vị thúc thúc miễn lễ, Đại trưởng lão cũng mời ngồi,” Ân Cửu Nhược mệt mỏi phất phất tay, đồng thời đưa bình lưu ly vào tay Đại trưởng lão, “Làm phiền mấy vị xem giúp ta, đây có phải là lá Vong Xuyên Tử Đàn trong truyền thuyết hay không, công hiệu thế nào, có phải là hàng thật giá thật không.”
Bình lưu ly bị Ân Cửu Nhược tùy ý ném qua giữa không trung, bốn người sợ tai mức toát mồ hôi lạnh. Vật này nhìn từ xa đã biết không phải phàm phẩm, Điện hạ nhà bọn họ thật sự là… có phong thái “đại tướng”, đứng trước biến cố mà không hề nao núng.
“Điện hạ, người nhẹ tay một chút, thứ này nếu chạm đất sinh rễ thì sẽ không còn tác dụng nữa đâu.”
Đại trưởng lão lấy từ trong túi trữ vật ra khí cụ giám định bảo vật, kết quả vừa mới xem được hai giây, khí cụ giám định kia “bành” một tiếng, thế mà lại nổ tung.
Tất cả mọi người đều bị dọa cho giật mình, Đại trưởng lão Vạn Vật Tri ngẩn ngơ xuất thần: “Điện hạ, vật này của người có chứa thần tức và thần huyết, xác suất lớn chính là lá Vong Xuyên Tử Đàn.”
“Nhanh như vậy đã có thể xác định sao?” Ân Cửu Nhược uể oải, lười biếng hỏi.
“Trên thế gian này, khí cụ có thể chịu đựng được thần tức và thần huyết rất ít, lá Vong Xuyên Tử Đàn chính là một trong số đó,” Đại trưởng lão sắc mặt ngưng trọng trang nghiêm, “Người đưa vật này cho người, hẳn là thật lòng muốn tốt cho Điện hạ.”
Lang Vương hít sâu một hơi, cũng trịnh trọng gật đầu: “Lá Vong Xuyên Tử Đàn vốn là vật truyền thừa của Ma giới chúng ta, ba người chúng ta từng có duyên được thấy một lần. Năm đó trận đại chiến kia, mẫu thân của người tử trận, vật này cũng bị dị giới cướp đi, không ngờ còn có ngày trở lại Ma giới.”
“Đúng vậy, đây quả là bảo vật, nếu Điện hạ luyện hóa sẽ có vô vàn lợi ích, chỉ là thần tức bên trong này…” Kình Vương nghĩ đến hiệu quả cuối cùng của vật này, trong lòng có chút thấp thỏm, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
“Mấy vị thúc thúc, ta về trước đây, các người cứ tự nhiên.”
Lấy lại bình lưu ly, Ân Cửu Nhược đứng dậy bày tỏ sự cảm ơn với bốn người, sắc mặt phức tạp bước ra ngoài, định trở về tẩm điện yên tĩnh một mình.
Bốn người trong đại điện nhìn nhau ngơ ngác, đợi bóng dáng Ân Cửu Nhược biến mất sau cửa, Lang Vương cũng ra hiệu mọi người cùng rời đi.
“Vật này… là ai đưa cho Điện hạ, thế mà lại có thần tức?” Kình Vương phản ứng chậm chạp, hỏi một câu ngớ ngẩn.
Ba người còn lại đồng loạt nhìn y với vẻ ghét bỏ, Lang Vương trầm giọng nói: “Trên đó có thần tức mạnh nhất hiện nay, ngươi nói xem còn có thể là ai.”
“Không thể nào, Thái Sơ Thần Tôn lại cam lòng để Điện hạ của chúng ta quên mất nàng ta sao?”
Kình Vương kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, “Nàng ta điên rồi sao, mỗi lần cách làm của nàng ta đều vượt ra ngoài dự liệu của người bình thường.”
