Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta - Chương 50 -Mạo Danh Thị Tẩm
Ghé Thăm Fanpage của nhóm dịch Tại đây nha.
Đêm sau khi tiếng đàn sáo ngừng lại, trăng lưỡi liềm như nước, một cành cây khô cao cao in trên nền trời xanh nhạt, như vết nứt băng trên đồ sứ trắng.
Từng bước tiến gần đến tẩm điện của Ân Cửu Nhược, mái tóc trắng mềm mại như lụa của nữ nhân, như sống lại dần dần biến thành màu đen như trước.
Lại có trâm cài tóc hoa mẫu đơn búi cao tóc, vết máu giữa trán ẩn đi, gương mặt thanh lãnh tuyệt sắc đó hoàn toàn biến thành một dáng vẻ khác.
Phù Thanh nhớ Tuế Ca gọi người này là Tiểu Thập Tam, là người của Cửu Vĩ Hồ Tộc.
Trên đường đi, nàng còn gặp mấy người quen biết với Tiểu Thập Tam, đều là vương phi của Ân Cửu Nhược, các ngươi trêu chọc hỏi:
“Hôm nay lại đến lượt ngươi à? Thật là may mắn liên tiếp, tháng này ngươi đã được lật thẻ bài lần thứ ba rồi nhỉ, một phần ba mươi sáu, điện hạ thật là quá sủng ái ngươi.”
“Ai bảo người ta là Cửu Vĩ Hồ chứ, trời sinh quyến rũ, lại biết chơi trò chơi đó, điện hạ đương nhiên thích rồi.”
Phù Thanh hơi nheo mắt, không hiểu rõ trò chơi mà các nàng nói là trò gì, chỉ là sự khó chịu trong lòng dần dần lớn lên, thậm chí còn có dấu hiệu mất kiểm soát.
Ngoài tẩm điện có mấy ma tộc thị vệ đi lại tuần tra, người đứng đầu là Câu Ngọc, nàng vừa nhìn thấy Phù Thanh đi tới, nghĩ một lúc mới nhận ra đây là “thê tử” thứ mười ba của Ân Cửu Nhược.
Tối nay điện hạ lật thẻ bài, dường như lật trúng vị vương phi này. Vị vương phi này lại đặc biệt thích đến thăm điện hạ, vì vậy người trong ngoài đều quen mặt nàng ấy.
“Vương phi, ngài đến rồi,” Câu Ngọc biết diễn kịch phải diễn cho trọn, lập tức cung kính chào hỏi.
“Ừm, điện hạ đâu?” Phù Thanh bàn tay giấu dưới lớp váy áo lộng lẫy phức tạp khẽ siết chặt, trong đầu trống rỗng.
“Vừa rồi Nhị Thập Thất Vương Phi đến tìm điện hạ đi dạo hồ…”
Nhận thấy tâm trạng của “Thập Tam Vương Phi” đi xuống, Câu Ngọc ngắt lời thị vệ này, chuyển sang nói:
“Điện hạ thực ra có việc rời đi xử lý chính vụ, dặn nếu ngài đến, thì cứ vào điện trước đợi ngài ấy, đừng để bị gió lạnh thổi vào.”
Một câu dặn dò đơn giản, khắp nơi đều thể hiện sự quan tâm của Ân Cửu Nhược đối với vương phi, Phù Thanh không thể không gượng cười, trâm cài tóc hoa mẫu đơn và trâm cài tóc hoa ngọc lan khẽ lay động, đoan trang điển nhã, ẩn nhẫn nội liễm.
“Cảm ơn Câu Ngọc thị vệ, vậy… ta vào đây.”
“Vâng, Thập Tam Vương Phi ngài có cần gì, cứ sai bảo chúng tôi là được, điện hạ sẽ không để ngài chịu một chút oan ức nào đâu. Tối nay cũng chắc chắn sẽ chỉ ở bên ngài thôi.”
Phù Thanh siết chặt tay áo lụa, hàng mi như cánh quạt rũ xuống, mềm mại đáp lời, “Ta biết rồi, cảm ơn điện hạ đã yêu thương.”
Cánh cửa điện nặng nề chậm rãi khép lại, các thị vệ lại trở về vị trí canh gác.
“Sao cảm thấy Thập Tam Vương Phi có chút gượng cười thế nhỉ, là ảo giác sao? Chẳng phải nàng ấy luôn hớn hở mỗi khi đến tìm Điện hạ sao?” Câu Ngọc ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn người nữ nhân vừa bước vào tẩm điện, luôn cảm thấy bóng lưng nàng ta ngươi độc mà ưu mỹ, mang theo một phong vận khó tả.
“Có lẽ gần đây tranh sủng không lại Chính phi chăng? Điện hạ ngày ngày ở cùng Tu La Vương Nữ của chúng ta, cũng đừng trách các Vương phi khác tức giận ghen tuông.”
Câu Ngọc gật đầu, quả thực khả năng này rất lớn. Tuy ba mươi bốn vị Vương phi đều biết rõ mình chỉ là tấm bình phong che mắt cho Điện hạ, nhưng không ai dám bảo đảm liệu có ai thật lòng động tâm hay không.
Dẫu sao Điện hạ của bọn họ vừa ôn nhu thể tất, lại chưa bao giờ bày ra giá vẻ, tướng mạo lẫn tính tình đều là bậc nhất.
Huống hồ, ai mà ngờ được vị Thần Tôn trong mắt thế gian vốn băng thanh ngọc khiết, thánh khiết không tì vết kia, lại chẳng màng liêm sỉ mà thay thế người khác, chỉ để được thị tẩm người mà mình chấp niệm sâu sắc.
Cũng chỉ có đám người Thần tộc kia mới coi Thần Tôn như bảo vật, Ma tộc bọn họ thì sẽ không nuông chiều như vậy.
Trong tẩm điện tĩnh lặng đến phát lạnh, màn lụa vàng rủ xuống, sau những bức bình phong khắp nơi đều vẽ tinh xảo hình lan thảo và trúc nhỏ, lư hương màu xanh thẫm tỏa ra hương hoa thoang thoảng.
Ánh mắt Phù Thanh rơi trên lư hương kia, nàng biết đó là thứ mà vị Thập Tam Vương Phi này đặc biệt tự tay làm cho Ân Cửu Nhược, thậm chí còn bị thương ở tay, nên Ân Cửu Nhược đã đích thân đưa nàng ta ra ngoài đạp thanh thưởng hoa một ngày.
Không ngờ Ân Cửu Nhược lại trân trọng cái lư hương trông chẳng mấy tinh mỹ này đến thế.
Nàng chậm rãi đi vào trong, có thể cảm nhận được hơi thở thanh liệt quen thuộc trên người Ân Cửu Nhược, cùng với mùi vị của những nữ nhân khác.
