Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta - Chương 45 - Hỉ Yến Hoan Thanh
Ghé Thăm Fanpage của nhóm dịch Tại đây nha.
Tiếng nhạc vui mừng du dương uyển chuyển, một vầng trăng tròn vàng óng treo cao trên bầu trời Ma giới sắp rạng sáng.
Trăng tròn dễ có, nhưng màu vàng rực rỡ thế này lại hiếm thấy, như báo hiệu một sự viên mãn an lành khó gặp.
Ân Cửu Nhược tùy ý phủi đi giọt sương đọng bên người, giọng nói trầm thấp, mang theo sự kiên định lạnh lùng không cho phép bàn cãi.
“Thần Tôn, quy củ ta đặt ra ngươi đã quên nhanh vậy sao?”
“Ta… không có.” Tầm mắt Phù Thanh bị khăn voan che khuất, chỉ có thể nhìn thấy đôi bàn tay với xương cốt đẹp đẽ, thon dài của Ân Cửu Nhược.
“Nếu đã như vậy, ta đến phòng của ai, đều không liên quan đến ngươi.” Giọng Ân Cửu Nhược trầm tĩnh tự nhiên, nhưng lại toát ra sự thờ ơ đến tận xương tủy.
Dứt lời, cửa phòng lại một lần nữa đóng mở, gió lạnh thổi lay động rèm đỏ trong phòng, Phù Thanh siết chặt tấm chăn gấm đỏ thắm, cơ thể từng cơn lạnh buốt.
Không lâu sau, tiếng kèn trống lại vang lên, lễ quan của hôn lễ hô lớn:
“Nhất bái thiên địa.” “Nhị bái cao đường.” “Thê thê đối bái.”
Là Ân Cửu Nhược đang cùng… ba mươi mấy người kia cử hành hôn lễ.
Không biết đã cưới đến người thứ mấy rồi.
Sự náo nhiệt ồn ào trong chủ điện của Trấn Phong Lâu, làm sao cũng không thể mang lại chút niềm vui nào cho tiểu viện nơi Phù Thanh đang ở.
Tứ chi ngồi khô héo suốt một đêm tê dại run rẩy, Phù Thanh vẫn luôn trùm khăn voan đỏ, tầm mắt chỉ có thể nhìn thấy nền đá xanh được ánh nến chiếu sáng.
Ánh đèn trong như nước, nến lửa chập chờn cho đến khi giọt sáp cuối cùng cũng cháy hết, phòng tân hôn vui mừng như biến thành một vũng bùn lầy.
Nghe thấy tiếng hô “đưa vào động phòng” từ xa, tiếng tơ trúc nhạc cụ trong khoảnh khắc đạt đến đỉnh điểm, Phù Thanh biết mình lại phải quay về Tam Thập Lục Trọng Thiên, nhận một trăm roi thiên hỏa mỗi ngày.
Nhưng nàng không muốn làm bẩn bộ hỉ phục này nữa, không muốn có máu của bất kỳ ai, vấy bẩn lên bộ hôn bào đỏ thắm vốn nên đại diện cho một đời hoan hỉ.
Không bao giờ muốn nữa.
Miễn cưỡng đè nén nỗi đau xót trong lòng, nàng đẩy cửa bước ra.
Chỉ thấy trời xanh gió lạnh, núi non mịt mùng, không khí thoang thoảng hương hoa hương rượu.
Chủ điện của Trấn Phong Lâu được trang hoàng tinh xảo hoa mỹ, hoa ngọc, mỹ tửu giai hào, quả là một cảnh tượng chủ khách đều vui.
Ân Cửu Nhược và Tuế Ca mặc cùng một kiểu hôn phục, ra ngoài mời rượu khách, nhiều người vì muốn lấy hên, lời chúc tốt lành nói ra cái sau hay hơn cái trước.
“Vương nữ và Điện hạ thật có tướng phu thê, một thân hỉ bào như kim đồng ngọc nữ, sau này tu vi gì đó chắc chắn sẽ tiến bộ vượt bậc.”
Hiểu rằng người này đang nói về chuyện song tu, những người uống rượu hưng phấn đều nhao nhao vỗ tay cổ vũ.
“Đúng vậy đúng vậy, Điện hạ và Vương nữ khi nào sinh một tiểu vương nữ ra, lúc đó Ma giới sẽ càng thêm náo nhiệt.”
“Ôi dào, sớm vậy đã muốn có con làm gì, không thấy Vương nữ và Điện hạ còn phải đi hưởng tuần trăng mật sao? Thế giới hai người e là phải qua mấy nghìn năm mới đủ đó.”
“Nói đùa nói đùa rồi,” Tuế Ca sảng khoái nâng ly, cụng ly với mấy người này, rồi uống cạn một hơi, “Ta và Điện hạ đều chưa nghĩ nhiều đến thế đâu.”
“Biết đâu là Điện hạ quá ngại ngùng, Vương nữ buổi tối có thể hỏi thêm Điện hạ trong phòng.”
“Thật là không biết giữ mồm giữ miệng,” hai má Tuế Ca ửng hồng, kiêu ngạo liếc Ân Cửu Nhược một cái, rồi lại ngẩng đầu nhanh chóng liếc nhìn tỷ tỷ của mình đang ngồi không xa.
Tu La tộc Đại vương nữ nhận được cái liếc mắt này của muội muội mình, sững sờ một lúc, khi cúi đầu khóe miệng lộ ra nụ cười vừa cay đắng vừa vui mừng.
Trên bàn chính của đại điện còn có một bàn toàn những mỹ nhân kiều diễm mặc hôn phục tân nương, ai nấy mặt mày ửng hồng, đều không chớp mắt nhìn Ân Cửu Nhược.
“Điện hạ, để mấy người chúng ta tối nay cùng hầu hạ ngài và Vương nữ đi, một tháng ba mươi ngày, hôm nay ngài chỉ chăm sóc bốn vị tỷ tỷ, làm sao mà kịp được?”
Mấy tân nương đến chuốc rượu Ân Cửu Nhược, nàng đội mão trâm phượng châu ngọc, bộ hôn phục vừa vặn càng làm nổi bật đôi môi đỏ răng trắng, mặt như bạch ngọc của nàng.
Tân nương của Cửu Vĩ Hồ tộc không chịu thua kém, lần lượt yểu điệu đứng dậy, uốn éo vòng eo thon đẩy mấy “tiểu yêu tinh” của Hải tộc ra, “Điện hạ, buổi tối khi đi ngủ, nhớ đắp chăn lông hồ ly của chúng ta, kẻo bị lạnh. Chúng ta không cầu Điện hạ ngày ngày đến, chỉ mong ngài nhớ đến chúng ta là được rồi.”
