Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta - Chương 44 - Làm Thiếp
Ghé Thăm Fanpage của nhóm dịch Tại đây nha.
Trong rừng đào nở rộ mưa to như trút nước, mưa đánh vào cánh hoa giống hệt cơn mưa hoa mà Ma giới chuẩn bị cho đại hôn của Ân Cửu Nhược và Tuế Ca.
Khoảng cách giữa Ân Cửu Nhược và Phù Thanh chỉ cách vài bước chân, thiếu nữ trước sau vẫn che dù cho Tuế Ca, trên mặt một vẻ ôn nhuận như ngọc.
Mưa càng lúc càng lớn, sơn hải phía xa hiện rõ vảy trắng, Phù Thanh giống như phàm nhân dầm mình trong mưa nhỏ dày đặc, da thịt tái nhợt đơn bạc, một cái chớp mắt cũng không sai lệch ngưng nhìn Ân Cửu Nhược.
Giữa hai người mưa to như trút, màn mưa thấu quang phảng phất như mảnh vỡ lưu ly, vài bước xa xôi hoảng như cách thiên khe, một bên là ấm áp tình ý, bên kia đen kịt ẩm ướt.
“Nếu ngươi muốn gả cho ta, chỉ có thể làm tiểu,” Ân Cửu Nhược khẽ vén lông mi, trong mắt hoa đào u quang nhàn nhạt, một vẻ lơ đãng trêu tức.
“Làm tiểu?” Phù Thanh mờ mịt lặp lại một lần, đôi mắt vốn trong suốt sạch sẽ, bỗng chốc biến thành hoang vu trống rỗng.
Tân nương y trên người nàng bị mưa xối ướt đẫm, lộ ra da thịt cổ tay lạnh trắng nhẵn nhụi, mạch máu màu xanh như ẩn như hiện, da thịt vốn nên hoàn hảo không chút tổn hại ẩn ẩn nứt toác, đan xen vây quanh những vết tích như đao kiếm roi thương đỏ như chỉ máu.
Tuế Ca vẻ mặt đờ đẫn rốt cuộc hồi thần, nàng thuận thế kéo kéo vạt áo Ân Cửu Nhược, nhỏ giọng nói:
“Cửu Nhược, ngươi điên rồi à? Ngươi thật sự để Phù Thanh làm tiểu thiếp, ta không nghe lầm chứ, ngươi có phải không muốn sống nữa không?”
Tuy nói phương án dự phòng các nàng vừa thương lượng, xác thực là có điều này, nhưng đây là nàng đề nghị để tổn hại người ta, đồ đùa giỡn, đâu thể coi là thật a.
Thái Sơ Thần Tôn làm tiểu thiếp cho Thiếu chủ Ma tộc?
Truyền đi, toàn bộ Cửu Châu đại lục, Lục đạo Tam giới đều phải rớt cằm. Đến lúc đó những kẻ ái mộ Phù Thanh nhiều vô số kể kia, đoán chừng mỗi người đều muốn ám sát Ân Cửu Nhược.
Nói không chừng còn kết liễu luôn cả mình.
Đến lúc đó Thiếu chủ Ma giới sẽ trở thành hạng nhất trên bảng “Kẻ này đáng chết”, trở thành công địch của thiên hạ, bỏ nàng thì còn ai.
Một đạo lôi điện bổ xuống, sắc trời thanh bạch trong chốc lát, điện quang hừng hực.
Ân Cửu Nhược nhéo nhéo tay Tuế Ca, mâu quang trở nên thanh nhuận rất nhiều, thấp giọng trấn an nói:
“Bình tĩnh chớ nóng, ta tự có chừng mực.”
“Thật sao?” Tuế Ca tỏ vẻ hoài nghi, nàng lại ngẩng đầu nhìn về phía Phù Thanh đang đứng trong mưa to. Y sam nữ nhân ướt đẫm tôn lên thân hình yếu ớt không chịu nổi, tóc trắng như sương tuyết nhỏ nước xuống, dung nhan tôn quý thánh khiết ẩn chứa lệ sắc thiên chấp.
Nàng đột nhiên cảm thấy phương pháp này của Ân Cửu Nhược muốn Phù Thanh làm thiếp, có lẽ cũng không tệ, tốt xấu gì cũng là một kế sách hòa hoãn.
Còn hơn là lần nữa trực tiếp cự tuyệt Phù Thanh, sau đó Thái Sơ Thần Tôn đột nhiên nhập ma, làm ra chuyện gì không thể vãn hồi.
Ví dụ như cưỡng ép bắt người về nhốt thành cấm luyến, hay là trực tiếp tẩy đi ký ức của Ân Cửu Nhược?
Nghĩ thôi đã thấy rùng mình.
Được rồi, chuyện này chung quy vẫn là Ân Cửu Nhược to gan lớn mật, nhưng Phù Thanh nàng thật sự sẽ nguyện ý hạ mình làm nhỏ sao?
Làm một tiểu thiếp không danh không phận, không minh bạch, thật ra cũng không có khác biệt quá lớn với làm tình nhân, đồ chơi. Nói không chừng còn sẽ nhìn thấy Ân Cửu Nhược cùng mình, còn có càng nhiều người “mua vui qua đường”.