Nhìn về phía chiếc giường bạt bộ tinh xảo thoải mái kia, Phù Thanh thầm thắt chặt tim gan, dường như có thể nhìn thấy Ân Cửu Nhược cùng nữ nhân khác ở nơi này thân mật ôm ấp, ôn tồn tâm sự, thề nguyện thiên trường địa cửu.
Cơn mưa xuân trong lòng dường như càng lúc càng lớn, róc rách chảy sâu, những đám rêu xanh ẩm ướt không thấy ánh mặt trời được tưới tẩm mà sinh trưởng, che lấp hoàn toàn sự sáng sủa.
Ngoài điện, Câu Ngọc lại gặp thêm mấy vị Vương phi nữa, họ xách theo hộp thức ăn đi tới, tiếng cười nói duyên dáng vang xa.
Nàng vội vàng nói: “Mấy vị Vương phi, hôm nay Điện hạ lật thẻ bài của Thập Tam Vương Phi, các vị lại đến e là không tiện lắm…”
Lời của Câu Ngọc bị bọn họ ngắt quãng: “Ôi chao, Câu Ngọc thị vệ, chúng ta không phải đến tranh thị tẩm đâu. Chỉ là thấy Điện hạ tối nay trong yến tiệc không ăn được gì, muốn mang chút điểm tâm tự tay làm đến, tỏ chút lòng thành thôi.”
“Còn có hoa tươi hôm nay chúng ta hái ở hải ngoại tiên sơn, mang đến cắm bình đặt trong tẩm điện cho Điện hạ, để an thần trợ giấc là tốt nhất. Trước đó Điện hạ đã nói là muốn thêm mà.”
“Hóa ra là vậy, vậy các người vào đi, Thập Tam Vương Phi cũng đang ở trong điện đợi Điện hạ,” Câu Ngọc tốt bụng nhắc nhở, lại nghe thấy có người lẩm bẩm một câu.
“Cái đồ lẳng lơ đó là giỏi quyến rũ Điện hạ nhất, ngày ngày tranh sủng đoạt công, vốn dĩ là một con Cửu Vĩ Hồ, lại càng phát huy cái bản lĩnh mê hoặc lòng người đó đến mười hai phần.”
Nghe thấy tiếng cửa điện mở ra, Phù Thanh đang đoan tọa trên chiếc ghế tựa bên cửa sổ, thần tình thong dong nhã nhặn, Song Ngư Bích Ngọc Quyết trong lòng bàn tay đã sớm nhiễm lấy nhiệt độ hơi cao của nàng.
“Thập Tam muội muội đến thật sớm, Điện hạ còn đang cùng Vương nữ của chúng ta bàn bạc chính vụ, muội đã nóng lòng chạy tới rồi.”
Người nói chuyện dường như là thuộc Tu La tộc, trong mắt hiện rõ vẻ ghen tị và khinh miệt.
Nhưng biết sao được, hôm nay nàng ta không được Điện hạ lật thẻ bài, ngay cả cơ hội đến đây làm bộ làm tịch bên cạnh Điện hạ cũng không có.
Phù Thanh chỉ biết duy nhất một điều là vị Thập Tam Vương Phi này tính tình cao ngạo, bèn ngước mắt nhìn một cái, không đáp lời.
Thấy đối phương không nói gì, bọn họ cũng cảm thấy mất hứng, bèn bắt đầu bày biện thức ăn và điểm tâm lên bàn, lại tinh tế cắm những đóa hoa còn vương sương sớm vào bình cổ hẹp bằng sứ mịn, thanh nhã hào phóng.
“Ta sao lại nghe nói Điện hạ dường như còn muốn cưới thêm mấy vị Vương phi nữa.”
“A, sao lại như vậy? Điện hạ đã có chúng ta rồi, còn chưa đủ sao?”
Một vị Hải tộc vuốt lại mái tóc dài bồng bềnh của mình, hạ thấp giọng nói: “Chẳng phải vì vị kia sao, đối với Điện hạ chẳng có dấu hiệu từ bỏ ý định nào cả, Điện hạ đương nhiên cảm thấy phiền lòng, nên muốn thêm nhiều người đến thôi.”
“Vậy các người cũng không chịu nỗ lực một chút, Điện hạ cần mẫn chính sự, chúng ta nên quan tâm nhiều hơn, đừng để người ngoài thừa cơ lọt lưới.”
“A nha, nói đi cũng phải trách chúng ta, nếu nỗ lực mang thai thêm mấy đứa con của Điện hạ, ước chừng vị kia thật sự có thể biết khó mà lui, không còn đeo bám Điện hạ của chúng ta nữa.”
“Ta thấy khó lắm, Điện hạ căn bản không muốn gặp nàng ta, nàng ta chẳng phải vẫn kiên trì không bỏ đó sao. Thôi, nói ít vài câu, vọng nghị Thần Tôn, đến lúc đó bị thiên lôi đánh vẫn còn là may mắn đấy.”
Mấy người này đến nhanh đi cũng nhanh, mang theo từng câu trêu đùa rời khỏi tẩm điện của Ân Cửu Nhược, để lại những dấu vết thuộc về bọn họ.
Từng đĩa điểm tâm tinh xảo, những bình hoa cắm nghệ thuật độc đáo, thảm trải sàn mới thay… không quý trọng cũng rất tầm thường, nhưng lại là tâm ý mà Ân Cửu Nhược sẽ hoàn toàn tiếp nhận.
Ngọn lửa ghen tuông như cỏ dại mọc điên cuồng, Phù Thanh vẫn đoan tọa phía trên, khí chất ngạo nghễ sơ lãnh quanh thân lại làm nổi bật dung mạo vốn dĩ kiều mị câu người của người này, có thêm vài phần kiêu ngạo thanh cao.
Chỉ là lệ khí và chấp niệm trong mắt nàng đã phá hỏng tất cả. Dù có thay đổi một khuôn mặt, không có vết máu tịch diệt tà mị kia, cũng vô cớ trở nên tà ác và diễm lệ hơn cả Ma.
Đêm đã khuya, nhưng Ân Cửu Nhược vẫn chưa trở về, trong lòng nàng nảy sinh niềm hoan hỷ thầm kín đê tiện, giống như một cánh hoa quỷ bí yêu dã lúc héo tàn lúc lại nở rộ.
Có lẽ Tiểu Cửu cần mẫn chính sự và tu luyện, thời gian thực sự tiếp xúc với những Vương phi này không nhiều, dù có từng da thịt chạm nhau cũng không có quá nhiều lần.
Có lẽ chỉ có một lần ít ỏi lúc thành thân.
Vậy thì, Tiểu Cửu còn nhớ rõ từng chút một khi ôn tồn cùng mình không?
Nàng ấy có nhớ cảm giác làn da của nàng, thậm chí là dáng vẻ khi tình động không?