Tuế Ca kéo Ân Cửu Nhược lại, cố ý cười quyến rũ nói: “Điện hạ, vẫn là các muội muội Cửu Vĩ Hồ tộc biết thương người nhất, ngài không thể thiên vị ai đâu, nếu không ta không chịu đâu.”
Ân Cửu Nhược vội vàng ra hiệu, để thị nữ rót rượu cho mọi người, “Được được được, đều nghe các ngươi, nghe các ngươi.”
Lại thêm mấy vòng qua lại, đám tân nương này mới yên tĩnh một lúc ngồi xuống uống rượu ăn thức ăn.
Lại có các trưởng bối thân thích, bạn bè thân thiết của các tộc đến hàn huyên trò chuyện với Ân Cửu Nhược.
“Điện hạ bây giờ rất có phong thái của Ma tôn tiền nhiệm, chúng ta thấy thật là cảm khái.”
“Có thể giống mẫu thân được vài phần là phúc phận của ta,” Ân Cửu Nhược ai đến cũng không từ chối, uống hết ly này đến ly khác, nghe họ nhắc đến mẫu thân mình, đôi mắt vốn đã vui mừng càng thêm dịu dàng.
Tam Vương say khướt cũng bưng rượu đến, tỏ ý muốn uống một ly với Ân Cửu Nhược.
“Điện hạ, ngài cuối cùng cũng trưởng thành, lại có nhân duyên tốt, sau này…” Lang Vương dừng lại một chút, ho hai tiếng, cho mọi người một ánh mắt “ngươi hiểu ta cũng hiểu”, “Sau này đã có Tu La Vương nữ ở bên cạnh ngài, mấy lão già chúng ta cũng yên tâm rồi.”
“Theo ta thấy, hôn lễ trước đó bị kẻ nào đó phá cho tan tành, Điện hạ và Vương nữ nên tổ chức lại thật lớn,” Kình Vương vẫn còn tức giận về chuyện Phù Thanh phá đám.
Nghe vậy, Ân Cửu Nhược khép hờ hàng mi dài, vỗ vỗ Kình Vương để an ủi, “Kình Vương thúc, ta và Tuế Ca đều cảm thấy không cần phiền phức như vậy nữa, thành thân chủ yếu là hai người tâm ý tương thông, nghi thức lớn hay nhỏ không quan trọng.”
“Cũng phải cũng phải, ngươi và Vương nữ hai người yêu thương nhau, sống với nhau vui vẻ là được rồi,” Kình Vương lau mắt, vô cùng đồng tình, “Khi nào đi hưởng tuần trăng mật?”
Ân Cửu Nhược nhận lấy chén trà nóng Tuế Ca đưa, nhìn nhau cười rồi nói: “Đều nghe theo Tuế Ca.”
“Ôi chao, tiểu điện hạ nhà chúng ta rất cưng thê tử nha, sau này hôn nhân chắc chắn hạnh phúc mỹ mãn.”
Mọi người lại ồn ào đòi hai người ôm nhau trước mặt mọi người, còn nói sắp động phòng rồi có gì mà ngại.
Ân Cửu Nhược bị quấn lấy không còn cách nào, cố ý nghiêm mặt nhưng đáy mắt toàn là ý cười, “Đừng quậy đừng quậy, nếu các ngươi chê rượu không đủ, ta lại cùng các ngươi uống một ngày, không say không về.”
Gió lạnh ngoài Trấn Phong Lâu thổi bay khăn voan của Phù Thanh, để lộ ra một khuôn mặt mỹ nhân tiều tụy tái nhợt nhưng lại bi thương tuyệt diễm.
Vào mắt chính là hình ảnh đẹp đẽ Ân Cửu Nhược và Tuế Ca cầm sắt hòa minh.
Nàng nhìn thấy nụ cười vui vẻ hân hoan của Ân Cửu Nhược, rạng rỡ động lòng người như vậy, chói mắt đoạt mục như vậy.
Đó là nụ cười mà nàng chưa từng thấy, thuần khiết ôn hòa, đôi mày thanh tú của thiếu nữ không còn chút ưu phiền nào, cũng không còn vẻ hoảng hốt cố gắng che giấu sự bất an như trước đây.
Ân Cửu Nhược bây giờ thật sự sống rất tốt, bên cạnh… cũng đã có người hợp với nàng hơn.
Thật sự hợp hơn sao?
Phù Thanh siết chặt Song Ngư Ngọc Quyết trong lòng bàn tay, nàng và Tiểu Cửu đời đời kiếp kiếp đều ở bên nhau, người Tiểu Cửu cưới lần đầu là nàng, người hôn lần đầu là nàng, người lần đầu giường chiếu triền miên cũng là nàng.
Thân tâm của nàng đều chỉ thuộc về một mình Tiểu Cửu, nhưng bây giờ muốn Tiểu Cửu cười với nàng một cái, cũng đã trở thành hy vọng xa vời.
Hóa ra, bất kỳ ai trên đời này, đều có thể làm Tiểu Cửu vui hơn mình sao?
Sao nàng lại là một người xấu xa, đáng ghét như vậy, mang khổ nạn và trắc trở đến cho người mình yêu.
Đây chính là yêu thương sao, khi biết Tiểu Cửu sắp kết duyên với người khác, tim nàng đau nhói chưa từng có.
Gió sớm tiêu điều lại thổi qua, Phù Thanh cuối cùng cũng phải thừa nhận mọi chuyện đã muộn, người nàng liều mạng muốn níu kéo, muốn nắm chặt, muốn sở hữu lại, đã sớm đi xa.
Mà nàng ngay cả tư cách trở thành khách qua đường cũng không có.
Có người say khướt lẩm bẩm hỏi: “Tiểu điện hạ, Thái Sơ Thần Tôn thật sự đồng ý làm thiếp cho ngài, ngài cũng quá lợi hại rồi? Thần Tôn rốt cuộc nghĩ gì vậy.”
Sương trên cành tùng ngoài đại điện, theo gió rơi xuống vai nữ nhân, cùng với vết máu nhàn nhạt uốn lượn chảy xuống, qua xương ngón tay trắng bệch.