“Không có được tình yêu của Điện hạ, liền để Điện hạ vĩnh viễn quên nàng ta đi sao?” Ưng Vương phát ra một tiếng cảm thán hơi chút ủy mị, “Quả là một tình yêu quyết tuyệt đến điên cuồng.”
“Hiệu quả của nó là vĩnh viễn quên đi Thần Tôn. Các người nói xem, Điện hạ có luyện hóa không?” Ưng Vương thở dài một tiếng thườn thượt.
Trong tẩm điện, Ân Cửu Nhược ngồi bên cửa sổ, ngón tay thon dài không ngừng mơn trớn bình lưu ly. Linh tức tựa máu tựa lửa bên trong khối băng, cách một lớp thành bình dày cộm, thế mà vẫn nịnh nọt lấy lòng mà áp sát vào ngón tay nàng.
Ánh mặt trời rực rỡ, nhưng đôi mày mắt của Ân Cửu Nhược lại lạnh lẽo và thâm trầm.
Tuế Ca vừa đi vào, vừa xem bức thư tỷ tỷ nàng gửi tai, đáy lòng dâng lên nụ cười khoái chí.
“Này, Cửu Nhược, ngươi ngẩn ngơ ôm cái bình thủy tinh đó làm gì vậy?”
Thấy Tuế Ca đang lúc đắc ý, tâm trạng thoải mái, Ân Cửu Nhược hiếm khi có hứng thú trêu chọc nàng vài câu: “Sao thế, lại có hẹn với tỷ tỷ ngươi à?”
“Đâu có, nàng ta lén lút sau lưng ta đi gặp thanh mai trúc mã của nàng ta, bị ta phát hiện rồi,” Tuế Ca cười lạnh, đáy mắt xoay chuyển cảm xúc âm lãnh và đắc ý, “Cho nên ta cố ý để nàng ta thấy ta cùng mấy muội muội xinh đẹp đi du hồ, thế là nàng ta vội vàng gửi thư tới hỏi ta là chuyện gì đây.”
“Vậy ngươi định hồi âm thế nào?” Ân Cửu Nhược vô thức mơn trớn bình lưu ly, chân mày cũng mang theo vẻ lơ đãng.
“Hồi âm? Tại sao ta phải hồi âm, nàng ta quan tâm đến tên thanh mai trúc mã bị thương trên chiến trường của nàng ta như vậy, thì cứ việc quan tâm đi.”
“Trên chiến trường?” Ân Cửu Nhược cảm nhận được giữa ngón tay sinh ra một cảm giác kỳ lạ như bị thần tức kia hút lấy, vội vàng đặt bình lưu ly xuống, trong lòng khẽ thắt lại.
“Dạo này ngươi bận tu luyện nên tin tức quá kém nhạy bén rồi. Vị Thần Tôn từng bị ngươi hưu bỏ kia, gần đây lại dẫn binh bình định cuộc bạo loạn của tộc Thiền Nhân ở biên giới, thanh mai của tỷ ta đi theo chinh chiến nên bị thương, về nhà cố ý cầu an ủi.”
Nhắc đến Phù Thanh, sắc mặt Ân Cửu Nhược lập tức sa sầm xuống, không đáp lời.
Tuế Ca tự nhiên ngồi xuống, lúc này mới chú ý đến cái bình trong tay Ân Cửu Nhược, thuận miệng hỏi: “Ngươi cầm cái gì vậy?”
“Lá Vong Xuyên Tử Đàn,” Ân Cửu Nhược đại khái giải thích công dụng của vật này, khiến Tuế Ca thốt lên kinh ngạc.
“Phù Thanh lại vì ngươi mà điên thêm một lần nữa sao? Có bảo vật tốt thế này, cái kẻ điên đó không tự mình luyện hóa để chữa trị căn bệnh tương tư ngày càng trầm trọng của mình, mà lại đưa cho ngươi dùng?”