Có giây phút nào nàng ấy nghĩ đến mình không?
Phù Thanh biết mình đang si tâm vọng tưởng, nhưng nàng đã không biết phải làm sao cho phải.
Trong màn đêm thanh u, thời gian chờ đợi càng lâu, nàng lại càng thêm thấp thỏm, nàng vốn không hiểu rõ vị Thập Tam Vương Phi mà mình giả dạng này cho lắm, chỉ biết là người của Cửu Vĩ Hồ tộc.
Người của Cửu Vĩ Hồ tộc… xưa nay luôn nhiệt tình kiều mị, cực kỳ am hiểu việc quyến rũ mê hoặc chốn phòng khuê.
Để không bị Ân Cửu Nhược phát hiện, Phù Thanh siết chặt vạt áo, cố gắng hồi tưởng lại thần thái và tác phong ngày thường của vị Thập Tam Vương Phi này.
Nữ nhân đứng dậy ngồi trước gương đồng sáng loáng, nhìn kỹ khuôn mặt minh diễm kiều mị này.
Tóc bạc, đôi mắt hồ ly gần như không cần cố ý làm biểu cảm gì, tự khắc đã có một luồng khí vận câu người.
Nghĩ đến lời Ân Cửu Nhược nói “chỉ nguyện phát sinh quan hệ với thê tử của mình”, Phù Thanh cắn chặt môi, như nhập ma mà muốn đem biện pháp ngày hôm nay vĩnh viễn thực hiện tiếp.
Nàng có thể mỉm cười đóng vai người khác như thế này, chỉ để cầu được bầu bạn đêm đêm.
Trong gương, dung nhan yêu dã của nàng hồ ly do Phù Thanh biến hóa này, có chút ửng hồng hơi lạnh mà ẩm ướt, nhuốm màu si mê điên dại đậm đặc, trong vẻ mị hoặc mang theo sự điên cuồng không kiêng nể gì, có một loại dục vọng vô tự vô độ nhưng lại vô cùng khăng khít.
Phù Thanh hiểu rõ mình đang làm gì, nàng tỉnh táo nhìn thấy mình đang đọa lạc về phía dục hải vô biên, mà nàng cam tâm tình nguyện, thậm chí là hân hoan dị thường.
Để có thể độc chiếm Tiểu Cửu, nàng đã không còn bất kỳ dáng vẻ chí cao chí khiết nào, pháp thân cùng với nguyên thần đều vấy bẩn tình dục nồng nàn hoang đường, sớm đã mất khống chế vô độ, lún sâu không thể thoát ra.
Đêm nay, thấy hứng thú của Ân Cửu Nhược rất cao, Tuế Ca tự đi cùng A Dẫn, an ủi trái tim đang thấp thỏm bất an vì Phong Khởi của nàng ấy.
Vừa hay để Ân Cửu Nhược và Trùng Ưu đi dạo riêng, ôn chuyện cũ thưởng cảnh đẹp.
Vì đang là mùa đông, mặt hồ không xa kết một tầng sương trắng. Nhưng có sức mạnh của Ân Cửu Nhược che chở, không hề cảm thấy một chút hàn lương nào.
“Sư tỷ, hôm nay tỷ và Phong Khởi đã trò chuyện rất lâu sao?”
Trùng Ưu sảng khoái cười một tiếng, nhấp một ngụm rượu đã hâm nóng trong lòng, “Ừm, không ngờ nàng ấy vẫn còn ở Thương Lan Tông, ta vốn tưởng nàng ấy sẽ trở về di chỉ của Chuyên Húc tộc, dù sao năm đó mục đích của nàng ấy chính là kiến thiết lại bộ tộc.”
Ân Cửu Nhược nghiêng mặt như ngọc, dẫn Trùng Ưu đi về phía núi Huỳnh Thạch nơi có cảnh đêm đẹp hơn, “A Dẫn tỷ hôm nay sợ hãi vô cùng, lúc tỷ và Phong Khởi ra ngoài, tỷ ấy một miếng cơm cũng không ăn nổi, suýt chút nữa đã làm lật cả bàn tiệc.”
Nghe vậy, Trùng Ưu lập tức không nhịn được mà cười rộ lên, tiếng cười chứa đựng một loại ý vị sủng nịnh xen lẫn bất lực.
“Nàng ấy à, chính là nghĩ quá nhiều, còn ở trước mặt muội như vậy, để muội xem trò cười rồi.”
“Sư tỷ,” Ân Cửu Nhược quay đầu lại trịnh trọng nhìn vào mắt Trùng Ưu, “Tỷ nói thật với muội đi, tỷ có tha thứ cho Phong Khởi không?”
Huỳnh thạch phương xa lấp lánh, dòng nước lững lờ cùng tuyết mịn lúc ẩn lúc hiện, Trùng Ưu nhìn chăm chú một hồi, khẽ nói:
“Không có gì là tha thứ hay không cả, Phong Khởi nàng ấy có con đường và đạo của nàng ấy, chúng ta cũng có của chúng ta, chỉ là không tương đồng mà thôi. Đồng hành một đoạn đường đã là may mắn, còn những chuyện khác, đều đã qua rồi.”
“Muội biết ngay sư tỷ sẽ nghĩ như vậy mà,” trong đôi mắt đào hoa của Ân Cửu Nhược lấp lánh ánh sáng, trực tiếp trêu chọc A Dẫn, “A Dẫn chính là ngoài cứng trong mềm, bề ngoài tỏ ra nắm chắc mọi thứ, thực tế thì hoảng hốt muốn chết. Sư tỷ, hai người vẫn chưa đâm thủng tầng giấy dán cửa sổ kia sao?”
Trùng Ưu lập tức đỏ bừng mặt, chỉ là đêm tối nồng đậm nên nhìn không rõ, “Cái gì chứ, A Dẫn là Thanh Khâu Đế Cơ, ta chỉ là một tu sĩ bình thường, kết giao một phen mà thôi, lại… sao có thể trèo cao.”
Ân Cửu Nhược lập tức hiểu ra nỗi lo lắng của Trùng Ưu, tuy nói giới tu tiên thực lực vi tôn, không quá coi trọng môn đệ xuất thân, nhưng việc nhân tộc và Cửu Vĩ Hồ tộc thông hôn quả thực không thường thấy.
“Nhưng nếu A Dẫn không để tâm, sư tỷ tỷ lại hà tất phải để ý đến quan niệm môn đệ và suy nghĩ của người ngoài?”
Trùng Ưu cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, vẫn lắc đầu nói: “Đừng nói về ta nữa, Thần Tôn năm đó thần giáng thế gian cướp hôn, hiện tại ta thực sự rất lo lắng, nàng ta lại sẽ làm ra những chuyện không lý trí như năm xưa. Hơn nữa hôm nay nàng ta…”
“Hôm nay nàng ta làm sao, chẳng phải nàng ta đã dẫn binh xuất chiến rồi sao?” Ân Cửu Nhược hờ hững cười cười.
