Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta - Chương 48 - Tình Độc
Ghé Thăm Fanpage của nhóm dịch Tại đây nha.
Giờ phút này trăng sáng đầy ngực, trời như mực, tuyết rơi không tiếng động.
Cho dù là tẩm điện cũng thắp đầy hoa chúc không tắt, Ân Cửu Nhược xoay người ngồi dậy, khoác áo ngoài đoan toạ bên mép giường, vẻ mặt đề phòng nhìn nữ nhân mặc hắc bào cách mình năm bước.
Chỉ thấy nữ nhân thần sắc hoảng hốt, tựa muốn rời đi lại do dự không thôi, Ân Cửu Nhược cúi đầu ánh mắt âm trầm, tóc mai hai bên tản mát, cho dù trong điện đèn đuốc như đuốc, cũng tản ra ý vị đông tuyết lẫm liệt.
“Phù Thanh, ngươi nửa đêm chạy vào phòng ta, rốt cuộc muốn làm gì?”
Ngày đó Phù Thanh đáp ứng làm thiếp, nàng đưa ra mấy điều quy tắc quy định, trong đó liền có một điều không có chiếu lệnh không thể tùy ý tới gặp nàng.
Cũng may hơn một năm nay, nữ nhân kia nhiều nhất chỉ là xa xa nhìn chăm chú nàng, chuyện vượt quá giới hạn cũng không nhiều, nàng cũng mắt không thấy tâm không phiền, coi như Phù Thanh người “tiểu thiếp” này căn bản không tồn tại.
Quả nhiên nữ nhân này không kìm nén được, lại muốn chính thức thực thi âm mưu quỷ kế rồi sao?
Nhịn hơn một năm, nhịn đến cùng rồi?
Lòng bàn tay Phù Thanh nắm chặt, mắt thấy Ân Cửu Nhược thần sắc trầm lạnh, trong đôi mắt hoa đào đa tình chứa đầy sự đề phòng và chán ghét nồng đậm, trong lòng không khỏi dâng lên nỗi đau đớn vụn vặt, không kịch liệt nhưng kéo dài quấy nhiễu.
Nàng mấy lần muốn nói cái gì đó, trong đầu vẫn là một mảnh trống rỗng, có thể nói cái gì? Nàng xác thực từng sinh ra ý nghĩ dơ bẩn xấu xa như vậy, muốn tới gần đối phương, đem đối phương giam cầm bên cạnh mình.
Sự đến trước đầu mới quay đầu là bờ, nhưng vẫn không thoát khỏi kết cục bị đối phương phát hiện. Phù Thanh ở đáy lòng bất đắc dĩ cười khổ, tâm niệm vừa động, quả nhiên là vạn kiếp bất phục.
“Thần Tôn, ngươi ngay cả chào hỏi cũng không nói một tiếng liền đêm khuya đến thăm, rốt cuộc có chuyện gì?” Thấy Phù Thanh còn đang thất thần, thần tình như bi như khổ, Ân Cửu Nhược lơ đãng ngắt lời, xưng hô cũng kịp thời đổi lại thành “Thần Tôn”.
Trong tẩm điện, dưới ánh đèn sáng tối đan xen, nữ nhân tóc dài xõa tung, liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấy hắc y của nàng tán loạn, vạt áo hơi mở lộ ra làn da trắng tuyết dưới ánh đèn phản chiếu trạch quang nhẵn nhụi như ngọc.
Nếu là người bình thường định sẽ bị một màn này làm cho kinh ngạc đến ý động khó nhịn, hà tư nhĩ tưởng.
Cũng may Ân Cửu Nhược sớm đã tâm như nước lặng, đối với tư sắc khuynh quốc của nàng làm như không thấy.
Thu lại mị hương có lẫn tình độc quanh thân, ngũ quan sơ lãnh thanh diễm của Phù Thanh ẩn trong quang ảnh, nàng không muốn bị Ân Cửu Nhược nhìn ra tâm tư phóng túng dâm loạn kia của mình, hoảng hốt luống cuống chỉ có thể hồi lâu trầm mặc không nói.
“Chẳng lẽ, Thần Tôn lại muốn thần không biết quỷ không hay xóa bỏ ký ức của ta, còn muốn khăng khăng làm theo ý mình như vậy sao?”
Phù Thanh lắc đầu, nàng cùng Tiểu Cửu đều từng thiếu hụt ký ức, dĩ vãng nàng sai lầm cho rằng không có ký ức sẽ không có ba ngàn phiền não.
Nhưng kỳ thật có những thứ in sâu trong lòng, không có ký ức cũng giống nhau khiến người ta ăn ngủ không yên.
Nàng vạn lần sẽ không làm lại chuyện khiến người chán ghét như vậy nữa.
“Ta chỉ là muốn tới xem nàng,” Phù Thanh chính mình cũng không ý thức được trong lời nói ẩn chứa ý tứ ủy khuất nồng đậm, nàng đáp ứng làm tiểu thiếp. Lại trong hơn một năm này chưa từng chính thức gặp Ân Cửu Nhược một lần.
Tuy rằng xa xa nhìn một cái cũng đã đủ, nhưng lòng người tham lam không biết đủ.
Mặc kệ nàng bao nhiêu lần tĩnh tâm nhẫn nại, nhưng vẫn không giữ được trái tim vốn nên thanh tịnh vô dục.
Đặc biệt từng được Ân Cửu Nhược nhiệt thành toàn tình, không hề giữ lại mà yêu thương như vậy, nàng biết mùi tủy, ngày đêm khó ngủ, càng khó ức chế, mỗi thời mỗi khắc đều tim đập thình thịch, đau thấu tim gan.
Ngoài cửa sổ trăng lưỡi liềm mông lung, cây bách trong đình viện bị gió lay động, bóng cây sắc bén phảng phất muốn lần nữa cắt bị thương lòng người.
Ân Cửu Nhược hít sâu một hơi, mặc quần áo đứng dậy, không khỏi thắp thêm mấy ngọn đèn dưới mái hiên cửa sổ, chiếu sáng toàn bộ tẩm điện.
Tiểu vẹt vừa vặn từ trên mái hiên sơn vàng bay đến vai nàng.
“Ngươi chẳng lẽ không biết có người tiến vào sao?” Ân Cửu Nhược thấp giọng chất vấn con vẹt xanh vừa béo vừa tròn này.
“Ta biết a,” Móng vuốt tiểu vẹt dẫm dẫm Ân Cửu Nhược, “Bổn vẹt ánh mắt tốt như vậy.”
“Vậy ngươi không biết tiến vào nhắc nhở ta?”
“Mùi của nàng ấy rất thơm, ta bị hun choáng váng mà,” Tiểu vẹt vẫn đúng lý hợp tình.