Một kẻ điên mưu đồ khiến người bình thường trở nên tốt hơn, căn bệnh của kẻ điên này hẳn là càng nặng thêm rồi.
Nhìn vẻ mặt “ta biết ngay Phù Thanh sẽ lại phát điên mà” của Tuế Ca, Ân Cửu Nhược cười khổ một tiếng: “Nàng… quả thực có chút điên.”
“Đâu chỉ là một chút điên chứ, thử hỏi thiên hạ có mấy ai có thể nhẫn tâm tuyệt tình như vậy, đem tia niệm tưởng cuối cùng còn sót lại cũng chém đứt. Đợi sau khi ngươi luyện hóa, cho dù có gặp lại cũng sẽ không nảy sinh tình cảm với nàng ta, đối với nàng ta mà nói, điều này có khác gì lăng trì đâu.”
Ân Cửu Nhược có một khoảnh khắc siết chặt bình lưu ly, trông như muốn bóp nát nó, rồi lại từ từ buông ra.
“Vậy ngươi có định luyện hóa cái lá gì đó không?” Tuế Ca hỏi câu này xong, cả tẩm điện chìm vào tĩnh lặng, dường như ngay cả ánh sáng cũng ảm đạm đi nhiều.
Nàng vô vị giật lấy lá phong ngoài cửa sổ nghịch ngợm, thỉnh thoảng liếc nhìn Ân Cửu Nhược, thấy người ta cúi đầu rũ mắt, vẻ mặt đầy sự phức tạp và do dự.
“Thời tiết cũng không tệ, ta đi trước đây, đi chèo thuyền hay gì đó.” Tuế Ca bắt đầu lẩm bẩm một mình đi ra ngoài, cho đến khi nghe thấy một tiếng động thanh thúy trong điện.
Nàng quay đầu lại, thấy dưới ánh nến chập chờn, đôi mắt Ân Cửu Nhược sâu thẳm, hờ hững nói:
“Tất nhiên là sẽ luyện hóa, đã xác định được nó an toàn và là thật. Có thể quên đi Phù Thanh lại không yêu nàng ta nữa, đối với ta mà nói… là điều cầu còn không được.”
Nghe lời nói nhẹ bẫng của Ân Cửu Nhược, Tuế Ca đột nhiên nảy sinh một cảm giác kỳ lạ. Thế là nàng quay người trở lại, quan sát kỹ Ân Cửu Nhược hồi lâu, một lần nữa hỏi:
“Ngươi chắc chắn chứ? Sao ta cảm thấy ngươi có chút không thành thật, có chút dao động?”
Thiếu nữ vận hắc y khẽ nâng mi mắt, nhìn chằm chằm Tuế Ca, giọng nói thanh đạm: “Tại sao ngươi lại cảm thấy ta không thành thật?”
“Nếu ngươi hoàn toàn không để tâm đến Phù Thanh nữa, luyện hóa thì cứ luyện hóa thôi, nhưng ta thấy ngươi dường như đang do dự.” Tuế Ca không chút kiêng dè nghịch ngợm bình lưu ly, “Thực ra cũng không cần thiết phải luyện hóa, tâm ngươi không loạn, quên hay không quên thì có quan trọng gì. Ngược lại, tâm ngươi đã loạn rồi.”
Lời của Tuế Ca như sấm nổ bên tai, Ân Cửu Nhược cứng đờ người, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần nói:
“Ta do dự… chỉ là lo lắng sẽ vì không có ký ức bị lừa dối mà đi vào vết xe đổ.”
“Nhưng lá Vong Xuyên Tử Đàn này không phải sẽ khiến ngươi không thể yêu Phù Thanh nữa sao? Ngươi còn sợ hãi điều gì?”
Ân Cửu Nhược nhíu chặt mày, đúng vậy, không cần lo lắng mình sẽ yêu Phù Thanh nữa, cũng sẽ không còn sở hữu những ký ức đáng sợ kia.