Hái xuống một đóa hoa lê, Trùng Ưu nhìn tới nhìn lui Ân Cửu Nhược, “Muội đấy, Thần Tôn hôm nay đã trở về Ma giới rồi, muội thế mà không biết?”
“Không hề để tâm.”
“Muội không để tâm đến nàng ta là chuyện tốt, nhưng chấp niệm của nàng ta ngày càng sâu, muội không thể không phòng, hôm nay lời ta và Phong Khởi nhàn đàm bị Thần Tôn nghe thấy, ta lo lắng Thần Tôn sẽ không lý trí mà lại làm ra chuyện gì đó.”
Chẳng may lại đem Cửu Nhược giấu ở nơi nào đó, không cho phép bất kỳ ai thăm viếng, với tu vi và vị cách của Phù Thanh, đây không phải là chuyện khó.
Không hiểu sao, Ân Cửu Nhược chợt nhớ đến thần sắc của Phù Thanh ngày đồng ý làm thiếp, cô chú nhất trịch, tàn nhẫn quyết tuyệt, quả thực không giống dáng vẻ sẽ dễ dàng bỏ qua.
Nàng khẽ thở dài một tiếng, “Ta thật sự không hiểu nổi nàng ta và Phong Khởi sao lại cùng một khuôn đúc ra, đều chấp nhất truy cầu quá khứ như vậy. Đã lựa chọn rồi, tại sao lại phải hối hận.”
Ánh hồ quang và huỳnh thạch giao tương huy ánh, sau một hồi im lặng kéo dài, Trùng Ưu đối diện với phương xa, nhỏ giọng nói:
“Kẻ bạc tình bạc nghĩa cũng có lúc chìm đắm trong quá khứ, đao phủ có lẽ còn dễ gặp ác mộng hơn chúng ta.”
“Gặp ác mộng sao,” Ân Cửu Nhược rũ mắt cười như không cười, Phù Thanh cũng sẽ gặp ác mộng sao?
Thật mỉa mai, vị Thái Sơ Thần Tôn không gì không thể, vạn người kính ngưỡng kia, lại sẽ sợ hãi chuyện cũ khi mình tùy tay lợi dụng rồi dẫm chết một con kiến sao?
Nhận ra thần sắc Ân Cửu Nhược có điều khác lạ, Trùng Ưu lập tức chuyển chủ đề, giả vờ thoải mái hỏi:
“Ta nghe A Dẫn nói muội còn có một vị nương thân, rốt cuộc là tình huống thế nào?”
Ân Cửu Nhược không giấu giếm quá nhiều, mà dùng ngữ khí bình thản nói: “Bà ấy là Ty Ngục của Thần giới, nghe nói trước đây bị mẫu thân ta cưỡng ép mang đến Ma giới, hai người luôn dây dưa không rõ, ái hận tình thù không dứt. Sau đó nương thân sinh hạ ta, trở về Thần giới rồi không bao giờ xuất hiện nữa.”
“Mấy trăm năm muội trở về đây, bà ấy đều không nói muốn gặp muội sao?” Trùng Ưu hơi cảm thấy bất khả tư nghị, dù thế nào đi nữa con của mình, gặp một mặt chắc không khó chứ.
“Có lẽ bà ấy không yêu mẫu thân,” Ân Cửu Nhược mày mắt bình tĩnh thâm thúy, “Cũng không yêu ta, không muốn gặp ta cũng là lẽ thường tình. Huống hồ, năm đó bà ấy có lẽ thực sự là bị cưỡng ép.”
Nhưng nàng làm sao cũng nghĩ không thông, đường đường là Ty Ngục đại nhân của Thần giới, sao có thể bị Ma Tôn của Ma giới hiếp đáp còn sinh hạ hài tử. Cho dù tu vi của nương thân không địch lại mẫu thân, chẳng lẽ Thần giới cũng không có ai quản chuyện này sao?
Những năm này, nàng khống chế bản thân rất ít khi nghĩ sâu xa. Nhưng những thứ này đều bày ra trước mắt hiển nhiên như vậy, sao có thể không nghĩ nhiều.
Trùng Ưu trong lòng khó chịu, nhưng lại không biết sơ giải thế nào, “Cửu Nhược, muội cũng không muốn gặp bà ấy sao?”
“Không muốn đâu, chắc là không muốn đến thế, không nhất thiết phải gặp mặt,” Ân Cửu Nhược theo bản năng làm nhạt đi cảm xúc trong lòng.
“Vậy thì muội chắc hẳn rất muốn gặp bà ấy,” Trùng Ưu hít sâu một hơi, giống như biết Ân Cửu Nhược sẽ hỏi gì vậy, tiếp tục nói, “Trước đây Phong Khởi nói muội là một người tâm sự rất nặng, có lẽ nàng ấy đã làm sai rất nhiều chuyện, nhưng câu nói này chắc là nói đúng rồi.”
Ân Cửu Nhược nhếch môi như than như cười, “Phải đấy, ngoài Thần Tôn, người hiểu ta nhất chính là Phong Khởi. Ta muốn gặp vị nương thân gọi là này, bà ấy không muốn gặp ta, ta có nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng.”
Thất vọng quá nhiều thì không còn kỳ vọng.
Trùng Ưu do dự giây lát, gật đầu, “Muội cưới nhiều Vương phi như vậy, không có một ai là muội thích sao? Nhưng ta thấy có mấy người đối với muội không bình thường nha.”
Đối với hành vi hóng hớt của Trùng Ưu tỏ ra cạn lời, Ân Cửu Nhược bước lên những phiến đá trong hồ, mũi chân làm xao động mặt nước, “Sư tỷ, hiện tại muội không muốn bàn nhiều về chuyện nhi nữ tình trường, chi bằng nỗ lực tu luyện, chấn hưng Ma giới.”
“Nhưng công pháp song tu chẳng phải tiến bộ nhanh nhất sao, đối phương tu vi càng cao, song tu càng hiệu quả? Ở đây, Tu La Vương Nữ là người có tu vi cao nhất ngoài Thần Tôn ra, nếu muội chấp nhận nàng ấy, tốc độ tu luyện chắc chắn sẽ tiến triển cực nhanh.”
“Nhưng muội không muốn hại nàng ấy, ít nhất hiện tại muội còn chưa thể thích nàng ấy, sao có thể làm ra loại chuyện khiến người ta hiểu lầm này.”
“Vậy Tuế Ca nghĩ thế nào?” Trùng Ưu tò mò đi theo sau Ân Cửu Nhược, hai người đi tới đi lui trên những phiến đá nhô lên khỏi mặt nước.