Có lẽ nội tâm mình biết rõ đã mất đi thứ gì đó không lấy lại được, liền liều mạng muốn làm gì đó để chứng minh mình và người đó vẫn còn liên hệ, vẫn còn một tia hy vọng, thì có thể không chết tâm, không tuyệt vọng.
Phù Thanh cố gắng kìm nén cảm xúc trong lòng, không ngừng tự nhủ, có thể gặp được Tiểu Cửu đã là rất tốt, nàng không nên sinh thêm vọng niệm thừa thãi.
Không nên xa cầu nhiều hơn…
Bóng hình nàng nhẹ như sương, huyết văn tịch diệt trên mi tâm như hoa nở lưu động, tâm ma càng sâu, vô phương cứu chữa không thể tự thoát ra.
“Tiểu điện hạ tiểu điện hạ, bây giờ ngài đã cưới Vương nữ của chúng ta, phúc khí nhiều lắm đó. Hôm qua ngài vì Vương nữ mà không đến với Thần Tôn, có làm Thần Tôn ghen không, đến lúc đó hậu trạch của ngài không yên đâu.”
Người nói là một tiểu Tu La vừa mới thành niên của Tu La tộc, đã chứng kiến toàn bộ quá trình Thái Sơ Thần Tôn cướp dâu.
Bây giờ nhân lúc Phù Thanh không có ở đây, thấy Ân Cửu Nhược càng có ý với Tuế Ca, hắn càng cảm thấy hả giận, uống mấy ly rượu, liền bạo dạn lên.
Bất chợt nghe thấy tên Phù Thanh, Ân Cửu Nhược có một thoáng không vui, rất nhanh lại trở lại vẻ thờ ơ lãnh đạm lơ đãng.
Nàng xua tay, cười nói: “Tuế Ca vui là đủ rồi.”
“Ôi chao, xem ra Thái Sơ Thần Tôn kia thật sự là bám lấy ngài, chuyện tình cảm này không thể miễn cưỡng được, Thần tộc bọn họ thật là quá ngang ngược…”
Nói đến đây, người đó ngậm miệng lại, vẻ mặt hoảng sợ, run rẩy đến nỗi chén rượu cũng không cầm vững.
Các vị khách cảm thấy kỳ lạ, lần lượt trêu chọc hắn: “Nói đi sao không nói nữa, Thần tộc những năm nay vốn dĩ đã kiêu ngạo, dựa vào tu vi mạnh mẽ, được Thiên Đạo ưu ái. Mặc dù khắp nơi duy trì an ninh thiên hạ. Nhưng vẫn rất ngang ngược, nên có người trị…”
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều im bặt như ve sầu mùa đông, như đi trên băng mỏng, chỉ vì họ nhìn thấy ngoài cửa, đang đứng vị nữ nhân lạnh như băng sương, chí cao vô thượng kia.
Nói xấu Thái Sơ Thần Tôn ngay trước mặt, đây không phải là tìm chết sao?
Những người này trong lòng vừa hối hận muốn tát cho mình mấy cái, vừa không nhịn được lén nhìn Thái Sơ Thần Tôn.
Đây chính là vị thần tối cao ngự trị trên Tam Thập Lục Trọng Thiên, từ khi sinh ra đã chống đỡ cả Thiên Đạo của thế giới này, năm đó một kiếm chém tan vạn ngàn tà vật dị giới, bảo vệ thế giới này bình an ba vạn sáu nghìn chín trăm năm.
Mặc dù họ ngấm ngầm bàn tán chuyện Thái Sơ Thần Tôn hạ mình, buông bỏ thân phận để gả cho Thiếu chủ Ma giới. Nhưng khi thật sự gặp Thần Tôn, vẫn bản năng run rẩy, muốn quỳ xuống phục tùng.
Vì trùm khăn voan nên họ không nhìn thấy mặt nữ nhân, nhưng dáng người thướt tha thánh khiết như trúc xanh tuyết ngọc kia. Vẫn khiến những người lén nhìn kinh diễm đến nỗi hồi lâu không thể hoàn hồn.
Tam Vương đứng bên cạnh Ân Cửu Nhược, lập tức nhíu mày, “Điện hạ, phải làm sao đây? Mời Thần Tôn về phòng trước, để không làm phiền nhã hứng của mọi người?”
“Không sao,” Ân Cửu Nhược thu lại nụ cười, dung nhan rạng rỡ hiện lên vẻ lịch sự nhàn nhạt, “Thần Tôn chắc muốn đến uống một ly rượu mừng, các ngươi mau đi chuẩn bị đồ đựng và rượu ngon nhất đến đây.”
Rất nhanh thị nữ đã lấy chén rượu ngọc xanh và mỹ tửu Ly Nhân Túy đến, Ân Cửu Nhược một mình bưng rượu ra ngoài cửa.
Bầu trời lúc rạng đông đã có cả lửa cháy và băng giá, ánh sáng mờ ảo rơi xuống giữa hai người, mang theo chút lạnh lẽo khó tả.
“Thần Tôn không đi nghỉ ngơi, lại đại giá quang lâm, trước tiên đến uống một ly rượu mừng của ta và mọi người thì thế nào?”
Nhìn ngón tay thon dài trắng nõn của Ân Cửu Nhược thành thạo rót rượu, rồi đưa chén rượu đến, Phù Thanh không lập tức nhận lấy, mà giọng nói khàn khàn:
“Tiểu Cửu, ngươi vẫn chưa vén khăn voan cho ta.”
Ân Cửu Nhược hơi sững người, gió ngoài điện thổi làm tóc mai nàng hơi rối, dung nhan thanh tú thần cốt hiện lên nụ cười thờ ơ.
“Ta quên mất, thật ra Thần Tôn có thể tự mình tháo xuống, ta không để tâm đâu.”
Trong lòng Phù Thanh lại dâng lên nỗi chua xót, “Tiểu Cửu, lúc thành hôn, do thê tử vén khăn voan mới được như ý, hai người thê thê mới hòa thuận ân ái.”
Ánh bình minh mờ ảo lúc ấm lúc lạnh, nghe giọng nói dịu dàng của nữ nhân nói về chuyện ân ái hạnh phúc giữa những người yêu nhau, Ân Cửu Nhược chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường, tâm ma này của Phù Thanh thật là nực cười.
Giữa hai người họ làm gì còn có hòa thuận ân ái. Chẳng qua chỉ là lừa và bị lừa, dối và bị dối, biến những tình cảm thật thật giả giả thành thứ rượu mạnh độc dược đắng chát.
Giết người trong vô hình.