Như vậy có thể vĩnh viễn thoát khỏi cơn ác mộng, có gì không tốt chứ?
“Tuy nhiên ký ức giữa hai người cũng có vài phần vui vẻ mà, cùng quên đi thì thật đáng tiếc.”
“Đáng tiếc sao?” Ân Cửu Nhược tự hỏi lòng mình.
Dù sao, con người mất đi ký ức sẽ trở nên rất đáng thương.
Nhưng cứ vậy đi, mất đi có lẽ sẽ tốt hơn.
Thần giới, Tam Sinh Điện, Tư Mệnh Tiên Tôn vội vã bay về phục mệnh với Phù Thanh.
Nữ nhân vận bạch y, quanh thân tỏa ra ánh sáng mờ ảo, ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa. Tư Mệnh Tiên Tôn khẽ ho hai tiếng:
“Thần Tôn, đã giao đồ cho Tiểu Điện hạ rồi. Nàng hiện tại đã trở về Ma giới, lần này là đi về một mình, những người kia không đến đón nàng.”
Nói xong những lời này, ông ta mới chợt nhận ra mình có phải nói hơi nhiều không, khiến Thần Tôn cũng chẳng buồn để ý đến ông.
Mất một lúc lâu, tay cầm quạt lông vũ của Tư Mệnh Tiên Tôn cũng đã mỏi nhừ, ông mới nghe thấy giọng nói phiêu miểu như sương lạnh của nữ nhân.
“Vậy… Tiểu Cửu nàng ấy đã luyện hóa lá Vong Xuyên Tử Đàn chưa?”
Tư Mệnh Tiên Tôn gãi đầu, suy nghĩ một lát, vẫn không chắc chắn nói:
“Điều này, ta cũng không thể khẳng định, nhưng nhìn dáng vẻ của Tiểu Điện hạ. Nếu xác định lá cây kia có tác dụng, có lẽ là sẽ luyện hóa.”
Phù Thanh khép hờ mi mắt, ánh mắt dao động, giọng nói có chút khàn đục như khóc như cười: “Sẽ luyện hóa… là tốt rồi.”
“Thần Tôn, ngài thật sự hy vọng Tiểu Điện hạ luyện hóa sao?” Tư Mệnh Tiên Tôn có chút không thể hiểu nổi.
Chương 143: Tương Kiến Bất Thức, Mạch Lộ Giai Nhân
“Khiến nàng ấy vui vẻ, có gì mà không nên làm chứ?”
“Thần Tôn, ngài phải suy nghĩ cho kỹ, lá Vong Xuyên Tử Đàn là kỳ vật của trời đất, một khi luyện hóa sẽ không còn cơ hội hối hận. Tiểu Điện hạ sẽ thực sự vô duyên với ngài nữa.”
Ánh sáng thanh khiết của Thần giới chiếu rọi từ phía tây, phản chiếu bóng dáng thanh lãnh bán trong suốt của nữ nhân, nụ cười của nàng thanh u mờ ảo, nhìn không rõ thực hư.
Bản năng vô tình vô dục từng có không còn tác dụng trên người nàng, những cảm xúc như ly biệt, tuyệt vọng, hy vọng bao trùm lấy nàng.
“Ta và Tiểu Cửu vốn dĩ vô duyên, hiện tại chẳng qua là để… mọi thứ trở lại đúng quỹ đạo mà thôi.”
“Ta không muốn lừa dối nàng ấy thêm bất cứ điều gì nữa.”
“Đã quyết định rồi, thì sẽ không thay đổi.”
“Nhưng mất đi những ký ức đó, đối với Tiểu Điện hạ mà nói, thật sự là chuyện tốt sao?” Trong mắt Tư Mệnh Tiên Tôn thoáng hiện vẻ lo lắng.
Ánh mắt Phù Thanh xa xăm: “Sẽ tốt thôi, sớm muộn gì cũng sẽ tốt thôi.”