“Nàng ấy biết… tâm bệnh của muội,” Ân Cửu Nhược cười khổ chọn từ này để hình dung bản thân, ngẩng đầu nhìn vầng trăng cao thê lương, “Nàng ấy cũng có tâm bệnh của nàng ấy, chúng ta vốn là hảo bằng hữu, hiện tại như thế này cũng rất tốt.”
Chậm rãi men theo đường cũ trở về, Trùng Ưu thấy Ân Cửu Nhược uống cạn chỗ rượu tàn còn lại, “Vậy muội cũng hiểu rõ tâm bệnh của nàng ấy chứ?”
Ân Cửu Nhược hơi trì hoãn rồi gật đầu, mặc dù Tuế Ca không nói rõ những gì nàng ấy suy nghĩ lo âu. Nhưng Ân Cửu Nhược ít nhiều cũng nhìn ra đều có liên quan đến tỷ tỷ của nàng ấy, Đại Vương Nữ của Tu La giới.
Năm đó Tuế Ca sẽ từ Tu La giới mất trí nhớ rồi trốn ra ngoài, cũng hoàn toàn là vì ân ân oán oán với tỷ tỷ nàng ấy.
Đoạn đường sau đó, hai người thổi gió đêm tỉnh rượu, không nhanh không chậm trở về Trấn Phong Lầu, Trùng Ưu còn nhất quyết đòi tiễn Ân Cửu Nhược về rồi mới đi nghỉ ngơi.
Dọc đường đám tiểu ma quái đều rất tích cực chào hỏi Ân Cửu Nhược, thỉnh thoảng gặp mấy vị “Vương phi”, lời ra tiếng vào đều là muốn Ân Cửu Nhược nhớ lật thẻ bài của bọn họ.
Nhìn nụ cười tinh quái của Trùng Ưu, Ân Cửu Nhược đứng trước cửa tẩm điện, giọng nói hơi mang men say hiện ra vài phần non nớt và cởi mở của thời thiếu niên, “Được rồi, sư tỷ, tỷ tiễn muội đến đây thôi, muội đâu phải trẻ con.”
“Xem muội uống nhiều rượu thế làm gì, vẫn giống như trước đây không biết tự chăm sóc mình,” Trùng Ưu nhìn thấy trong tẩm điện đứng một bóng hình đường cong linh lung yểu điệu, lập tức đổi giọng, “Phải phải phải, Cửu Nhược lớn rồi, thật sự không còn là trẻ con nữa.”
“Sư tỷ, tỷ thực sự không cần lo cho muội,” Ân Cửu Nhược đẩy cửa điện ra, ngón tay thon dài rõ khớp xương ấn trên cạnh cửa, “Hiện tại muội sống rất tốt.”
Trong tẩm điện, “Thập Tam Vương Phi” một thân y phục màu vàng hạnh, mái tóc dài mềm mại bóng mượt như gấm rủ xuống eo, dưới lớp lụa mỏng xuyên thấu vòng eo mềm mại, làn da trắng như ngọc thoắt ẩn thoắt hiện, khiến người ta không nhịn được muốn tìm tòi nghiên cứu.
Trùng Ưu tùy ý liếc mắt một cái liền lĩnh hội được phong tình câu người trời sinh này, không khỏi tặc lưỡi tán thán, “Cửu Nhược, hèn chi A Dẫn đều nói muội diễm phúc không cạn.”
Người nữ nhân nghi thái vạn phương thân đoạn thướt tha kia đã đi đến bên cạnh Ân Cửu Nhược, cúi đầu đỏ mặt, gọi một tiếng Điện hạ.
Âm cuối ngọt ngào mềm mại, khiến những người có mặt đều muốn bủn rủn cả xương cốt, vội vàng quay mặt đi, phi lễ vật thính.
“Ừm, để nàng đợi lâu rồi,” Ân Cửu Nhược cảm nhận được hơi nóng hầm hập trên người nữ nhân, cùng với thần thái thanh lãnh trái ngược hoàn toàn với ý xuân nóng bỏng kia, “Nàng… nàng không sao chứ?”
Nàng cảm thấy có một chút kỳ quái, nhưng nữ nhân mỉm cười lắc đầu, mị thái hoành sinh, nàng lại cảm thấy chắc là mình đa tâm.
“Người ta đương nhiên là có chuyện rồi,” Trùng Ưu liếc mắt một cái liền nhìn ra tình ý của người này đối với Ân Cửu Nhược, hiếm khi trêu chọc nói, “Cửu Nhược muội để người ta phòng không chiếc bóng lâu như vậy, tối nay chẳng phải nên bù đắp cho tốt sao.”
“Sư tỷ, tỷ đừng nói bậy, Tiểu Thập Tam da mặt mỏng,” để tránh bị Phù Thanh nhìn ra manh mối, Ân Cửu Nhược ở bên ngoài luôn luôn vô cùng phối hợp.
“Cửu Nhược, ta chỉ là sợ muội… muội và Thần Tôn nàng ta vẫn sẽ dây dưa không rõ,” mái tóc dài của Trùng Ưu bị gió đêm thổi hơi rối, thanh âm vẫn ôn nhu như cũ, “Muội xem hiện tại cho dù muội có niềm vui mới, nàng ta ngày ngày chứng kiến, cũng sẽ không dễ dàng rời đi.”
Ít nhất hôm nay lúc nàng nhìn thấy Phù Thanh, nữ nhân thần tình tiều tụy cố chấp, lại là dáng vẻ dù cho tâm thương cũng tuyệt đối không từ bỏ.
Nực cười, đường đường Thái Sơ Thần Tôn chỉ biết cố chấp truy cầu, càng giống như bị dục vọng chiếm hữu khống chế tình yêu, không ngừng để mặc tư dục âm ám chiếm trọn trái tim, sinh ra những dây leo dục vọng trói buộc chính mình cũng trói buộc người khác.
“Không sao đâu sư tỷ, tùy nàng ta đi, cứ tiêu hao như vậy, nàng ta rồi sẽ có ngày hiểu ra ta vĩnh viễn không bao giờ yêu nàng ta nữa.”
“Vậy thì tốt, Thần Tôn sát phạt quả quyết, bi thiên mẫn nhân, đáng để kính ngưỡng, không đáng để thâm ái,” Trùng Ưu nghe Ân Cửu Nhược nói vậy, mới miễn cưỡng yên tâm.
“Muội sớm đã hiểu rõ điều này rồi, sư tỷ.”
Hai người này ngươi một câu ta một câu, nói đến cuối cùng nhìn nhau cười một tiếng. Hoàn toàn không nhận ra nữ nhân mặc áo vàng hạnh đang cắn chặt môi, trong đôi mắt là một mảnh thương tâm kinh thống, ánh sáng trong đồng tử đen láy vụt tắt, giống như một vũng lầy không lối thoát.