Ân Cửu Nhược: “…”
Nàng xoay người muốn trực tiếp đuổi Phù Thanh rời đi, chóp mũi lập tức ngửi thấy mùi hương thanh ngọt quen thuộc.
Đó là mùi hương nồng đậm đặc biệt khi Phù Thanh tình động, phảng phất có thể khiến người ta nhớ lại nữ thể kiều nhu, xúc cảm chật hẹp cực nóng cực ướt cực mềm.
Chẳng qua, trong mùi hương thanh ngọt tuyệt mị này còn kẹp theo hơi thở khắc sâu xa xưa hơn…
Thị trấn hoa đào, nhà tranh, Yêu Chủ… Tình độc.
Là tư vị mềm mại của tình độc trong ảo tượng kia.
Vẻn vẹn chỉ ngửi thấy một tia tình độc này, Ân Cửu Nhược đều hoảng hốt trong nháy mắt, trong lòng mềm nhũn phảng phất như trở lại thời khắc tốt đẹp từng cùng mỹ nhân thanh lãnh cực tẫn si triền.
Nàng lập tức vận chuyển Hủ Hủ Chi Lực hộ thể, giữ cho linh đài phương tấc thanh minh, ánh mắt trong đôi mắt hoa đào bỗng chốc biến thành sâm lãnh, mở miệng chất vấn:
“Thần Tôn, hóa ra ngươi muốn hạ tình độc cho ta?”
Nàng thật sự không ngờ tới Thái Sơ Thần Tôn thanh quý vô song, băng thanh ngọc khiết, lại nghĩ đến thủ đoạn hạ lưu như hạ tình dược này.
Có lẽ là tâm ma của nữ nhân quá thịnh, có lẽ đã quá lâu không dùng Tuyệt Tình Đan, lại có lẽ ngày qua ngày chịu Thiên Hỏa Tiên, khiến cho thần lực thời thời khắc khắc tán loạn, làm cho nàng càng thêm khó có thể khắc chế chính mình, phóng túng dục niệm điên cuồng.
Trong lòng Phù Thanh khó xử lại hoảng loạn, vẫn là bị Ân Cửu Nhược phát hiện ra sự hoang dâm phóng túng của mình.
“Không, ta…” Vô biên khó xử nảy sinh, nàng không thể biện bác, chỉ có thể hai mắt đỏ bừng nhìn Ân Cửu Nhược, hơi thở không ổn định nói, “Ta đã đổi ý, gặp nàng một mặt liền chuẩn bị rời đi.”
“Mang theo tình độc tới gặp ta?” Ân Cửu Nhược cười lạnh một tiếng, nàng nhìn thấy mạch mạch nhu tình cùng từng tấc kinh hoảng nơi đáy mắt nữ nhân, trong lòng lại lần nữa bắt đầu đóng băng.
Thật ra, hơn nửa năm nay nàng đã nghĩ tới rất nhiều lần, Thái Sơ Thần Tôn trên chín tầng trời vạn người kính ngưỡng, thần dung cao ngạo vô hạ xinh đẹp, người ái mộ đông đảo.
Cho dù nữ nhân này từng lúc cùng mình hư tình giả ý, động tâm niệm như một giọt nước trong biển cả kia, thì thế nào?
Dẫu cho từng có chân tâm, cũng là chân tâm lừa gạt. Trái tim Thần Tôn trao cho nàng tràn đầy tình ý, sau mấy ngàn năm hư tình giả ý nghiền nát.
Cái gọi là chân tâm, chỉ còn lại đầy mình tỳ vết.
Trên người Phù Thanh từ trên xuống dưới duy nhất chân thật, e rằng chỉ có lúc tình sâu ý động, hưởng thụ cá nước vui vầy kia, tiếng nức nở dụ người làm sao cũng không thể khắc chế ẩn nhẫn được.
Có đôi khi nàng cũng từng hoài nghi, cũng từng suy nghĩ có lẽ giữa nàng và Phù Thanh, còn có nhiều ẩn tình và chuyển cơ hơn.
Nhưng vậy thì sao?
Sự thật lừa gạt đã xảy ra, tâm chết làm sao tái sinh? Kết quả đã định, lý do có nhiều hơn nữa cũng là uổng công.
Cho nên, lời giải thích hợp lý nhất chính là, Thần Tôn cao cao tại thượng mục hạ vô trần, chỉ đơn giản là bất mãn việc nàng không còn yêu mình nữa.
Không còn hao hết tất cả, toàn tâm toàn ý yêu nàng nữa.
Thần Tôn tự nhiên trong lòng sai lệch, không cam lòng, kinh ngạc, sinh ra vài phần ghen tị cũng là thường tình của con người.
“Tiểu Cửu, ta cũng muốn… bồi nàng,” Nữ nhân trán ngọc cúi thấp, đã là cực tẫn hạ thấp dáng vẻ.
Nếu thân mình này, còn có thể được Ân Cửu Nhược nhìn thẳng một cái, Phù Thanh cam tâm hầu hạ, tình nguyện trong đêm khuya mi mi vì nàng nở rộ, tham một khắc gặp nhau, cầu một tia ôn tồn.
Không dám đi nghĩ những người kia là như thế nào ở giữa giường chiếu, cùng Ân Cửu Nhược lưỡng lưỡng tương hoan.
Đêm lạnh như nước, gió lạnh nhảy vào ngoài cửa sổ lay động tấm lụa mỏng nhẹ thấu của nữ nhân, làn da trắng mịn màng, đỏ ửng mềm mại như ẩn như hiện, xuân sắc vô biên, dụ người suy nghĩ vô hạn.
“Bồi ta?” Ân Cửu Nhược nhếch môi, cười châm chọc lại lạnh lẽo, “Bồi như thế nào, hạ tình độc sao?”
“Không, không phải,” Phù Thanh cố nén sự xấu hổ và hoảng loạn trong lòng, trong mắt là sự vô vọng và quyết tuyệt mà chính mình cũng chưa từng ngờ tới, “Nàng muốn thế nào cũng được.”
Lời này vừa nói ra, nữ nhân chẳng khác nào đang hèn mọn cầu hoan, như điên như ma muốn dựa vào thân thể, cầu được dù chỉ một tia an ủi.
Bi ai như vậy, hạ mình dùng sắc hầu người như vậy.
Ân Cửu Nhược hơi cảm thấy kinh ngạc, cúi đầu liếc nhìn nữ nhân tóc bạc như lụa, tiên tư ngọc dung, ai có thể ngờ tới Thái Sơ Thần Tôn thánh khiết thanh thuần sẽ có một ngày vụng về lại thành kính như vậy… dẫn dụ vợ trước.
Tạm thời coi là dẫn dụ đi.