Người phụ nữ này tâm ma nhập thể, lại trở thành một con hát tuyệt thế, diễn kịch quá nhiều, vĩnh viễn không thoát ra được sao?
Có lẽ trong ba nghìn thế giới vi trần, cuộc đời mỗi người đều là một vở kịch, kịch hát lâu rồi, tình yêu diễn trong kịch cũng thành thật.
Nàng không đáp lời Phù Thanh, vẫn đưa chén rượu về phía trước, nói từng chữ một:
“Đa tạ Thần Tôn đã đến chúc phúc ta và mọi người tân hôn vui vẻ, một chén rượu nhạt đại diện cho lòng thành của ba mươi sáu người chúng ta, mong ngài nhận cho.”
Người trong hỉ đường dần dần bạo dạn hơn, thấy Thần Tôn không có bất kỳ hành động trừng phạt nào đối với những lời đại bất kính của họ, liền yên tâm xem vở kịch giữa Thiếu chủ và Thần Tôn.
Thấy Thần Tôn vẫn mặc bộ hôn phục lụa là thêu kim tuyến lông vũ, dưới khăn voan lộ ra một đoạn cổ trắng ngần mềm mại, như một con chim hoàng yến được nuôi dưỡng bằng châu ngọc kim cương, yếu liễu phùng phong đáng thương, lại phong tình vạn chủng.
“Một, hai, ba…” Có người hiếu kỳ đếm thử, cộng cả tiểu điện hạ, quả thật là ba mươi sáu người cùng nhau kính ý với Thần Tôn.
Thật là, khó mà bình luận. “Thần Tôn, xin nhận cho.”
Ân Cửu Nhược lặp lại một lần, bưng chén rượu không nhúc nhích, ngón út trắng bệch của nữ nhân khẽ run. Cuối cùng vẫn thuận theo nhận lấy chén rượu, từ từ uống cạn.
Có lẽ rượu mạnh quá đắng chát khó nuốt, nàng không nhịn được khẽ ho, cơ thể mỏng manh tinh xảo khẽ run, như cánh bướm phượng sắp gãy trong gió lạnh.
Đêm qua họ thành hôn, ngay cả rượu hợp cẩn cũng chưa cùng uống, hôm nay lại… lại uống rượu mừng Tiểu Cửu và người khác bạc đầu giai lão.
Thấy Phù Thanh uống xong rượu mừng, Ân Cửu Nhược không nán lại, chỉ để lại một câu “Thần Tôn cũng có thể vào tham gia tiệc mừng, cùng vui với mọi người”, rồi lại quay về bên cạnh Tuế Ca cùng mọi người cười nói vui vẻ.
Ưng Vương lén kéo Ân Cửu Nhược, thấp giọng nói: “Điện hạ, thật sự không quan tâm đến Thái Sơ Thần Tôn sao? Dù sao nàng ở Thần tộc địa vị tôn quý, ta lo đám lão già bao che kia sẽ đến tìm chúng ta gây phiền phức.”
“Có gì đâu,” Kình Vương vẻ mặt không quan tâm, thậm chí còn mang theo nụ cười hả hê, “Nàng tự mình lựa chọn gả cho Điện hạ của chúng ta làm thiếp, thì nên biết rõ Điện hạ không yêu nàng.”
“Chứ còn gì nữa, nếu Thần tộc thật sự có lý, hôm qua cái tên Thương Ly Tiên Quân kia có thể bị đánh ngất vác đi sao?”
Ưng Vương vừa nghĩ đến hôm qua, Thương Ly Tiên Quân cuồng loạn chất vấn Phù Thanh tại sao không thể yêu mình, chỉ nhận được một câu “ngươi không phải là nàng” của Thần Tôn, liền cảm thấy rất buồn cười.
Người Thần tộc thật là kẻ sau cố chấp hơn kẻ trước, tự tin quá mức.
Một Thương Ly Tiên Quân là Thái Sơ Thần Tôn chưa bao giờ có chút tình ý nào với nàng ta, vẫn còn ở đó tự cảm động.
Một vị Thái Sơ Thần Tôn khác là biết rõ Ân Cửu Nhược sớm đã đoạn tình tuyệt ái với mình, vẫn cứ cố chấp dây dưa không dứt.
Theo hắn nói, truyền thống của Thần tộc chính là mặt dày bám riết không buông.
Tam Vương ở một bên lẩm bẩm, Ân Cửu Nhược chỉ lơ đãng sửa lại tay áo, trong đôi mắt hoa đào chứa đầy ý cười là sự u ám.
Phù Thanh càng nhẫn nhịn, càng vô tình thể hiện ra vẻ tình sâu nghĩa nặng, nàng lại càng cảnh giác.
Có lẽ đây chính là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
Dù cho Phù Thanh bây giờ đối với nàng không còn ý lừa dối, nàng cũng ngày ngày đề phòng, chỉ sợ sơ suất mềm lòng rơi vào bẫy.
Bữa tiệc rượu này lại từ sáng sớm kéo dài đến đêm khuya, nhưng tửu lượng của Ân Cửu Nhược vì tu vi tăng cao, ngàn chén không say.
Thế là nàng uống gục hết người này đến người khác, ba mươi mấy tân nương mệt mỏi xiêu vẹo trở về tẩm điện, Tuế Ca cũng không chịu nổi phải đi ngủ trước.
Ân Cửu Nhược vẫn đang cùng bàn cuối cùng là mấy vị thúc thúc, ngươi ngươi của Tu La Vương tộc uống rượu.
Đương nhiên, Đại vương nữ của Tu La tộc cũng kỳ lạ ngồi một mình một bên uống rượu giải sầu, cũng không cần ai trò chuyện.
Các thị nữ không ngừng dọn món, hâm rượu, qua lại không ngớt.
Chỉ có vị Thái Sơ Thần Tôn thanh cao như trăng sáng gió mát kia giữa chừng rời đi một lần, rồi lại mình đầy vết máu, bụi sáng vây quanh trở về.
Thay một bộ pháp y màu đen không nhìn ra màu đỏ tươi, nhưng vẫn bị máu tươi thấm đẫm, lặng lẽ chờ đợi Ân Cửu Nhược trong sân.
Trăng lạnh bóng ngươi, nữ nhân một mình đứng trong ánh sáng lốm đốm, một đôi mắt đen như nước lặng chảy sâu, che giấu vạn sóng gió.