Cánh cửa lớn của tẩm điện đóng lại, Ân Cửu Nhược nhanh chóng thu đi vẻ lạnh lùng trên mặt khi nhắc đến Phù Thanh, vô cùng ôn nhu nhìn về phía “Thập Tam Vương Phi”, thấp giọng nói: “Thật xin lỗi, tối nay để nàng đợi quá lâu rồi, có thấy không thoải mái không?”
“Không có,” Phù Thanh tĩnh lặng chờ đợi cảm giác nghẹn ngào quen thuộc nơi lồng ngực tan biến, ánh mắt như nước nhìn Ân Cửu Nhược.
Có thể đường đường chính chính nhìn Ân Cửu Nhược, và sẽ không nhìn thấy sự chán ghét cùng phiền lòng của thiếu nữ.
Nàng trong lòng đắm chìm khôn xiết, muốn khoảnh khắc này dừng lại lâu hơn một chút.
“Ừm, ngồi đi. Ta nghe Tuế Ca nói mấy ngày nữa sẽ đưa các nàng đến Tu La giới thưởng thức những loài hoa mới lai tạo,” Ân Cửu Nhược đúng lúc bày tỏ sự quan tâm đối với “Vương phi”, “Lúc đi hãy mang theo một đội nhân mã Ma giới, gần đây khắp nơi đánh nhau không được thái bình.”
“Nhưng… Thần Tôn nàng ta chẳng phải đã dẫn người đi bình loạn rồi sao?” Trái tim Phù Thanh đập nhanh liên hồi, cẩn thận từng li từng tí nhắc đến chính mình.
Ân Cửu Nhược khẽ nhướng mí mắt mỏng liếc nhìn “Thập Tam Vương Phi” một cái, không muốn tiếp lời, chỉ nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh.
“Ừm.”
“Điện hạ,” Phù Thanh cúi đầu liều mạng đè nén cảm xúc trong lòng, nỗ lực tiến vào trạng thái của “Thập Tam Vương Phi”, “Người và Thần Tôn thực sự không còn khả năng nào nữa sao?”
Vê vê những vân sóng nước trên chén trà, Ân Cửu Nhược bất động thanh sắc đánh giá “Thập Tam Vương Phi” mặc y phục vàng hạnh, đeo khuyên tai pha lê và vòng tay mảnh trước mặt.
“Hôm nay nàng sao lại nhắc đến nàng ta nữa? Ta và nàng ta còn khả năng hay không, các nàng chẳng phải là người rõ nhất sao?”
Trong nhất thời, sự thấp thỏm bất an trong lòng Phù Thanh đạt đến đỉnh điểm, sắc mặt lúc đỏ bừng lúc trắng bệch, nàng đành phải nương theo lời của Trùng Ưu mà nói:
“Điện hạ, nếu Thần Tôn cứ mãi chấp mê bất ngộ, người sẽ làm thế nào?”
Ánh đèn sáng rực trước mắt Phù Thanh bị bóng tối tạm thời che khuất, là Ân Cửu Nhược đứng dậy đi đến bên cạnh nàng, nhận ra ánh mắt dò xét của đối phương, nàng cắn môi chậm rãi ngẩng đầu ngưng thị người mà mình ngày đêm mong nhớ.
“Thập Tam Vương Phi” ngồi trên đệm cỏ Chúc Dư, sắc mặt như mỹ ngọc, mắt tựa thu thủy, điểm xuyết tinh huy, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn mình đầy tình tứ…
Vẫn là Ân Cửu Nhược dời mắt đi trước, “Nàng hỏi cái này làm gì?”
Hơi thở Phù Thanh có vài phần dồn dập, đôi mắt dâng lên màn sương mù mờ ảo, “Thiếp, thiếp…”
Tuy nhiên, chưa đợi nàng nghĩ ra cái cớ, Ân Cửu Nhược đã rảo bước đến bên cửa sổ, thấp giọng nói:
“Nàng ta không kiên trì được bao lâu đâu, mấy trăm năm có lẽ đối với nàng ta mà nói không tính là dài, nhưng mấy ngàn năm vạn năm thì sao. Nàng ta đối với ta lại chẳng phải là yêu, có thể chấp mê bất ngộ được bao lâu?”
“Tại sao người lại cảm thấy đó không phải là yêu?” Mi mắt Phù Thanh khép hờ, một luồng kinh thống chảy vào tứ chi bách hài, cuồn cuộn không dứt.
“Ta là một người ấu trĩ, suy nghĩ cũng rất ấu trĩ,” Ân Cửu Nhược nhìn ánh trăng thanh lãnh, bỗng nhiên ánh mắt mê ly như cười nhẹ như thở dài, “Yêu là một chuyện cần thời gian, mà Thái Sơ Thần Tôn phải yêu rất nhiều người, yêu thương thương sinh thương xót thiên hạ, nàng ta lấy đâu ra nhiều thời gian như vậy để yêu một người.”
Nàng quay đầu lại chú thị “Thập Tam Vương Phi”, hoặc giả cũng chẳng nhìn ai cả, “Thần Tôn là người không biết yêu, nàng ta chỉ thích hợp để được người ta cung phụng trên cao.”
Nghe giọng nói giễu cợt của Ân Cửu Nhược, lòng Phù Thanh trống rỗng, không biết còn có thể nói gì.
Nàng không biết Tiểu Cửu lại nghĩ về nàng như vậy, không biết yêu người…
Mình thực sự không biết yêu người sao?
Để mặc cho dục vọng chiếm hữu điên cuồng kiềm chế rồi lún sâu ngày càng nặng?
Trong vài nhịp thở ngắn ngủi, lòng Phù Thanh rối như tơ vò, nàng muốn yêu Tiểu Cửu thật tốt. Thế nhưng từng ngày nhìn Tiểu Cửu cách mình ngày càng xa, cùng người khác nói cười vui vẻ, nàng nhịn không được, không cách nào khắc chế tâm vọng.
Chẳng qua là phương thốn đại loạn mà thôi.
Sự im lặng kéo dài, hai người mỗi người đều có tâm bệnh thầm kín của riêng mình, đã rất lâu không có lời nào.
“Những ngày này, các nàng đều vất vả rồi, có gì muốn ăn muốn chơi đều có thể nói với ta,” Ân Cửu Nhược ngắm trăng đã đủ, xoay người lại nói như không có chuyện gì xảy ra.
Nhìn thấy Ân Cửu Nhược lập tức từ vẻ lãnh đạm khôi phục lại dáng vẻ ôn nhu, Phù Thanh giống như từ trong tâm trạng đuối nước nổi lên mặt nước, như tìm được đường sống trong chỗ chết mà ánh mắt si mê tận hưởng khoảnh khắc ôn nhu này.