Thấy Ân Cửu Nhược không nói lời nào, Phù Thanh không nhịn được nâng mắt nhìn đối phương một cái, thiếu nữ thần sắc trầm uất, lông mi rũ xuống, trên mặt là vẻ hờ hững cao thâm khó đoán.
“Ta muốn thế nào cũng được?” Ân Cửu Nhược lộ ra một nụ cười khó mà cân nhắc, nhẹ nhàng dựa vào gối mềm bên giường, tùy ý đánh giá Phù Thanh.
Nữ nhân mắt phượng đen nhánh hàm tình, giữa mày tịch diệt huyết hấn mi diễm không thôi, trên mặt là vẻ cố chấp âm lệ không giấu được.
Cố tình thân hình nàng đơn bạc, thanh lãnh yêu dã, dưới lớp y phục lụa mỏng như ẩn như hiện, bán hồ tuyết trắng điểm xuyết nốt chu sa mi diễm, cánh môi ướt át liễm diễm, giống như hồ yêu hút tinh khí người ta.
“Ừm, làm cái gì cũng được,” Phù Thanh khẽ khép mắt, đuôi mắt nổi lên ánh nước màu son phấn, như có một loại cảm giác hiến tế bất chấp tất cả.
Có như vậy trong nháy mắt, hận ý giấu sâu đáy lòng Ân Cửu Nhược bùng cháy dữ dội, rất muốn hung hăng kéo Phù Thanh qua, mặc cho nữ nhân rơi vào giữa giường nệm mềm mại, thấp giọng ngâm khóc, làn da mềm trắng như ngọc nhuốm lên những dấu vết hoặc xanh hoặc đỏ.
Đều là Phù Thanh cứ một hai phải năm lần bảy lượt trêu chọc nàng, lấy tư thái nhu nhược, mặc quân hái.
Nữ nhân này thật sự cho rằng Ân Cửu Nhược nàng là chính nhân quân tử gì, hay là đứa trẻ ngây thơ cái gì cũng không hiểu sao?
Cho rằng một chút an ủi trên thân thể, là có thể khiến bóng tối không thấy đáy trong lòng nàng, tái hiện quang minh?
Có như vậy trong nháy mắt, Ân Cửu Nhược gần như sắp không khống chế được chính mình, rất muốn hung hăng đè nữ nhân giữa màn đỏ, hỏi nàng rốt cuộc có hiểu cái gì gọi là đau lòng hay không.
Nhưng nàng cực nhanh bình phục tâm niệm hoang đường như vậy, đè xuống tất cả mọi tâm niệm hoặc vì hận vì oán vì đau, hoặc vì dục dẫn ra.
“Thần Tôn, ta đã không còn là đứa ngốc không nơi nương tựa năm đó nữa, ta có nhiều thê tử như vậy, các nàng người nào người nấy ôn nhu tiểu ý, ta làm sao còn quyến luyến một chút quan tâm dư thừa của Thần Tôn?”
Buồn cười a buồn cười, sự tình đến nước này Phù Thanh thế mà còn muốn dùng lời âu yếm êm tai, dỗ dành nàng người thanh tỉnh này say lòng.
Người với người tương tự, giống chính là ở chỗ không nhịn được người tình sâu, cuối cùng có một ngày đối đãi lạnh nhạt với ngươi.
Trong đêm tối rách nát hỗn loạn, nghe thấy hai chữ “dư thừa” kia, tâm niệm nữ nhân cũng vỡ nát, lại còn miễn cưỡng chính mình từng chữ ôn nhu, ánh mắt lưu chuyển khẩn cầu, “Tiểu Cửu, đêm nay không có người khác, có thể hay không chỉ có ta và nàng?”
Nghe vậy, đáy lòng Ân Cửu Nhược dâng lên một cỗ uấn nộ không biết tên, nữ nhân này sao có thể đáng giận như thế?
Nàng nếu thật lòng yêu mình, vì sao lúc mình bị nàng một kiếm xuyên tim lại không chút thương xót như vậy?
Vì sao có thể không chút do dự lừa gạt mình mười mấy kiếp?
Vì sao trong mỗi một đêm có thể nói yêu mình, có thể thẳng thắn, nữ nhân vĩnh viễn trầm mặc.
Một người ngay cả nói yêu cũng phải chọn thời cơ thích hợp nhất, làm sao có thể thật sự có yêu?
Cho dù trong đó có ẩn tình lớn lao thì thế nào?
Phù Thanh có thể lựa chọn thương tổn, chẳng lẽ Ân Cửu Nhược nàng không thể lựa chọn từ bỏ, lựa chọn không yêu sao?
Nhận thấy bản thân vì mùi hương cơ thể của nữ nhân mà không ngừng sinh ra cảm giác ý động, Ân Cửu Nhược trầm mặt xuống, từng câu từng chữ nhấn mạnh:
“Thần Tôn, ta không muốn nhìn thấy ngươi.”
“Càng không muốn chạm vào ngươi.”
“Ngươi không cần phí hết tâm tư, hạ dược cũng được, câu dẫn cũng thế, chỉ khiến ta càng chán ghét ngươi.”
Ánh mắt u lãnh của Ân Cửu Nhược như bụi gai mọc thành bụi, đánh tan phòng tuyến cuối cùng của nữ nhân.
“Tiểu Cửu, ta phải làm sao, mới có thể khiến nàng vui vẻ?” Phù Thanh cắn môi đến đỏ tươi, lưu lại dấu răng nhàn nhạt, mạc danh yêu diễm yếu ớt.
Mỹ nhân thanh lãnh như tuyết ngọc, lông mi cong vút mảnh dài, đuôi mắt không tự giác cong xuống gợi ra vẻ vũ mị lực đạo không nhỏ.
Sự yên tĩnh kéo dài.
Trong đình viện thắp đèn, cây cối tiêu điều lá khô rơi rụng, có tuyết đêm như tơ từng mảnh bay bay.
Ân Cửu Nhược tránh đi nữ nhân thanh tuyệt kiều mỹ, dạo bước đi đến bên cửa, “Thần Tôn ngươi tận lực không xuất hiện trước mặt ta, ta liền ngày ngày thuận ý thư thái thích ý. Yêu cầu đơn giản như vậy, nghĩ đến Thần Tôn có thể cho ta toại nguyện.”
Phù Thanh đứng tại chỗ, máu toàn thân đều đang chậm rãi đóng băng, sinh ra những gai nhọn thấu xương, tuy không trí mạng, lại đau đớn miên man khắc cốt.
Lông mi nàng khẽ run, đuôi mắt từ từ đỏ lên, lại quật cường quay mặt đi, không muốn lại bị Ân Cửu Nhược nhìn ra bất kỳ manh mối nào.
Trong tẩm điện tràn ngập mùi hương thanh ngọt mềm mại trên người Phù Thanh, Ân Cửu Nhược lấy tay che mũi, mùi hương này vẫn không khổng bất nhập si triền đi lên.