“Thần Tôn, ngài không cần đi xử lý vết thương trước sao?” Có thị nữ đến dọn món ăn không đành lòng, nhỏ giọng nhắc nhở Phù Thanh, “Điện hạ lát nữa sẽ đến phòng Vương nữ nghỉ ngơi, ngài đừng đợi nữa, đêm khuya gió lạnh.”
Xa xa có những đám cỏ khô liền trời, bị gió mạnh thổi cong, Phù Thanh khẽ nhíu mày không dễ nhận ra, “Nàng đến phòng Vương nữ nghỉ ngơi?”
Cảm nhận được sự ghen tuông và cay đắng trong giọng nói của Thần Tôn một cách khó hiểu, thị nữ do dự một lúc mới khẽ gật đầu, cung kính trả lời:
“Vâng, hôm nay họ thành hôn, đây là chuyện rất tự nhiên. Hơn nữa… còn có nhiều phòng của các tỷ muội đang chờ Điện hạ, theo thứ tự mà nói, hay là ngài đừng đợi nữa.”
“Ừm, ta biết rồi,” Phù Thanh thờ ơ quay người, nụ cười lộ ra như phủ một lớp sương mỏng vỡ vụn, không nhìn rõ, “Cảm ơn ngươi.”
Thị nữ lập tức cảm thấy được sủng ái mà kinh ngạc, nói năng cũng lắp bắp, “Thần Tôn, ngài… khách sáo quá.”
Nàng vội vàng muốn đi ra ngoài, lại không nhịn được quay đầu nhìn, trong lòng đầy nghi hoặc.
Đó rõ ràng là vị Thần Tôn cao cao tại thượng không coi ai ra gì, có quyền sinh sát trong tay, chí cao vô thượng.
Thiên Đạo vô tình, nàng vốn đại diện cho Thiên Đạo sáng tỏ, lại vì Thiếu chủ của họ, như vầng trăng sáng rơi vào hồng trần, vương đầy vẻ ngươi liêu.
“Điện hạ, Tuế Ca nhà chúng ta từ nhỏ được nuông chiều, tính tình kiêu căng nhưng người không xấu, sau này nhờ ngươi chăm sóc nó nhiều hơn.”
Người trong hỉ đường cuối cùng cũng sắp tan, mấy người Tu La tộc kéo Ân Cửu Nhược dặn dò tha thiết, Phù Thanh lặng lẽ nhìn cảnh này, không nói một lời.
“Vâng, xin mấy vị thúc thúc ngươi ngươi yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho Tuế Ca, nàng ở Ma giới rất tự do, muốn làm gì cũng sẽ không ngăn cản.”
Họ dường như rất hài lòng với câu trả lời của Ân Cửu Nhược, khiêm tốn nói: “Haha, không cần đến thế, nàng đôi khi quá nghịch ngợm, ngươi vẫn phải thay chúng ta quản nó.”
Cuối cùng hàn huyên một lượt, mấy người này lấy ra pháp bảo trực tiếp truyền tống về Tu La giới.
Vị Tu La Đại vương nữ Tuế Âm kia cũng nhìn chằm chằm Ân Cửu Nhược một lúc, rồi cùng những người đó trở về.
Bên hồ xa xa hoa sen đã tàn hết, trong sân được ánh trăng chiếu rọi, cây cầu nhỏ và dòng nước chảy mang ý tự nhiên, toát ra hơi lạnh.
Thị nữ đến dọn dẹp vừa hay đã đi hết, Ân Cửu Nhược và Phù Thanh bốn mắt nhìn nhau trong đêm.
Nàng cụp mắt, chuẩn bị đi vòng qua Phù Thanh.
“Tiểu Cửu, đợi một chút.”
Ân Cửu Nhược lộ vẻ không kiên nhẫn.
“Thần Tôn, đêm đã khuya ta phải về phòng nghỉ ngơi, ngài cứ tự nhiên.”
“Tiểu Cửu…”
Phù Thanh khẽ gọi, muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy vô lực.
Nàng đã từng thấy một Ân Cửu Nhược ngưỡng mộ nàng, tin tưởng nàng, yêu thương nàng, oán hận nàng, không muốn gặp lại nàng.
Nhưng chỉ có một Ân Cửu Nhược bình tĩnh lễ phép như thế này, khiến lòng nàng càng thêm hoang mang vô định, dường như ngay cả sức lực để nói chuyện cũng mất đi.
Giống như giữa hai người họ thật sự không có chút liên hệ nào, còn không bằng người lạ qua đường trên phố.
Điều đáng sợ nhất không phải là người đó hận ngươi oán ngươi, mà là thờ ơ vô cảm.
Có lẽ dù nàng làm gì, Tiểu Cửu cũng sẽ không nhìn nàng thêm một cái.
“Thần Tôn, còn có việc gì khác không?” Ân Cửu Nhược thong thả sửa lại tay áo, bề ngoài lễ nghi chu đáo, trên mặt còn treo nụ cười rạng rỡ phô trương.
“Tiểu Cửu, ngươi… thật sự muốn ở cùng các nàng ấy sao?”
“Thần Tôn tại sao còn phải biết rõ mà vẫn hỏi? Ta cùng các nàng ấy thành hôn, tự nhiên ở cùng một nơi.”
Dứt lời, Ân Cửu Nhược đi thẳng qua bên cạnh Phù Thanh, hướng về phía tòa cung điện bên cạnh Trấn Phong Lâu được xây dựng riêng cho Tuế Ca.
Trong sân, bóng hình gầy yếu thon dài kia dừng lại rất lâu, cách nước nhìn về phía nào đó, lòng nhẹ như sợi tơ trăn trở suy tư, cho đến khi sương mù bao phủ mặt hồ.
Trong lòng nàng vẫn luôn giấu một tia hy vọng, hy vọng Tiểu Cửu chỉ đang giận nàng oán nàng, hy vọng ba mươi mấy người kia và Tiểu Cửu chẳng qua chỉ là diễn kịch.
Trở lại tẩm điện của Tuế Ca, Tu La Vương nữ đã ngủ một giấc tỉnh táo, tinh thần phấn chấn, chỉ huy tiểu vẹt và Tiểu Hỏa cùng chơi trò bắn cung, còn chuẩn bị cho hai đứa nó cung tên và bia bắn phù hợp với kích thước cơ thể.
Thấy Ân Cửu Nhược trở về, nàng tùy ý hỏi: “Vị tiền thê kiêm tiểu thiếp thứ ba mươi sáu của ngươi, canh giữ ngươi cả ngày, trong lòng ngươi không có chút gợn sóng nào sao?”