“Thần Tôn, nếu còn một lá Vong Xuyên Tử Đàn nữa, ngài có luyện hóa không?” Tư Mệnh Tiên Tôn chợt nhớ tới lời của Ân Cửu Nhược, đoán rằng vị Tiểu Điện hạ này dường như cũng muốn Phù Thanh vĩnh viễn quên đi mình.
“Sẽ không.” Phù Thanh mỉm cười lắc đầu.
Cơn ác mộng như vậy, chỉ để một mình nàng lún sâu vào là đủ rồi.
Là dày vò, cũng là ân tứ.
“Là Tiểu Cửu nàng ấy hy vọng ta cũng vĩnh viễn quên đi nàng sao?”
Tư Mệnh Tiên Tôn kinh ngạc trước sự nhạy bén của Phù Thanh, nhất thời ấp úng nửa ngày không nói nên lời.
“Thần Tôn, đây chỉ là suy đoán của ta thôi, Tiểu Điện hạ không có nói như vậy.”
Thấy gương mặt thanh lãnh của nữ nhân thoáng qua một tia u ám, Tư Mệnh hiểu rằng mình càng giải thích càng hỏng chuyện.
Phù Thanh cúi đầu rũ mắt, cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực từng đợt thắt lại.
Tiểu Cửu ngay cả chút hồi ức cuối cùng cũng không muốn mình giữ lại sao?
Nếu mất đi ký ức về Tiểu Cửu, cuộc đời dài đằng đẵng này của nàng, chẳng qua chỉ là một mảnh hoang vu trống rỗng.
Chỉ còn lại việc nghị chính, tu luyện, duy trì sự vận hành ổn định của thế giới.
Ân Cửu Nhược là màu sắc duy nhất mà nàng sở hữu, nàng không buông bỏ được, cũng tuyệt đối không muốn buông bỏ.
Giờ đây ngay cả tư cách nhớ nhung Tiểu Cửu, Tiểu Cửu cũng không nguyện ý trao cho.
Nhưng chẳng phải điều này đã sớm đoán được rồi sao?
Tiểu Cửu từng thành kính ái mộ nàng, nói rằng vĩnh viễn không thay đổi kia, đã bị chính tay kẻ đao phủ là nàng giết chết rồi.
Sau cái đêm nàng hạ quyết tâm xóa sạch ký ức của cả hai bên, giữa bọn họ không còn niềm vui nào nữa.
Chẳng trách trên mỗi cuốn sổ nhân duyên, nàng và Tiểu Cửu đều là vô duyên. Giữa bọn họ vốn dĩ không có phúc phận để bên nhau trọn đời, được bầu bạn sinh ra đã là món quà lớn nhất mà thiên đạo ban tặng.
Nhân quả luân hồi, sau đại hỷ là đại bi, tất cả những gì trời đất ban cho, cuối cùng đều phải hoàn trả.
Trời đất có số, khi đó nàng không hiểu rằng niềm vui cũng phải cẩn trọng, cứ ngỡ ngày mai sẽ hạnh phúc hơn ngày hôm nay.
Nào biết đâu, bất hạnh đã ở ngay trước mắt.
Khi nàng cưỡng ép kết duyên giữa mình và Tiểu Cửu, thì nên hiểu rằng điều gì đến cũng sẽ đến.
Cho nên, bị lãng quên, bị vứt bỏ, chỉ là hình phạt nhẹ nhất của nàng lúc này mà thôi.
Trong u minh, thứ gọi là “số mệnh” kia, dường như đang đứng trên đỉnh cao nhất của Cửu Thiên, phát ra tiếng cười nhạo đối với tất cả mọi người.
“Thần Tôn, ngài nghĩ Tiểu Điện hạ có luyện hóa lá Vong Xuyên Tử Đàn không?”
Dường như có gió tuyết lạnh lẽo xuyên qua kết giới của Tam Sinh Điện, gào thét lướt qua, đôi mắt Phù Thanh vô thần đến mức rệu rã, hồi lâu vẫn không thể nói lời nào.