Xúc cảm ướt át như ngọc mềm, giao hòa ma sát lấy lòng nịnh nọt, phảng phất tư thái kiều nhược thần phục thừa hoan đã từng của nữ nhân.
Gần như ngay cả linh hải cũng nhuốm mùi hương thanh khiết ướt át, trong lòng Ân Cửu Nhược biết đây là do hai người trước kia nhiều lần thần giao… ăn ý.
Nàng hít sâu một hơi, khóe mắt liếc thấy nữ nhân mi tâm chu sa huyết hấn yêu dã, tóc trắng rũ xuống, liền trực tiếp đẩy cửa đi ra, rước lấy tiếng kinh hô mềm mại của Phù Thanh.
“Tiểu Cửu, muộn thế này rồi… nàng muốn đi đâu?”
“Không muốn cùng ngươi chung một phòng.”
Hô hấp Phù Thanh đình trệ, đuôi mắt tập kích nồng đậm thủy sắc đỏ ửng, “Vậy ta lập tức rời đi, nàng đừng đi có được không?”
Nàng đoán trắc Tiểu Cửu có thể sẽ đi cùng những Vương phi kia, hoặc là Tuế Ca cùng gối mà ngủ. Tình cảnh như vậy, chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta tan vỡ.
Dưới cánh đồng mây mênh mang ánh sao như ẩn như hiện, Ân Cửu Nhược quay đầu nhìn thoáng qua, ngón tay trắng nõn của Phù Thanh nắm chặt, tóc dài như lụa rũ xuống che khuất dung nhan tuyệt sắc đầy thất ý.
Dẫu cho là tư thái chật vật như vậy, nữ nhân vẫn đẹp đến động lòng người, như vầng trăng sáng giữa mây kia, không nhiễm bụi trần.
“Thần Tôn, ta đã không phải đứa trẻ năm đó, sẽ không đối với ngươi nói gì nghe nấy, mộng làm quá lâu, ngươi thật sự nên tỉnh lại đi.”
“Tiểu Cửu, nàng muốn đi phòng của các nàng ấy… nghỉ ngơi sao?” Phù Thanh chăm chú nhìn ánh trăng trên gạch xanh đình viện, thanh quang như nước chảy.
Kỳ quái là, nàng quý vi Thần Tôn, linh thể cường đại không sợ nóng lạnh. Lại vào giờ khắc này toàn thân phát lạnh, cái lạnh từ trong ra ngoài.
Ân Cửu Nhược trầm mặc một lát, lập tức gật đầu nói: “Không chỉ nghỉ ngơi, ta còn cần tắm gội tịnh thân. Được rồi, ta muốn đi bồi các nàng, Thần Tôn cứ tự nhiên.”
“Tiểu Cửu, nàng là đang ghét bỏ… ta sao?” Nữ nhân một đôi mắt phượng bi thương nửa khép nửa mở, chứa đầy ánh nước.
“Thần Tôn, hà tất biết rõ còn cố hỏi?” Chóp mũi Ân Cửu Nhược lần nữa ngửi thấy mùi hương cơ thể thanh ngọt hoặc nhân của Phù Thanh, lập tức sải bước đi ra ngoài.
Trong đêm đông tiêu điều, nữ nhân vịn khung cửa gỗ long đởm, ngẩn ngơ nhìn Ân Cửu Nhược đi về hướng thông tới phòng người khác.
Là kiên quyết dứt khoát như vậy, không chút lưu luyến từng bước từng bước đi ra khỏi cuộc đời nàng.
Tuyết năm cũ vẫn rơi trên vai nàng, gió xuân ph qua người kia mấy độ.
Bên cạnh Trấn Phong Lâu, bên ngoài Ngọc Đinh Điện chuyên xây cho Tuế Ca, cũng thắp mấy ngọn đèn sáng, ngoài đình viện trồng một mảng lớn hoa lê.
Nghe nói là vì lúc Tuế Ca ở Tu La tộc, bên ngoài nơi ở cũng nở đầy hoa lê, liền dựa theo đó mà trồng.
Lúc Ân Cửu Nhược qua đây, Tuế Ca đã ngủ dậy một giấc, mặc nguyên quần áo ngồi đó, nhàm chán chơi đùa cùng Tiểu Hỏa và con vẹt nhỏ trốn tới đây.
Thấy Ân Cửu Nhược đầy người sương lạnh đi vào, nàng mắt buồn ngủ mông lung, mang theo chút trêu tức hỏi:
“Sao vậy, nửa đêm là đói bụng hay là gặp ác mộng bị dọa rồi? Vội vội vàng vàng chạy tới tìm ta như vậy, một chút cũng không giống một Điện hạ Ma tộc.”
“Ta có trẻ con như vậy sao? Chỉ vì chút chuyện nhỏ đó mà tìm ngươi?”
Tuế Ca cười mà không nói, nàng sớm đã từ trong miệng tiểu vẹt biết chuyện tối nay.
“Sao thế, Thái Sơ Thần Tôn đối với ngươi ôm ấp yêu thương, ngươi còn có thể thờ ơ, không gần nữ sắc như vậy a, Tiểu Điện hạ?” Tuế Ca mày phi sắc vũ trêu chọc Ân Cửu Nhược, “Phù Thanh tự mình dâng tới cửa, không cần thì phí, nhiều năm như vậy ngươi đều nhịn không hỏng sao? Cùng lắm thì làm xong trở mặt không nhận người là được.”
“Tuế Ca,” Ân Cửu Nhược gọi cả tên lẫn họ, mang theo chút bất mãn nói, “Nói bậy bạ gì mà không cần thì phí, ta mới không phải người tùy tiện như vậy.”
“Ngươi còn không bằng tùy tiện một chút, dù sao làm cùng Thái Sơ Thần Tôn, ngươi cũng không chịu thiệt, còn có thể thư giải tâm tình, có gì không tốt?”
Ân Cửu Nhược trừng mắt nhìn nàng, Tuế Ca lúc này mới xin tha, “Được được được, ta biết ngươi ngây thơ vô tà, thủ thân như ngọc rất nhiều năm, quyết định muốn đổi sang tu Phật đạo, thanh tâm quả dục.”
“Ta nói cho ngươi biết a Cửu Nhược, ngươi như vậy không được đâu, ngươi lại không chấp nhận người mới, cũng không thích đáng phát tiết trên người Thần Tôn một chút, rất có khả năng nhịn quá lâu bùng nổ càng khó thu dọn tàn cục.”
“Ngươi lại biết rồi?” Ân Cửu Nhược vẻ mặt không tin, “Ta có thể khống chế tốt chính mình.”