Lại rất nhanh nhớ ra đây không phải dành cho nàng.
Đây là tình ý nồng nàn của Tiểu Cửu dành cho người khác.
Mà nàng lại sỉ nhục trộm lấy, bi thảm chiếm hữu.
“Không, không vất vả,” lòng Phù Thanh nặng trĩu, ái dục và dục vọng chiếm hữu dường như đang xâu xé nàng không ngừng nghỉ.
“Nếu mệt rồi, nàng đi ngủ trước đi, ta còn phải xem một chút sổ sách và kỷ yếu luyện binh mới giao lên gần đây.”
Ân Cửu Nhược đi trở lại, đuôi mày khóe mắt đều dập dềnh vẻ ôn nhu mà Phù Thanh đã lâu không được thấy.
“Không mệt… thiếp đêm nay muốn ở bên cạnh Điện hạ.”
Thanh âm Ân Cửu Nhược đối đãi với người khác quá đỗi ôn nhu, đôi mắt dài và mị của Phù Thanh đong đầy hơi nước màu đỏ thắm, nhưng lớp nền lại là sự thê lương sơ ly, cũng gần như tỉnh táo nhìn bản thân từng bước rơi xuống.
“Vậy ta đi nấu chút gì đó cho nàng ăn,” Ân Cửu Nhược đã đoan tọa trước bàn viết, ánh nến soi bóng nàng mày mắt như họa, tôn quý nhã nhặn, “Ăn mì hành lần trước ta từng làm cho các nàng nhé? Ta nhớ nàng thích thêm hai quả trứng ốp.”
Không chỉ một lần làm thức ăn cho bọn họ sao? Trên mặt Phù Thanh đầy vẻ non nớt cổ điển và vẻ mị hoặc hàm súc không tự biết, vừa hay che giấu đi sự si mê nan giải của người nữ nhân, và nội tâm âm trầm hoang lương.
Đây là sự đa tình và thể tất của Ân Cửu Nhược dành cho người khác, nhưng nàng không cách nào từ chối, không cách nào kháng cự niềm vui ngắn ngủi trộm được này.
“Vâng, tạ ơn Điện hạ,” nàng nhẫn nhịn tiếng nghẹn ngào và lửa giận ghen tuông, mị giọng nói, “Thiếp ở đây, chờ Điện hạ trở về.”
Ân Cửu Nhược nhận lấy chén trà nóng giải rượu Phù Thanh đưa tới, nhấp một ngụm nhỏ, cảm thấy hôm nay Tiểu Thập Tam quái lạ vô cùng. Nhưng nàng đang chìm đắm trong niềm vui trùng phùng với Trùng Ưu, không muốn truy cứu sâu xa nguyên nhân.
Ánh mắt dò xét khiến Phù Thanh không nhịn được mà thân thể run rẩy nhẹ, nàng không thể để Ân Cửu Nhược phát hiện, ít nhất phải để nàng có được một đêm ôn tồn cũng tốt.
Để nàng được vui vẻ dưới thân Tiểu Cửu, để nàng thành kính hầu hạ Tiểu Cửu, bằng tình ý thầm kín, bằng thân thể chỉ có Tiểu Cửu mới có thể hưởng dụng.
“Vậy nàng đợi một lát,” Ân Cửu Nhược đứng dậy rời đi, “Ta sẽ về ngay.”
“Vâng, thiếp nhất định chờ Điện hạ.”
Ân Cửu Nhược cất cuộn sách trở lại giá, đi ra ngoài cửa thấp giọng dặn dò Câu Ngọc bảo nhà bếp lấy những nguyên liệu tươi ngon.
“Tối nay, Thập Tam Vương Phi có điểm gì không giống bình thường không?”
Trong hậu trù, Ân Cửu Nhược vừa rửa sạch hành lá, cắt thành đoạn, vừa hỏi Câu Ngọc.
“Bẩm Điện hạ, cảm thấy không có gì khác biệt, nhiều nhất là Thập Tam Vương Phi đến muộn hơn trước một khắc đồng hồ, có lẽ là tắm rửa trang điểm quá lâu nên quên mất giờ giấc.”
Ân Cửu Nhược đem mì sợi trụng qua nước lạnh, cho vào bát sứ thêm đầy đủ gia vị, trứng ốp, rau xanh, bưng thẳng về tẩm điện.
Trong lư hương, hương xông đã thêm vỏ bưởi tươi, ngược lại so với trước kia càng thêm thanh tân tự nhiên, Ân Cửu Nhược vô cùng yêu thích mùi vị như vậy. Nhưng trước đây Tiểu Thập Tam cũng không hề tinh tế nhận ra sở thích này của nàng.
Gạt đi nghi vấn trong lòng, Ân Cửu Nhược chào hỏi Phù Thanh lại ăn mì, “Ăn từ từ thôi, hơi nóng, muốn thêm giấm thêm cay thì ở bên này đều có.”
“Vâng,” nhìn bát mì hành thơm phức trước mặt, Phù Thanh cẩn thận từng li từng tí gắp sợi mì lên, nhỏ nhẹ nhai nuốt.
Không nhớ rõ đã bao lâu không được ăn đồ Tiểu Cửu làm cho nàng rồi, mấy trăm năm trôi qua như nước chảy.
Một khi nếm được hương vị quen thuộc, lại dường như cái gì cũng chưa từng thay đổi.
Nhưng hoàn cảnh xa lạ, sự ôn nhu thỏa đáng của Ân Cửu Nhược, lúc nào cũng đang nhắc nhở nàng. Ngay cả bát mì này cũng là nàng trộm được, không thuộc về nàng.
Một chút sơ ý, nước dùng trong bát mì bắn ra, làm ướt vạt áo trước ngực người nữ nhân, vết dầu mỡ nhanh chóng làm bẩn y phục vàng hạnh.
“Không sao chứ?” Ân Cửu Nhược không chút do dự, tay trái tụ khởi pháp lực, chữa lành làn da bị bỏng nhẹ của người nữ nhân.
“Không sao, Điện hạ, thiếp đi tắm rửa một chút rồi lại đến.”
Sự tiếp cận đột ngột của Ân Cửu Nhược khiến thần hồn Phù Thanh run rẩy, nhất thời thân thể mềm nhũn xuống.
“Ừm, nàng đi đi, bể tắm vừa thay nước, nàng đừng để bị lạnh,” Ân Cửu Nhược sắc mặt như thường, chỉ thấp giọng dặn dò một câu, nàng vẫn cảm thấy Tiểu Thập Tam hôm nay có chút kỳ quái, nhưng lại không nói rõ được là vì sao.
Phù Thanh từng bước đi về phía bể tắm, nếu lý trí còn tồn tại, có lẽ nàng nên trực tiếp rời đi. Thế nhưng cơ hội khó có được này khiến nàng thực sự khó lòng dứt bỏ.