Nửa năm sau, dị tượng liên tục xảy ra trong tam giới lục đạo, nhiều nơi môi trường bị ô nhiễm nghiêm trọng, nhiều chủng tộc lâm vào cảnh ly tán, thỉnh thoảng lại có thời tiết kỳ quái và chiến tranh nổ ra.
Ma giới ngày càng lớn mạnh, cũng cùng Thần giới gánh vác trách nhiệm duy trì sự ổn định của giang sơn chín châu. Cộng thêm Tu La giới, tam giới chung tay mới miễn cưỡng ngăn chặn được tai họa.
Khi Ân Cửu Nhược đi tai, nàng nhìn thấy trên thềm biển rộng lớn xung quanh, bùn cát và xương cốt của những thứ không tên đang lắng đọng, sa mạc và bãi đá ngăn cách ánh mặt trời thành những hạt nhỏ li ti, chiếu lên người mỗi người.
“Xin hỏi ngài có phải là Ma Sát Điện hạ của Ma tộc không?”
Một vị tiên tử có vẻ ngoài ôn nhu minh diễm, khí độ tao nhã, mỉm cười nhìn Ân Cửu Nhược.
“Phải, là ta.” Ân Cửu Nhược vẫn mặc một chiếc áo choàng lông thú, mép tay áo dùng chỉ vàng thêu hoa văn lá phong tinh xảo, cả người trông ôn nhuận nhã nhặn.
“Tại hạ là Khuynh Lăng, là Tiên quân của Thần tộc, vừa mới lịch kiếp trở về. Điện hạ mời đi theo ta hướng này, chúng ta đi bái kiến Thái Sơ Thần Tôn trước. Lần này Thần tộc cầu viện Ma tộc, chủ yếu hy vọng các người cung cấp một số dược liệu trị thương.”
Nghe nói, nội bộ tộc Thiền Nhân lại xảy ra dị biến, có những tộc nhân sẽ đột nhiên tấn công người thân bạn bè một cách khó hiểu, phương thức tấn công không giới hạn ở hạ độc, đâm dao, đoạt xá, vân vân.
Ngặt nỗi vết thương của bọn họ cực kỳ khó lành, Thần giới bất đắc dĩ phải thỉnh cầu Ma giới hỗ trợ dược liệu.
“Ừm, ta đã nắm rõ tình hình rồi, lần này mang tới rất nhiều dược liệu, nếu không đủ có thể điều phối thêm từ Ma giới.”
Khuynh Lăng ánh mắt mang theo ý cười nhìn Ân Cửu Nhược: “Các Điện hạ của Ma tộc đều giống như ngài, nói chuyện không hề có chút cao ngạo nào sao?”
Nghe vậy, Ân Cửu Nhược mỉm cười bất đắc dĩ nói: “Điện hạ của Ma tộc hiện tại chỉ có một mình ta thôi.”
“Vậy ngài thật sự rất đặc biệt, vương công quý tộc của các tộc khác đều cực kỳ thích phô trương.”
Hai người vừa cười nói, vừa đi về phía Ngọc Thanh Cung, Khuynh Lăng thậm chí đã biết được chuyện Ân Cửu Nhược trước đây từng ở phàm gian rất nhiều năm.
“A, ta cũng ở phàm gian rất nhiều năm, không ngờ Điện hạ cũng giống như ta nha.”
Bạch Hạc Vong Cơ ở bên cạnh Phù Thanh đang dưỡng thương trong Ngọc Thanh Cung tạm thời, vừa vặn nhìn thấy Ân Cửu Nhược cùng một vị Tiên quân dung mạo xuất chúng đi tai.
Nàng một mặt đem nước trà nấu bằng lá ngô đồng đưa cho Phù Thanh để rửa vết thương, một mặt nhìn ra phía nữ tử xinh đẹp đang nói cười vui vẻ với Ân Cửu Nhược bên ngoài.