Đặt Tiểu Hỏa lên lá dâu ngủ, Tuế Ca nhướng mày, “Ta là người từng trải, lần trước ta nhịn đến cực hạn sau đó không lâu… Khụ khụ, tóm lại tư tưởng ngươi đừng có nhiều gánh nặng như vậy, càng đừng chuyện gì cũng lấy đạo đức làm gông xiềng, như vậy sẽ rất mệt.”
Nàng thật sự cảm thấy Ân Cửu Nhược sống quá mệt mỏi quá trói buộc, Phù Thanh kia muốn dán ngược, thì cứ để Thần Tôn dán đi, đỡ phải nhịn đến cuối cùng không nhịn được mới hỏng bét.
“Sao muộn thế này ngươi còn chưa ngủ?” Ân Cửu Nhược trầm tư một lát, đổi chủ đề.
“Còn không phải tại vị tỷ tỷ tốt kia của ta, ta đang nghĩ cách chọc tức nàng ta.”
Ân Cửu Nhược cảm thấy khá kỳ quái, thuận theo lời hỏi tiếp: “Đại Vương nữ Tuế Âm, nàng ta cần cù chính sự còn vì bệnh mà ngất xỉu hai lần, lại chọc gì ngươi rồi?”
“Ha ha, nàng ta sinh bệnh còn dám để thanh mai trúc mã kia chăm sóc nàng ta,” Trong mắt Tuế Ca hiện ra lệ khí mãnh liệt, hận hận nói, “Ta đương nhiên phải phái người nhìn chằm chằm các nàng, ngàn vạn lần phải phá hỏng chuyện tốt của các nàng, thuận tiện tặng cho tỷ tỷ ta một phần đại lễ.”
“Thanh mai trúc mã của tỷ tỷ ngươi người rất tệ sao?”
“Không biết, dù sao ta ghét nàng ta,” Tuế Ca nhếch môi, giữa mày kiều mỹ lộ ra tà khí nhàn nhạt, “Ta mới không phải loại người tốt đạo đức cảm quá cao như ngươi, muốn làm gì thì làm, đỡ phải nhịn hỏng bản thân.”
“Vậy sao?” Ân Cửu Nhược cười nhạt, nàng chưa từng thẩm thị chính mình.
“Đúng vậy, có muốn uống rượu hay không, tỷ tỷ ta hôm nay xả thân bồi quân tử.”
Nghe Tuế Ca không chút kiêng dè trêu chọc, Ân Cửu Nhược ngược lại tạm thời có thể xem nhẹ mùi hương thanh khiết Phù Thanh lưu lại bên người nàng, “Uống rượu thì thôi, ta muốn tắm gội.”
“Được được được, ta sắp xếp cho ngươi, làm bồn tắm cánh hoa hồng được không?” Tuế Ca vội vàng liên thanh phân phó thị nữ đi chuẩn bị đồ vật cần thiết để tắm gội.
Nàng nhìn Ân Cửu Nhược vẻ mặt u sầu, bất đắc dĩ nói: “Ta lúc đầu tưởng rằng Thần Tôn nhiều nhất kiên trì mấy tháng, đặc biệt là sau khi nhìn thấy bên cạnh ngươi oanh oanh yến yến, mỹ nhân vây quanh. Không ngờ nàng có thể nhịn hơn một năm, tâm ma của Thần Tôn phỏng chừng đời này là không tiêu trừ được rồi.”
“Ai biết được nàng có phải lại đang lừa người hay không.”
Tuế Ca vừa định nói một câu hẳn là không thể nào đâu, nhưng nghĩ lại, người từng bị lừa gạt. Cho dù biết rõ người kia sẽ không làm tổn thương mình nữa, cũng tuyệt đối sẽ không lại gần mảy may.
“Ngươi nói Thần Tôn đều lầm tưởng ngươi và người khác có con rồi, sao còn có thể kiên trì được a? Chuyện này nếu đổi lại là ta, cho dù có yêu thương đến mấy, cũng sẽ đau lòng mà rời đi.” Tuế Ca lại lắc đầu, chính mình mới sẽ không rời đi, nhất định phải cướp người về mới bỏ qua.
Vì thế, nàng như minh ngộ nhắc nhở: “Tâm Thần Tôn chấp nhất lắm, sau này chỉ biết biến bản gia lệ, ngươi cứ chịu đựng đi.”
Tiểu Hỏa Hỏa ngủ dậy một giấc nhảy nhót trên tay Ân Cửu Nhược, lầm bầm lầu bầu vài câu, hình như là đang nói mình cũng sẽ giống như chủ nhân, tuyệt đối sẽ không gặp mặt Phù Thanh.
“Tâm tư Thái Sơ Thần Tôn chúng ta không cần hiểu rõ,” Ân Cửu Nhược lơ đãng chống cằm, nhàn nhạt nói, “Sau này ta đều ngủ ở chỗ ngươi, trải đệm dưới đất.”
“Đã cần phải trốn đến mức độ này rồi sao? Thật đúng là dây dưa không chết không ngừng,” Tuế Ca kinh ngạc trong nháy mắt, lại khẽ cười ra tiếng, nũng nịu nói, “Vậy ngươi cũng không thể bên trọng bên khinh, trong phòng mỗi muội muội đều phải đi một chuyến.”
“Vậy cũng quá làm phiền các nàng rồi,” Ân Cửu Nhược nửa nhắm mắt buồn rầu.
“Dứt khoát để các nàng đến phòng ngươi, diễn cho Thần Tôn xem, sau đó các nàng muộn chút lại về phòng, như vậy ngươi còn có chỗ ngủ. Ta đoán chừng Thần Tôn cũng không có khả năng đêm đêm đứng ở bên ngoài nghe loại âm thanh đó đâu nhỉ…”
Nói nói, Tuế Ca không khỏi “chậc” một tiếng, bỗng nhiên trong lòng có chút không chắc.
Nàng từng liếc thấy mi tâm Phù Thanh tịch diệt chu sa huyết hấn, cảm thấy nữ nhân kia xác thực điên ma phát tác, chuyện ngày đêm canh giữ Ân Cửu Nhược chưa chắc đã làm không được.
“Đây cũng là một cách,” Ân Cửu Nhược lắc đầu, thở dài một tiếng, “Thôi, qua vài năm nữa ta còn phải chăm chỉ tu luyện hơn, tiến hành Ma Tôn truyền thừa thí luyện, đến lúc đó Phù Thanh muốn tìm ta cũng tìm không thấy.”
Tuế Ca kiều mị cười, “Được rồi, ngươi cứ coi như đây cũng là một loại rèn luyện, còn về phía Thần Tôn sao, ta lại giúp ngươi nghĩ cách.”
Lúc này, thị nữ thập phần có mắt nhìn bưng lên hai bát mì trộn mỡ hành, Tuế Ca nhận lấy đũa ăn như hổ đói. Sau đó lại nhỏ giọng oán giận nói không ngon bằng Ân Cửu Nhược nấu.