Ân Cửu Nhược từ từ uống hết trà giải rượu, lười biếng ngả người trên ghế nằm, “Ngày mai hai người chị em bị gia đình chia cắt của ngươi sẽ đến, ngươi chịu trách nhiệm tiếp đãi họ cho tốt.”
Phát hiện Ân Cửu Nhược hoàn toàn không muốn nhắc đến Phù Thanh, Tuế Ca thuận theo chuyển chủ đề, “Họ đến đây bề ngoài là gả cho ngươi, khiến gia đình họ không nói được gì, chúng ta cũng xem như làm được một việc tốt.”
“Ừm, rất tốt,” Ân Cửu Nhược nở nụ cười chân thành, ánh mắt luôn dõi theo Tiểu Hỏa và tiểu vẹt đang nô đùa với nhau, “Họ có thể hạnh phúc bên nhau, thật sự rất tốt.”
Tuế Ca sững sờ, lần này Ân Cửu Nhược “chọn tiểu thiếp” cơ bản đều chọn những người có hoàn cảnh không tốt ở các giới, sau khi hỏi ý kiến mới đón họ đến.
Ví dụ như hai người chị em thanh mai trúc mã yêu nhau, đã định hôn ước. Nhưng vì gia đình ham giàu chê nghèo, không cho phép ở bên nhau.
Nàng thật sự cảm thấy Ân Cửu Nhược là một người rất mâu thuẫn, tâm sự nặng nề.
Có lẽ thế giới này tồn tại hai loại người, sau khi chịu khổ, một loại sẽ hy vọng người khác cũng phải chịu khổ như mình. Còn loại kia sẽ vì người khác hạnh phúc mà cũng cảm nhận được một chút tốt đẹp.
Có lẽ Ân Cửu Nhược chính là loại người sau.
“Mấy ngày nữa ta phải đến Phàm thế một chuyến, kiểm tra tình hình giao thương của chúng ta, còn có phong ấn khe hở dị giới bên trong Ma giới, ta cũng phải đi gia cố, có thể sẽ rất bận không lo cho ngươi được.”
“Được được được, người bận rộn, ngươi không có ngày nào được nghỉ ngơi, vừa mới thành niên đã lo lắng không ngớt, cẩn thận tuổi còn trẻ đã có nếp nhăn.”
Ân Cửu Nhược một tay chống cằm, khẽ cười, “Ba vị thúc thúc đã lo lắng nửa đời người, ta trở về tự nhiên phải gánh vác những trách nhiệm này.”
“Thật ra điểm này ngươi và người kia… thôi bỏ đi, ngươi đi ngủ đi, uống nhiều rượu như vậy, nghỉ ngơi cho tốt,” Tuế Ca kịp thời ngăn lại ý định nói ra tên Phù Thanh.
Nàng chỉ cảm thấy Ân Cửu Nhược quả thật là đệ tử do Phù Thanh dạy dỗ, đều có một trái tim gánh vác trách nhiệm không bao giờ lùi bước.
Nhưng lại có sự khác biệt về bản chất, ít nhất trên đời này không ai có thể tàn nhẫn tuyệt tình hơn Phù Thanh.
Trong tám chín tháng sau đó, Ân Cửu Nhược ngày ngày đi sớm về khuya, có lúc bôn ba đến các tiên sơn hồ hải ngoại, xác định nguồn cung cấp dược liệu cho Ma giới.
Vì vậy, ban ngày Tuế Ca cùng ba mươi tư vị “muội muội” còn lại cười nói vui vẻ, đánh bài cửu, mở tiệc, ngắm hoa ngắm trăng ngắm mỹ cảnh, sống rất vui vẻ.
Ba mươi tư muội muội tính cách khác nhau, nhưng đều vì được Ân Cửu Nhược hảo tâm thu nhận mà vô cùng cảm kích.
Khó khăn lắm mới đến mùa đông của Ma giới, khắp nơi nổi lên gió lạnh, sắc núi hồ quang lượn lờ hơi trắng, sương lạnh từng sợi từng sợi, trời đất một màu sương trắng, ngay cả một nửa bầu trời rực lửa cũng trở nên ảm đạm.
Họ đang quây quần bên bếp lò pha trà trong hoa sảnh của Trấn Phong Lâu, vừa hay nhìn thấy Phù Thanh mình đầy bụi sáng đang ngồi rất lâu trong đình giữa hồ.
“Tuế Ca tỷ tỷ, đó… đó là Thái Sơ Thần Tôn đại nhân sao?” Vị tiểu muội muội xếp thứ mười ba mắt đầy kinh diễm và sùng bái, rõ ràng là vô cùng kích động vì được gặp vị Thần Tôn trong truyền thuyết.
Ngày thành hôn, các nàng ấy đều say rượu, chỉ thoáng nhìn Phù Thanh một cái rồi không dám nhìn nhiều.
Tiếng nói này vừa cất lên, những người khác cũng lập tức vây lại, ngắm nhìn dáng vẻ động lòng người, bi thương thánh khiết của mỹ nhân bên hồ.
“Ta còn tưởng chuyện Thần Tôn cướp dâu, rồi phải làm tiểu thiếp nhiều nhất chỉ kéo dài một hai tháng. Không ngờ Thần Tôn thật sự một lòng một dạ với Điện hạ của chúng ta.”
Tuế Ca lắc ly rượu trong tay, cười lạnh, “Các ngươi đừng bị lừa, nếu thật sự một lòng một dạ, thì làm gì có chuyện chúng ta đến đây, hai người họ sớm đã song túc song phi rồi.”
“Tuế Ca tỷ tỷ, tỷ mau kể cho chúng ta nghe chuyện cũ của Thần Tôn và Điện hạ đi.”
“Làm gì có chuyện cũ gì, chẳng qua là Thần Tôn hy sinh một người vì thiên hạ chúng sinh mà thôi,” Tuế Ca vừa dứt lời, đã phát hiện Phù Thanh một thân áo đen đi tới, tóc bạc như thác, tuy má tái nhợt nhưng phong thái vẫn kinh thế.
“Thần Tôn đến đây, có việc gì?” Nàng hơi kinh ngạc, khoảng thời gian này Phù Thanh và các nàng nước sông không phạm nước giếng, sao hôm nay lại chủ động đến gây sự.
Chẳng lẽ những ngày tháng dằn vặt đã khiến Phù Thanh không kìm nén được cảm xúc trong lòng?
Phù Thanh khẽ cười với ba mươi mấy người trong phòng, trong lòng biết rõ đây đều là những người từng có vài đoạn tình cảm với Ân Cửu Nhược.