“Thần Tôn, người đang trò chuyện vui vẻ với Tiểu Điện hạ kia là ai vậy? Sao trước đây chưa từng thấy qua.”
Phù Thanh không tự chủ được nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn thấy Ân Cửu Nhược bị lời nói của Khuynh Lăng chọc cho cười ha hả.
Cơn đau kịch liệt trên người nữ nhân vẫn chưa dứt, nhưng nàng lại vì nhìn thấy nụ cười của Tiểu Cửu mà tâm thần xao động.
“Là chắt gái vừa lịch kiếp từ hạ giới trở về của Tư Mệnh Tiên Tôn.” Ánh mắt nàng bi thương, nhưng trên mặt lại mỉm cười theo Ân Cửu Nhược.
“A, Khuynh Lăng Tiên quân sao?” Bạch Hạc Vong Cơ suy nghĩ hồi lâu, “Hình như đã từng thấy cái tên này ở đâu rồi.”
Đúng lúc này, hai người kia đã chậm rãi bước vào điện.
“Vị này là Thái Sơ Thần Tôn, Ma Sát, ngài đã từng gặp qua chưa?” Khuynh Lăng vừa từ hạ giới trở về, không rõ lắm về câu chuyện giữa Ân Cửu Nhược và Phù Thanh.
Bạch Hạc Vong Cơ vừa định giải thích một câu hai người này rất thân, liền thấy Ân Cửu Nhược lộ ra nụ cười ôn nhuận hòa nhã, chắp tay hành lễ với Phù Thanh.
“Bái kiến Thái Sơ Thần Tôn, tại hạ là Ma Sát của Ma tộc.”
“Tiểu Điện hạ, người… người không sao chứ?” Bạch Hạc Vong Cơ vẻ mặt chấn kinh, không hiểu thế giới này bị làm sao nữa.
Ân Cửu Nhược vốn luôn không có sắc mặt tốt với Thần Tôn, thế mà lại ôn tồn lễ độ, thậm chí còn lộ ra vẻ mặt kính ngưỡng cung kính đối với Thần Tôn.
Cứ như là… cứ như là hai người mới lần đầu gặp mặt.
Ngón tay trắng bệch của Phù Thanh siết chặt, đâm sâu vào những vết thương bị ăn mòn trong lòng bàn tay. Tuy nhiên, gương mặt thanh khiết thánh khiết của nàng vẫn duy trì nụ cười dịu dàng đúng mực.
“Ma Sát Điện hạ, không cần đa lễ.”
“Thần Tôn, ta đưa Ma Sát tai là muốn nhờ nàng xem vết thương cho ngài. Bởi vì Ma Sát nàng ấy rất có kinh nghiệm đối với những vết thương do sức mạnh ăn mòn, mục nát gây ra.”
Như để chứng minh lời nói của Khuynh Lăng, Ân Cửu Nhược nhìn nàng một cái, gật đầu: “Thần Tôn, có thể để tại hạ xem vết thương của ngài không?”
Nơi lồng ngực truyền đến cảm giác đau nhói li ti, Phù Thanh nhất thời không biết rốt cuộc là chỗ nào đau hơn.
“Được, đa tạ ngươi.”
Đầu ngón tay hai người chạm nhau, Phù Thanh không tự chủ được mà run rẩy, cứ như thể đau đớn cũng trở thành một lý do để triền miên quyến luyến.
Nàng cố nén sự run rẩy của cơ thể, không muốn để Ân Cửu Nhược nhìn ra bất kỳ manh mối nào.
Ân Cửu Nhược sắc mặt bình thường bắt mạch cho Phù Thanh, nhận ra nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của nữ nhân.