“Vậy ta làm lại cho ngươi một bát,” Ân Cửu Nhược lắc đầu bó tay với Tuế Ca, trực tiếp đi nhà bếp làm mới một bát mì.
Tuế Ca dựa vào ghế nằm, nhàn nhã đung đưa đôi chân dài, nàng ngược lại cảm thấy Phù Thanh sẽ yêu Ân Cửu Nhược cũng không phải không có lý do.
Hồng trần ồn ào, ai có thể từ chối tình ý chân thành tha thiết của một người. Huống chi là bất kể khi nào ở đâu, gặp gỡ như thế nào, người kia đều sẽ lặp đi lặp lại yêu ngươi.
Tình yêu toàn tình như vậy từng tưới tắm trái tim ngươi tịch vạn năm của Thần Tôn, nhìn như bình phàm phổ thông như dưỡng khí, nhưng một khi mất đi liền khiến người ta phát điên phát cuồng.
May mắn Ân Cửu Nhược nói trước không biết mình có thể yêu thêm một người nào nữa hay không. Nếu không Tuế Ca cảm thấy cho dù là người tự xưng thanh tỉnh như nàng, cũng rất dễ dàng luân hãm.
Trong Tam Sinh Điện, năm vị Tiên Tôn đều đoan chính ngồi trên đài sen của mình, nghiêm túc bẩm báo các hạng sự vụ.
Đầu đội Ngũ Hành Âm Dương Ngọc Quan, Phù Thanh thân mặc hắc bào, đoan toạ trên đài sen, rũ mắt lẳng lặng nghe các vị Tiên Tôn hội báo chuyện lớn chuyện nhỏ của thế giới này.
“Thần Tôn, Thương Lan Tông kia hao phí một tấm Thiên Địa Truyền Âm Phù cực kỳ trân quý, hỏi chúng ta có thể gặp mặt Ma Sát Tiên Tôn một lần hay không, bọn họ muốn giáp mặt quỳ xuống nhận sai.”
Dưới mắt Phù Thanh tái nhợt nổi lên một mảng xanh, nàng từ hôm nay vẫn luôn khắc chế một loại cảm xúc cuồng loạn nào đó, cần phải dùng hết toàn lực mới có thể không thất thần.
Không đi nghĩ sâu đêm qua Tiểu Cửu cùng Tuế Ca ở bên nhau lại xảy ra chuyện gì.
Thấy Phù Thanh thần tư hoảng hốt, năm vị Tiên Tôn đành phải lặp lại một lần nữa, trong lòng thầm nhủ kể từ khi Thần Tôn phải chịu ba ngàn sáu trăm ngày thần phạt này, thân thể quả thật càng ngày càng yếu ớt.
Chỉ là vì thần lực cao thâm, chịu thần phạt không chết, duy chỉ có đau đớn mãi mãi là trừng phạt.
“Thần Tôn, ý ngài như thế nào, có muốn để Chưởng môn Thương Lan Tông qua đây xin lỗi không, nghe nói hắn đã quỳ trước tượng thần của Ma Sát Tiên Tôn mấy ngày rồi.”
“Không cần,” Nhớ tới tất cả chuyện cũ ở Thương Lan Tông, trái tim Phù Thanh đau đớn tắc nghẽn, tất cả tội nghiệt đều do một mình nàng tạo thành, người ngoài nhiều nhất chỉ là tòng phạm mà thôi, “Cứ để hắn quỳ đi.”
Tiểu Cửu sẽ muốn gặp lại những người này sao? Nàng cười khổ lắc đầu, Tiểu Cửu ngay cả nàng đều chán ghét đến mức thà rằng vĩnh viễn không gặp, lại sao có thể nguyện ý bị những người đó làm bẩn mắt.
Mà nàng chẳng qua chỉ hèn hạ hơn những người này, Tiểu Cửu hoặc chán ghét, hoặc phớt lờ, hoặc lạnh lùng chế giễu, đều khiến nàng vừa đau đớn lại vừa muốn nhiều hơn.
Bị chán ghét, bị căm ghét, bị phớt lờ, còn tốt hơn là không bao giờ được gặp lại Tiểu Cửu nữa. Chỉ cần có thể gặp Tiểu Cửu là được, nhìn từ xa là đủ rồi.
Dù rằng, nàng đã có thể nhận ra sự không thỏa mãn của mình, sự trống rỗng ngày càng lớn gần như muốn xâm chiếm và nuốt chửng toàn bộ lý trí của nàng trong mỗi đêm.
Nhưng nàng sẽ kiểm soát thật tốt, không muốn làm tổn thương Tiểu Cửu nữa.
“Thần Tôn, dị giới mới thăm dò được khá nhỏ, nơi đó cư ngụ Phong Nhân Tộc đã rời khỏi thế giới này năm xưa,” thanh trường kiếm sau lưng Tư Chiến Tiên Tôn phát ra ánh sáng đỏ rực, “Thần suy đi nghĩ lại, chi bằng chiêu an bọn họ là hay nhất. Nọc ong tuy không lợi hại, nhưng khó loại bỏ.”
“Chiến,” Phù Thanh thu lại tâm tư, ánh mắt sắc bén lạnh lùng, “Năm xưa nếu không phải Phong Nhân Tộc lâm trận bỏ chạy, thế giới này cũng sẽ không bị xâm lược nghiêm trọng đến thế, tội nghiệt như vậy sao có thể dễ dàng tha thứ.”
“Nhưng cơ thể của ngài,” Tư Chiến Tiên Tôn khó xử, y biết Tu La và vị cách của Phù Thanh vẫn còn mạnh mẽ. Nhưng Thần Phạt sẽ khiến nàng mong manh như lưu ly, vận dụng linh lực cũng là tiêu hao chính mình, “Hay là đợi Thần Phạt hoàn thành, ngài chữa lành vết thương rồi hãy tính tiếp.”
“Không sao, chỉ là Phong Nhân Tộc, bản tọa sẽ đích thân dẫn binh đi.”
Từ khi Thần Tôn ra đời, đã bảo vệ nơi này, chinh chiến giết chóc, mưu lược tính toán, chưa bao giờ lùi bước. Phong Nhân Tộc đã từng phản bội thế giới này, quả thực đáng phải nhận bài học bằng máu.
Nhưng không hiểu vì sao, họ cảm thấy Thần Tôn rất để tâm đến việc dị giới xâm lược thành công năm xưa.
Bốn vị Tiên Tôn đều liếc nhìn người biết chuyện là Tư Mệnh Tiên Tôn. Nhưng người ta lại kín như bưng, không hề nhắc đến giao dịch giữa Thiên Đạo và Phù Thanh năm đó.