“Vương nữ, các người có biết hành tung gần đây của Tiểu Cửu không?”
“Điện hạ à, Điện hạ không phải đi mua quà cho chúng ta sao…” Vị tỷ muội Yêu tộc xếp thứ hai mươi ba vì bản năng cung kính và ngưỡng mộ, định trả lời câu hỏi của Phù Thanh, Tuế Ca liền ngăn lại.
“Thần Tôn, hành tung của Điện hạ ngài không biết sao?”
Nỗi khó xử và cay đắng dâng lên trong lòng, Phù Thanh kìm nén những con sóng không ngừng dâng trào trong lòng, nhẹ giọng nói:
“Mong Vương nữ không tiếc lời cho biết.”
Mỹ nhân thanh lãnh như cách tầng mây lộ vẻ ẩn nhẫn, các tỷ muội có mặt đều như bị mê hoặc mà không khỏi xót xa.
“Thần Tôn, Điện hạ đến Bồng Lai…” Có người không nhịn được, nói được nửa chừng mới phát hiện chuyện không ổn.
“Đa tạ,” đôi mắt đen của Phù Thanh khẽ lóe lên ánh sáng động lòng người, đẹp như tuyết mỏng trên cành tan ra.
Đợi nữ nhân thần hành rời đi, vị tỷ muội tiết lộ tin tức vội vàng nhận lỗi với Tuế Ca, “Vương nữ, ta cũng không muốn, nhưng Thần Tôn thật sự là…”
“Ta hiểu ta hiểu,” Tuế Ca xua tay, biết rõ loại phụ nữ trang nghiêm thanh diễm như Phù Thanh, phong tình nhập cốt, trên đời hiếm ai có thể chống cự, “Dáng vẻ đó của nàng, các ngươi sợ hãi cũng là bình thường, nhưng sau này vẫn phải tiến bộ hơn, xét theo vai vế, nàng còn ở sau các ngươi.”
“Nhưng chúng ta đâu dám xem Thần Tôn là… là tỷ muội?”
Những người khác trong phòng vẫn còn đang trong trạng thái kinh ngạc ngẩn ngơ, Cửu Châu đại lục đồn rằng Thái Sơ Thần Tôn vì yêu mà hạ phàm, thà chịu trăm ngày Thần phạt, cũng phải cùng Điện hạ Ma giới sớm tối bên nhau.
Bây giờ xem ra lời đồn không sai, thậm chí còn chưa thể hiện hết sự… chấp nhất của Thần Tôn.
Như một cây hoa vụn mềm mại, tỏa ra phong tình uất ức khó nén.
Giọt lệ vỡ vụn trong đáy mắt khi bị người mình yêu lạnh nhạt thờ ơ như vậy, rơi thẳng vào đáy lòng người.
“Sao lại không thể, Điện hạ để các ngươi đến, là để Thần Tôn chết tâm rời đi, các ngươi không thể lúc nào cũng nhụt chí vào thời điểm quan trọng.”
Tuế Ca một lời đánh thức ba mươi mấy người đang mơ màng, họ tỉnh táo lại từ vẻ đẹp và sự uy nghiêm, tỏ ý sau này nhất định sẽ không bị mê hoặc, nghiêm túc tuân theo chỉ thị của Vương nữ.
Bồng Lai tiên cảnh, sương lạnh mờ mịt, tuyết rơi lất phất.
Ân Cửu Nhược một thân áo choàng đen, cổ áo viền lông dày, mắt sâu mi đậm, đang cùng mấy thuộc hạ Ma tộc đi dạo trong thị trấn nhỏ dưới Bồng Lai tiên cảnh, thị sát tình hình các cửa hàng ở đây.
Đột nhiên, trong đám người không xa có một người xông ra chặn trước mặt họ năm mét.
“Cửu Nhược… là Cửu Nhược phải không?” Phong Khởi mặc một bộ nho sam màu xanh rộng rãi, kích động đến đỏ bừng mặt, ngay cả tay cũng không biết để đâu.
Những ngày này, chuyện Thái Sơ Thần Tôn Phù Thanh hạ mình gả cho Thiếu chủ Ma giới lan truyền xôn xao, nàng ngay từ đầu đã đoán Thiếu chủ Ma giới chính là Ân Cửu Nhược.
Dù sao thì năm đó Ân Cửu Nhược chết trong biển lửa, dáng vẻ đáng sợ của Phù Thanh một đêm tóc bạc gần như đọa ma đã in sâu trong đầu nàng.
Cho nên, người có thể khiến Phù Thanh điên cuồng như vậy, trời đất bao la, chỉ có một mình Ân Cửu Nhược.
Ân Cửu Nhược cũng nhìn thấy Phong Khởi, gặp nhau ở đây cũng là ngoài dự liệu nhưng lại hợp tình hợp lý.
Nàng trước đó đã tìm hiểu, Phù Thanh giúp Phong Khởi xây dựng lại cố địa Chuyên Húc, các tộc nhân lưu lạc bên ngoài lần lượt trở về, bộ tộc của họ được đoàn tụ lớn mạnh, trở lại cảnh tượng phồn vinh như xưa.
“Lâu rồi không gặp,” nàng cười thân thiện với Phong Khởi, nhưng cũng chỉ là cười.
Phong Khởi ngược lại sững sờ tại chỗ, không dám tin Ân Cửu Nhược lại có thể hòa nhã với mình như vậy, “Cửu Nhược, những năm nay, ngươi… sống tốt không?”
“Rất tốt.”
“Ta ta, xin lỗi.”
“Xin lỗi làm gì?” Ân Cửu Nhược ra vẻ không hiểu hỏi.
“Năm đó ta vì tộc nhân, ẩn nấp bên cạnh ngươi, xin lỗi,” Phong Khởi dần dần nhắm mắt lại, giọng nói khó khăn, ngoài ba chữ xin lỗi ra lại hoàn toàn không nghĩ ra được lời nào khác để nói.
“Không sao, đều đã qua rồi.”
Nhìn một Ân Cửu Nhược thản nhiên như vậy, Phong Khởi nhất thời cảm thấy mờ mịt, thậm chí còn mơ hồ nảy sinh cảm giác tuyệt vọng.
Với tính cách quyết liệt của Ân Cửu Nhược, có thể tha thứ cho nàng nhưng sẽ không bao giờ xem nàng là bạn nữa.
“Cửu Nhược, ngươi và sư tỷ còn liên lạc không?”