Cổ tay trắng ngần và lạnh lẽo của nữ nhân nối liền với lòng bàn tay, thấm đẫm một mảng lớn thần huyết. Sau đó có một sức mạnh nào đó không ngừng xâm thực, khiến thần huyết chưa kịp hóa thành ánh sáng đã biến mất không còn tăm hơi.
“Thực ra không cần điều trị, thêm nửa ngày nữa Thần Tôn vốn dĩ cũng có thể tự chữa lành,” Ân Cửu Nhược không có gì bất thường nhìn vào đôi mắt Phù Thanh, “Nhưng bản thân Thần Tôn đã bị trọng thương, dẫn đến thương chồng thêm thương, khó lòng khép miệng, nhưng không biết là vì sao?”
Bạch Hạc Vong Cơ đã không còn nói nên lời.
“Chỉ là một chút vết thương cũ năm xưa, không đáng nhắc tới,” Phù Thanh dịu dàng nhìn Ân Cửu Nhược, để không vẻ bất thường, chỉ nhìn vài lần rồi dời mắt đi.
Nhiệt độ từ ngón tay Ân Cửu Nhược lưu lại trên cổ tay nàng, như thể chữa lành cả vết thương cũ lẫn vết thương mới.
“Xem ra vết thương của Thần Tôn còn có chút hóc búa,” Khuynh Lăng nhìn Ân Cửu Nhược một cái, ngượng ngùng mỉm cười.
“Ừm, đợi ta đi tìm một số dược liệu đúng bệnh mang tới cho Thần Tôn, có thể giảm bớt vài phần đau đớn.”
“Tốt tốt tốt, ta biết ngay vị Điện hạ Ma tộc này là hữu dụng nhất mà.”
“Hai người rất thân nhau sao?” Bạch Hạc Vong Cơ luôn cảm thấy giữa hai người này có một loại cảm giác kỳ quái, cứ như bị thứ gì đó cưỡng ép ghép lại với nhau.
“Cũng không hẳn, hôm nay mới gặp lần đầu, nhưng có cảm giác như đã quen từ lâu,” Khuynh Lăng cười rạng rỡ, quay sang nói với Ân Cửu Nhược, “Vậy chúng ta đi tìm chút thuốc cho Thần Tôn nhé?”
Ân Cửu Nhược gật đầu, hai người một lần nữa cùng hành lễ với Phù Thanh rồi sánh vai rời đi.
Bạch Hạc Vong Cơ nhìn bóng lưng hai người sánh bước xa dần, bỗng nhiên linh quang lóe lên, nhớ ra mình đã thấy cái tên Khuynh Lăng Tiên quân ở đâu.
Trên sổ nhân duyên của Nguyệt Lão, sau tên của Ân Cửu Nhược và Khuynh Lăng viết hai chữ “Lương duyên” thật lớn.
Đó là chính cung nhân duyên của Ân Cửu Nhược, từng bị Phù Thanh cưỡng ép chặt đứt.
“Thần Tôn, sao, sao lại như vậy? Tại sao Tiểu Điện hạ dường như không quen biết ngài nữa? Còn cùng chính cung nhân duyên đi chung một chỗ?” Bạch Hạc Vong Cơ mờ mịt, chỉ cảm thấy đầu óc sắp nổ tung.
Mặc dù cùng chính cung nhân duyên đi chung một chỗ là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Nhưng Tiểu Điện hạ cùng Thần Tôn dây dưa bao nhiêu kiếp như vậy, hiện tại sao có thể tỏ ra hoàn toàn không quen biết?
Chuyện này thật quá vô lý rồi.
Không rời mắt nhìn theo bóng lưng Ân Cửu Nhược, giọng nói của Phù Thanh như là vui mừng, lại như là tuyệt vọng, lẩm bẩm trả lời nghi vấn của Bạch Hạc Vong Cơ.
“Tiểu Cửu đã luyện hóa lá Vong Xuyên Tử Đàn.”
Vĩnh sinh vĩnh thế không còn nhớ rõ nàng, cũng không thể lại yêu nàng nữa.