Phù Thanh lướt mắt qua năm vị Tiên Tôn, trong lòng biết rõ họ đang nghĩ gì. Nhưng ký ức của nàng chưa hoàn toàn hồi phục, chính nàng cũng không biết đã giao dịch gì với Thiên Đạo.
“Tư ngục của Thần Ngục đã hơn hai vạn năm không đến bái kiến,” Phù Thanh nhàn nhạt lên tiếng.
“Thần Tôn, Tư ngục ở ngoài Lục Đạo Luân Hồi, cho dù tu vi của ngài thông thiên, ép nàng ta ra ngoài không phải là chuyện khó. Nhưng địa vị của Thần Ngục rất đặc biệt, cưỡng ép đối đầu cũng không có lợi.”
Thần Ngục ở rìa Thần giới trước nay luôn độc lập, tuy thuộc về Thần giới nhưng lại hành xử theo lối riêng, vị Tư ngục đại nhân kia càng vì chuyện cũ hơn hai vạn năm trước mà đóng cửa từ chối khách, không gặp người ngoài nữa.
Phù Thanh “ừm” một tiếng, mọi người cũng không biết nàng có nghe lọt tai hay không, lại không dám hỏi nhiều.
“Đem một nửa linh mật của Phong Nhân Tộc mà các ngươi thu được lần này cho bản tọa, linh dược của Tam Thập Lục Trọng Thiên lát nữa các ngươi có thể tùy ý lựa chọn.”
“Thần Tôn, ngài muốn dùng linh mật để luyện chế thượng cổ linh dược sao? Thần lập tức ra lệnh cho người đưa hết đến Tam Thập Lục Trọng Thiên cho Bạch Hạc Vong Cơ, thay Thần Tôn cất giữ.”
“Không cần, bản tọa có việc khác, muốn làm một đĩa bánh bưởi mật ong.”
Nghe lời Phù Thanh, năm vị Tiên Tôn suýt nữa ngã lăn ra đất, bánh bưởi mật ong?
Chẳng lẽ làm cho Ma Sát Tiên Tôn?
Linh mật đó vô cùng quý giá, chỉ có một lượng nhỏ trong hoàng tộc Phong Nhân, là thánh phẩm giúp tăng tiến tu vi, chữa lành ám thương.
“Thần Tôn, ngài ngày ngày chịu một trăm roi Thiên Hỏa, sao không chế thành linh dược, chữa lành vết roi?”
“Nếu có dư, bản tọa sẽ xem xét.”
Nữ nhân một thân pháp bào huyền đen, khí độ thanh tao nghiêm nghị, bóng lưng rời đi mảnh mai mà thẳng tắp, sau lưng nàng là chư thần kính phục, không ai không tuân.
Tư Hình Tiên Tôn kinh ngạc há hốc miệng, “Ta không phải nghe nói vị tiểu điện hạ kia chưa bao giờ để ý đến Thần Tôn sao, sao Thần Tôn còn cứ mặt dày bám lấy.”
Tư Mệnh liếc mắt, thở dài, “Một người muốn đánh một người muốn chịu, chúng ta có thể nói gì đây?”
“Nhưng Thần Tôn mỗi ngày đều bận rộn như vậy, dẫn binh xuất chiến, xử lý chính vụ, tu bổ Thiên Trụ vân vân, rốt cuộc lấy đâu ra thời gian mà lo chuyện tình cảm?”
Tư Mệnh thương hại liếc nhìn Tư Chiến Tiên Tôn, lão già này cả đời chỉ biết đánh trận, không hiểu chuyện nhi nữ tình trường cũng là bình thường.
“Ngươi có ánh mắt gì thế?” Tư Chiến Tiên Tôn tức giận trừng mắt nhìn Tư Mệnh, lão thần côn này ngày nào cũng nói năng nửa vời, thật phiền phức.
Họ thực sự không hiểu nổi Thái Sơ Thần Tôn trước nay luôn xem nhẹ tình cảm nhi nữ, sao lại vì vị Ma Sát Tiên Tôn mới nhậm chức kia mà sắc lệnh trí hôn, quên cả sống chết như vậy?
Chẳng lẽ thứ tình ái đó quả thực có hương vị, mới khiến Thần Tôn không thể nếm thử rồi dừng, cam tâm đắm chìm trong tư tình.
Phù Thanh kiểm tra xong phong ấn dị giới và sự vững chắc của Thiên Trụ, liền làm bánh bưởi mật ong ở Tam Thập Lục Trọng Thiên, rồi mang về Ma giới.
Ma giới vẫn là mùa đông kéo dài, gió núi, tuyết lạnh, sương giá đan xen ập đến.
Đi qua tuyết đọng và cỏ dại, nàng từng bước một tiến về phía Trấn Phong Lầu, trên đường còn gặp một thị nữ quen mặt.
“Thần Tôn, ngài định đi tìm điện hạ sao? Điện hạ vừa từ Vạn Nhận Kiếm Tuyền của Ma giới tu luyện trở về, đang… đang nghỉ ngơi.”
“Ừm, bản tọa muốn mang chút bánh ngọt cho nàng.”
Thị nữ muốn nói lại thôi, “Thần Tôn, điện hạ và các vị vương phi đang xem ca múa, ngài qua đó…”
Lại tự chuốc khổ vào thân làm gì?
Mấy ngày nay, ngay cả các ngươi cũng biết Thần Tôn thường làm điểm tâm mang cho điện hạ.
Cô không dám nói ra, nhưng Phù Thanh hoàn toàn hiểu.
Nữ nhân nắm chặt hộp thức ăn bằng gỗ sơn, mày mắt dịu dàng như nước, “Không sao, bản tọa… có thể gặp lại nàng là được rồi.”
“Vậy để ta đưa ngài qua đó.”
Thị nữ mặc váy màu vàng hạnh dẫn Phù Thanh đi về phía cung điện lớn nhất của Trấn Phong Lầu, chưa đến gần đã nghe thấy tiếng ca múa hòa quyện.
Các vũ nữ mặc trang phục lộng lẫy sặc sỡ lần lượt đi vào, những cột trụ cao chạm khắc rồng ly tinh xảo, cùng với ánh đèn lay động và dáng vẻ yêu kiều của các vũ cơ trong đại điện bổ sung cho nhau.
Trên đài cao, Ân Cửu Nhược và Tuế Ca ngồi cùng nhau, lười biếng xem ca múa, mười mấy vị vương phi khác thì ở bên cạnh cười nói vui vẻ.
Mỹ nhân vây quanh, Ân Cửu Nhược mày mắt giãn ra, dường như rất vui vẻ.
Ít nhất trong mắt Phù Thanh, Ân Cửu Nhược lúc này vui vẻ hơn nhiều so với khi ở cùng mình.