Ánh kiếm bóng đao khi dục vọng và lý trí giao phong, không cần thấy máu cũng đã khiến nàng thương tích đầy mình.
Nàng không thể rời xa Tiểu Cửu, một khắc cũng không muốn đợi, có lẽ là cuộc gặp gỡ ngàn năm vạn năm, lại có lẽ là vì Tiểu Cửu đã không còn yêu nàng nữa.
Nàng là tự nguyện, Tiểu Cửu yêu nàng, hận nàng, oán trách nàng cũng được, chán ghét nàng, giận nàng, không yêu nàng cũng được.
Chỉ cần có thể khiến trong mắt trong lòng Tiểu Cửu, có một khoảnh khắc dành cho nàng, cho dù là một góc khuất không ai để ý cũng đủ để hân hoan.
Nàng tự biết bản thân hiện tại rẻ rúng đến mức nào, thay vì nói nàng đem mình bán cho vận mệnh khó lường, tương lai không thể khống chế, chẳng thà nói nàng khuất phục trước sự hoang lương và dục vọng vô biên trong nội tâm.
Vô tình đạo, Thái Thượng Vong Tình, hóa ra một ngày không tu luyện liền hiện nguyên hình.
Ân Cửu Nhược cho nàng một nụ cười, cho dù không phải thực sự dành cho nàng, nàng cũng hân hoan.
Nhưng nàng muốn ở nơi này tìm thấy một loại quyến luyến và tình cảm nào đó của Tiểu Cửu đối với mình, giống như nàng phải dựa vào giấc mộng huyễn hoặc như vậy mà sống tiếp.
Mặc dù nàng tỉnh táo biết rõ đó chính là một vệt đỏ trên đỉnh đầu hạc, là liều thuốc độc hoàn toàn không có thuốc giải.
Nhưng nàng cam tâm như cỏ rác.
Lần nữa khẳng định tất cả những điều này đối với mình mà nói, là tuyệt diệu vô ngần.
Người nữ nhân khẽ mỉm cười, lớp nền nóng lạnh của sự vui sướng và vô vọng trộn lẫn bùng cháy, thiêu rụi lý trí, thiêu đốt vị Thái Sơ Thần Tôn cao cao tại thượng này đến mức điên cuồng lại không thể cản phá.
Nàng trút bỏ y phục, tắm rửa thay đồ, từng tấc từng tấc vuốt ve cơ thể, không ngừng tưởng tượng lát nữa Tiểu Cửu sẽ đối đãi với nàng như thế nào.
Cho dù là dùng thân phận của người khác để tiếp cận Tiểu Cửu.
Mặt nước phản chiếu thân hình cân đối của người nữ nhân, những giọt nước ấm áp trượt trên làn da trắng như sữa, thấm ra những vệt đỏ ửng mê người.
Sau khi lau khô những giọt nước, Phù Thanh mặc nội y vào, chỉ dùng một lớp lụa mỏng quấn thân.
Lớp lụa mỏng sáng loáng siết ra từng tấc phong tình vạn chủng, hiện ra nỗi đau xâu xé do việc thay đổi thân phận mang lại, và phong tình khuynh thành của sự tự nguyện đọa lạc.
Chiếc yếm màu đỏ thẫm bị hơi nước làm ướt dán chặt vào làn da, phác họa rõ ràng vòng eo thon thả không xương.
Trở lại tẩm điện, thiếu nữ ôn nhuận như ngọc đang nương theo ánh nến sáng rực, chuyên tâm tra xét cuốn sổ.
Chỉ là một động tác đơn giản, đã khiến tâm niệm nàng khó nhẫn nhịn.
Phù Thanh gần như không mảnh vải che thân bán quyỳ dán sát lên Ân Cửu Nhược, đôi môi nóng bỏng phủ lên ngón tay thon dài như ngọc.
Một phòng ấm áp, người nữ nhân ngẩng đầu vân vê ngón tay Ân Cửu Nhược, trong đôi mắt đen láy đong đầy một vũng xuân thủy, giọng nói vô tình khàn đục dị thường: “Điện hạ.”
Ân Cửu Nhược kinh ngạc ngẩng đầu, trong lúc ngẩn ngơ, người nữ nhân đã ngã vào lòng nàng, lụa mỏng khẽ lay động, dưới làn da trắng như sứ là những mạch máu xanh biếc điểm xuyết những vết đỏ do ma sát khi nãy.
Từ góc độ của nàng nhìn xuống, xương bướm gầy yếu linh lung của đối phương trắng như mỡ ngọc, đang vô cùng khát khao nhìn mình.
Phù Thanh lúc này có một loại điên cuồng không kiêng nể gì, đôi mắt rực cháy, đó là tình dục mãnh liệt nhất trong nội tâm sau khi lột bỏ thiên tính vô tình.
“Nàng phát sốt sao, thân thể không khỏe à?” Trong tay Ân Cửu Nhược vẫn còn cầm cuộn sách chưa xem xong, đầu mũi ngửi thấy ngoài mùi mực ra còn có một loại hơi thở ngọt lịm thứ hai.
Nàng cúi đầu phát hiện vạt áo bào đen của mình đã bị người nữ nhân làm ướt. Nhưng không biết là nước suối từ bể tắm chưa lau khô, hay là thứ gì khác.
Trong khoảnh khắc suy tư, người nữ nhân quỳ bên cạnh nàng y phục nửa cởi nửa mặc, chiếc váy lụa đỏ bị gió thổi động, trên cơ thể như ngọc thạch mang theo những giọt nước, không giữ được mà trượt xuống dưới.
Làn da của Phù Thanh dường như vì lạnh mà hơi ửng đỏ, những mạch máu xanh ẩn hiện trong sắc trắng sứ, “Điện hạ, đêm đã khuya, không đi ngủ sao?”
Người này… thực sự là Thập Tam Vương Phi sao?
Ý nghĩ này vừa nảy ra, lòng Ân Cửu Nhược kinh hãi một trận, đôi mắt như đầm nước xanh biếc thấu ra vẻ lạnh lẽo.
Mặc dù nàng vẫn chưa chạm đến nguyên thần của đối phương, nhưng sâu trong thần hồn đã gợn lên một loại run rẩy lúc thì xa lạ lúc thì quen thuộc.
Là ảo giác sao? Ân Cửu Nhược vội vàng thu ngón tay lại, nhất thời không để ý suýt chút nữa đã làm trầy xước đôi môi kiều non của người nữ nhân, dẫn đến tiếng kêu kinh ngạc như mèo con.
Phù Thanh nỉ non khẽ gọi, dung sắc quyến rũ động lòng người như yêu quái, “Điện hạ, đêm nay cho phép thiếp hầu hạ người được không?”