“Phong Khởi, đừng nhắc đến Trùng Ưu sư tỷ nữa,” Ân Cửu Nhược vẫn giữ nụ cười ôn hòa bình dị, lại khiến Phong Khởi cảm thấy lạnh lẽo.
Cửu Nhược quả nhiên đã thay đổi rất nhiều, trở nên trưởng thành ổn trọng, cũng trở nên ngày càng xa cách họ.
“Ta chỉ muốn biết sư tỷ bây giờ sống có tốt không, ngươi biết sư tỷ ở đâu, đúng không?”
“Ta biết, nhưng điều đó không liên quan đến ngươi.”
Phong Khởi mất một lúc mới bình ổn lại sự thất vọng trong lòng, lại cố gắng tìm kiếm chủ đề còn sót lại giữa hai người.
“Cửu Nhược, vậy ngươi và Tôn thượng… Thần Tôn thật sự thành thân rồi sao? Các ngươi hòa giải rồi?”
Khóe môi Ân Cửu Nhược cong lên một nụ cười châm biếm như có như không, nàng không muốn giải thích nhiều với Phong Khởi.
“Ngươi có thể cho là như vậy.”
“Chẳng lẽ việc ngươi cưới tổng cộng ba mươi sáu phòng, Thần Tôn làm thiếp là thật sao?”
“Ừ.”
Bên bờ hồ dài sương lạnh đan xen, Phong Khởi hít vào một ngụm khí lạnh, “Cửu Nhược, ngươi… ngươi tại sao lại làm như vậy? Ngươi thật sự đối với Thần Tôn không còn một chút tình ý nào sao?”
Lời nàng vừa dứt, liền cảm thấy thiên quang trên đỉnh đầu chợt minh diệt trong nháy mắt, hàn phong u ám mà tĩnh mịch. Một nữ nhân vận huyền hắc pháp y thần hành tới, tư dung thanh lãnh tựa sương, vạt áo nhuốm chút quang trần lấp lánh.
Ân Cửu Nhược mặt không cảm xúc, trông nàng như một tòa núi lạnh đắp bằng băng tuyết, hàn ý lẫm liệt.
“Phải, một chút tình ý cũng không có.”
“Thần… Thần Tôn,” Phong Khởi không biết Phù Thanh có nghe rõ cuộc đối thoại giữa nàng và Ân Cửu Nhược hay không. Chỉ thấy dung sắc nữ nhân tái nhợt, huỳnh trần quanh thân chợt vỡ tan, u u phù phù, tựa như những hạt tuyết bị gió bấc thổi bay tán loạn.
Phù Thanh đứng cách Ân Cửu Nhược ba bước chân, lại không dám trực tiếp tiến lại gần, giống như đang tuân thủ quy định không được tùy ý làm phiền Ân Cửu Nhược.
Kinh ngạc trước sự thờ ơ hoàn mỹ không chút tì vết của Ân Cửu Nhược lúc này, Phong Khởi dần tin rằng Phù Thanh đã gả cho Ân Cửu Nhược làm thiếp.
Mà Ân Cửu Nhược từ lâu đã không còn tình ý với Phù Thanh.
Nàng bỗng cảm thấy Thần Tôn và Cửu Nhược, giống như đang diễn một vở kịch bi hoan ly hợp.
Nếu nhìn qua mặt nạ, trên mặt nạ nàng cười tươi như hoa, thực chất dưới lớp mặt nạ ấy, nàng đã sớm lệ hoen xuân tụ.
“Ta còn có việc phải làm, Phong Khởi,” Ân Cửu Nhược duy trì vẻ lễ độ chu toàn bề ngoài, “Nếu có duyên sẽ gặp lại.”
Phong Khởi không có lời nào để giữ lại, ngơ ngác nhìn cảnh tượng kỳ quái khi Ân Cửu Nhược và Phù Thanh một trước một sau rời đi.
Trên đường phố tiên vụ lượn lờ, Ân Cửu Nhược tiếp tục đi đi dừng dừng, không hề để tâm đến nữ nhân luôn giữ khoảng cách ba bước phía sau mình.
Trong mấy canh giờ này, Phù Thanh thủy chung đi theo sau Ân Cửu Nhược, trơ mắt nhìn nàng thần tình chuyên chú nghiêm túc chọn lựa lễ vật cho Tuế Ca, cùng ba mươi mấy vị tỷ muội kia.
Có thể nhìn thấy Tiểu Cửu, nàng đã tâm mãn ý túc rồi, tuyệt đối không dám xa cầu thêm, khiến Tiểu Cửu chán ghét.
Nàng sẽ hảo hảo nhẫn nại, không cầu gì hơn.
Nữ nhân tuyệt sắc thanh lãnh như sương, đôi mày thanh tú, làn môi đỏ mọng, tóc búi cao, nhưng đôi mắt lại là một mảnh thê lương u ám, chấp niệm ăn sâu vào cốt tủy.
Tựa như tuyết rơi giữa mùa hạ, có một loại vẻ đẹp tàn lụi khi đứng trước bờ vực mất khống chế, buộc phải ẩn nhẫn khắc chế.
Chỉ là không biết tuyết mùa đông khắc nghiệt này, liệu có thể nhẫn nhịn được nỗi đau âm ỉ mà cam lòng đi xa, và có thể ẩn nhẫn đến bao giờ.
“Điện hạ, Điện hạ, cây trâm hoa mẫu đơn sơn mài thủ công này là món trang sức Tam Vương phi yêu thích nhất, còn có chiếc còi băng hàn ngọc kia, Thập Tam Vương phi thích nhất âm luật, thấy chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết.”
“Ta biết rồi,” Ân Cửu Nhược đã sớm trả tiền mua cây trâm hoa kia.
Có những hạt tuyết nhỏ lướt qua gò má tái nhợt của Phù Thanh, thân là Thần Tôn nàng vốn có thể làm được gió không động áo, tuyết không dính thân. Lúc này lại hoàn toàn quên mất, để mặc mái tóc bạc hứng lấy sương tuyết, khí lạnh đầy mình.
Mấy người cười nói vui vẻ đi cùng Ân Cửu Nhược tiếp tục dạo phố. Cho đến khi Câu Ngọc hỏa tốc từ xa bay tới, lảo đảo rơi xuống đất, hô lớn:
“Điện hạ, Tam Vương phi sắp… sắp sinh rồi, Vương nữ bảo ngài mau chóng trở về xem hài tử, để còn đặt tên cho hài tử nữa.”