“Thần Tôn, ngài có muốn vào không? Ta sẽ vào thông báo một tiếng.” Thị nữ đang định đi vào điện thì bị Phù Thanh gọi lại.
“Thôi, lúc ta không có ở đây, nàng vui vẻ hơn,” nữ nhân cúi mắt, khiến người ta không nhìn rõ vẻ mặt, “Giúp ta đưa bánh ngọt cho nàng, nếu nguội sẽ không còn mềm dẻo thơm ngọt nữa.”
“Vâng,” thị nữ thầm thở dài, Thần Tôn thường xuyên nấu ăn cho điện hạ, nhưng điện hạ chưa từng ăn một lần.
Không phải mang đi tưới hoa cỏ thì cũng là đổ đi. Người bình thường có lẽ đã bỏ cuộc từ lâu, nhưng dường như Thần Tôn lại có chút hưởng thụ quá trình này, ngươi không hiểu, thật sự không hiểu.
Sao có thể ngày này qua tháng nọ chịu đựng sự tàn nhẫn trần trụi như vậy?
Thực ra mọi người đều từng đoán, dù sao điện hạ của họ là người dịu dàng lễ phép. Nếu không có lý do đặc biệt, tuyệt đối sẽ không đối xử với Thần Tôn như vậy.
Vậy nên hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cho vị điện hạ ôn nhuận như ngọc của họ lại quyết tuyệt đến thế?
Hộp thức ăn bằng gỗ sơn quen thuộc được đưa lên, Ân Cửu Nhược dựa vào trường kỷ lướt mắt qua, không cần mở cũng biết đây lại là đồ Phù Thanh mang đến.
“Vứt đi,” nàng lơ đãng phất tay.
“Điện hạ, Thần Tôn đang ở ngoài nhìn đó.”
“Vứt đi,” Ân Cửu Nhược khép hờ mắt, có một khoảnh khắc đối diện với Phù Thanh, rồi lại thờ ơ dời đi ánh mắt.
Nữ nhân toàn thân bao phủ bởi ánh sáng thanh khiết, hoa quang nội liễm, đẹp không tả xiết, đuôi mắt ánh lên sắc son bệnh hoạn, như tiên sa đọa thành ma, nhưng khí chất lại thuần khiết, thần thái thanh tuyệt.
Ca múa trong đại điện kéo dài rất lâu, từng tốp vũ nữ thay trang phục xinh đẹp đến múa dâng.
Màn đêm buông xuống, sương lạnh bao trùm, trong đám người hỗn loạn, mười mấy người của Cửu Vĩ Hồ Tộc vội vã đi qua, các ngươi đều có mái tóc trắng, lớn tiếng la hét rằng điệu múa tiếp theo sắp bắt đầu sao lại thiếu một người.
Một người trong đội tùy ý liếc nhìn, thấy Phù Thanh có trang phục cùng màu với họ, vội vàng chạy tới nói:
“Đừng ngẩn người nữa, điệu múa tiếp theo là tiết mục đặc sắc nhất lần này, mau theo chúng ta qua đây, đeo mạng che mặt vào.”
Nói xong, người này cũng không đợi đối phương trả lời, liền đưa tấm mạng che mặt bằng lụa mỏng màu đỏ nhạt cho Phù Thanh.
“Mau đeo mạng che mặt vào, Kinh Hồng Vũ tối nay không được phép có sai sót.”
Phù Thanh ngẩn ngơ nắm chặt mạng che mặt trong tay, trong đầu hiện lên hình ảnh Ân Cửu Nhược nhấp rượu ngon, ngắm nhìn các mỹ nhân khác múa lượn.
Linh hải vốn trong trẻo, nay lại vang lên những âm thanh ủy mị, mê hoặc lòng người, tâm ma thúc giục nàng.
Nếu có thể khiến ánh mắt của Tiểu Cửu dừng lại trên người mình một khoảnh khắc cũng tốt, cho dù Tiểu Cửu không biết người dưới tấm mạng che mặt là ai.
Chỉ cần Tiểu Cửu không nhìn người khác là được.
Nàng cúi đầu che đi đôi mắt đen thoáng ánh đỏ máu, ngón tay trắng muốt khẽ run đeo mạng che mặt, tóc mái rũ xuống che nửa đôi mắt trong veo quyến rũ.
Chỉ là múa một điệu Kinh Hồng Vũ cho Tiểu Cửu xem, nàng không đòi hỏi nhiều, chỉ cần vài ánh mắt chăm chú là đủ giải cơn khát mấy trăm năm của nàng.
Múa xong khúc này, nàng sẽ lập tức rời đi, sẽ không phạm phải sai lầm lần trước nữa.
Người của Cửu Vĩ Hồ Tộc ai nấy đều đang chú ý đến dung mạo trang điểm của mình, nghe có người gọi họ đến, liền vội vã dẫn Phù Thanh đi về phía chính điện.
Vì đã vào đêm, mọi người đều hơi mệt mỏi. Ngay cả Ân Cửu Nhược cũng uống không ít rượu, đôi mắt mơ màng nhìn mười mấy người bên dưới.
Tuế Ca càng vì tâm sự nặng trĩu, uống nhiều hơn mà trong lòng vẫn không vui, bèn nhân cơ hội gây rối:
“Cửu Nhược, đây là khúc cuối cùng rồi, ngươi là điện hạ không thể không ban thưởng cho mọi người một chút sao?”
“Được được được, đều nghe theo ngươi,” Ân Cửu Nhược khẽ khép mi mắt, khí chất cao quý trầm tĩnh, nàng hiểu Tuế Ca không vui, nên cũng mặc cho người này quậy phá.
“Tỷ tỷ, ban thưởng gì vậy ạ?” Tiểu muội muội xếp thứ mười ba trong lòng rục rịch, mười mấy vị vương phi có mặt khác cũng lộ vẻ mong chờ.
“Ôi, không liên quan đến các ngươi đâu, bây giờ không phải các ngươi ngày nào cũng có cơ hội vào phòng điện hạ sao?” Tuế Ca say khướt cười quyến rũ, “Phải tìm chút niềm vui mới cho điện hạ của chúng ta chứ.”
Nàng nhìn về phía đám người chuẩn bị múa trên sân, tiện tay chỉ vào một vũ nữ có thân hình uyển chuyển nhất, cười nói:
“Chính là vị muội muội này đi, điện hạ của chúng ta thích nhất người có eo nhỏ.”
“Làm gì?” Ân Cửu Nhược day trán, không hiểu Tuế Ca định làm gì.
“Vị muội muội này, tối nay hầu hạ điện hạ một đêm a.”
Toàn trường im lặng vài giây, người bên cạnh đẩy Phù Thanh ra ngoài, giọng điệu hâm mộ nói:
“Mau đi tạ ơn đi, ngươi được chọn hầu hạ điện hạ rồi.”