Chỉ vì để được ở bên cạnh Ân Cửu Nhược, có thể nhìn thấy Ân Cửu Nhược, thỉnh thoảng tới gần chạm một cái, là đủ để chịu đựng nỗi nhục nhã và đau đớn khoan tim róc xương như vậy sao?
Tự hỏi lòng, Tuế Ca cảm thấy mình có thể không làm được. Nếu không cũng sẽ không trực tiếp đuổi vị hôn thê của tỷ tỷ mình đi, làm cho Tu La giới náo loạn không thể vãn hồi.
Tuế Ca nhìn về phía nữ nhân sắc mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ thấu, ẩn ẩn phát giác được Phù Thanh vì Ân Cửu Nhược, hiện tại cái gì cũng có thể làm.
Nàng ở đáy lòng cười nhạo một tiếng, từ ý nghĩa nào đó mà nói, Phù Thanh và nàng có một chút tương tự. Chẳng qua nàng xưa nay không nhịn được, chỉ xem Thần Tôn có thể nhịn xuống hay không.
“Cửu Nhược a, ngươi cứ to gan mà làm đi, kiếm vài chục phòng tiểu thiếp mới được,” nàng đổi giọng lầm bầm lầu bầu lại trò chuyện với Ân Cửu Nhược, xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Muốn nhìn xem Thần Tôn thanh lãnh ngươi ngạo, nhìn xuống ba ngàn hồng trần bực này, trở nên không giống trăng sáng thanh ngạo, không giống núi tuyết cao khiết, ngã vào lưới tình hồng trần là dáng vẻ gì.
“Ừ, ngươi yên tâm,” mi mục Ân Cửu Nhược tinh xảo thanh tú, chắc chắn lại tỉnh táo, nàng từ túi trữ vật lấy ra một chiếc áo choàng khoác cho Tuế Ca, “Trời lạnh, ngươi muốn ngủ thì có thể dựa vào ta.”
Tuế Ca vội vàng ngoài mặt gật đầu, nhắm mắt giả vờ ngủ, tán gẫu loại chủ đề này ai còn ngủ được, còn không phải vểnh tai nghe bát quái kịch tính của tân hôn thê tử mình và tiền thê của nàng ấy.
Phù Thanh nắm chặt Song Ngư Bích Ngọc Quyết, đồng tử màu mực ẩn ẩn phát đỏ, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén dán chặt lên bàn tay đang nắm lấy nhau của Ân Cửu Nhược và Tuế Ca.
Giờ phút này ẩn nhẫn cầu toàn, cùng ngọn lửa đố kị trong lòng gần như xé rách nàng đến kiệt sức.
Nhưng nàng không thể lại dọa Tiểu Cửu sợ, khiến Tiểu Cửu lại chạy trốn một lần nữa.
Một màn hai người coi chốn không người nói thì thầm này, thật sự quá mức chói mắt, nữ nhân không thể không khắc chế dục vọng u ám nảy sinh nơi đáy lòng.
Gió dài thổi tới, phất động y mệ cùng quang trần ảm đạm quanh thân Phù Thanh.
Linh hải vốn bích lam như gột, một mảnh thanh trọc của Thái Sơ Thần Tôn, sinh ra từng tia từng sợi tơ nhện màu đỏ sẫm, mi lạn diễm lệ, thậm chí có thể nghe thấy thanh âm tràn ngập mê hoặc:
“Tách các nàng ra, bất luận như thế nào, Ân Cửu Nhược chỉ là của ngươi.”
“Nhanh lên một chút a, nhốt nàng bên cạnh ngươi, để nàng chỉ có thể nhìn ngươi, chỉ có thể nắm tay ngươi, ôm ngươi vào lòng, hôn môi ngươi.”
“Cho dù duyên đứt thì thế nào, ngươi còn có thể dùng đời đời kiếp kiếp tu bổ vết rách vỡ nát.”
Là tâm ma tác quái, đã có thể sinh ra huyễn âm, ảnh hưởng lý trí của nàng.
Hoặc là, ngay tại khoảnh khắc Ân Cửu Nhược rời đi, vị Thần Tôn đoan phương thánh khiết, thanh tâm quả dục chí cao kia, cũng đã bắt đầu toàn diện sụp đổ, lý trí hoàn toàn không còn.
Pho tượng thần không tì vết băng đắp ngọc trác kia, pháp tướng vỡ nát dục vọng đầy cõi lòng, lý trí sụp đổ, không còn sự khắc chế trang trọng lúc ban đầu.
Bên ngoài rừng rậm chính là nước biển xanh thẫm, gió to sóng lớn, tiếng hải triều từng đợt cao hơn từng đợt. Ân Cửu Nhược khẽ cười một tiếng, ngũ quan dưới bóng đêm lộ ra ý khí tiêu sái ưu nhã lại hiên ngang.
“Thái Sơ Thần Tôn, suy nghĩ thế nào rồi? Tỷ tỷ giao hảo với ta quá nhiều, mỗi người đều là người ta yêu thương, ngươi nếu nhất định phải chen vào, chỉ có thể làm… tiểu thiếp phòng thứ ba mươi sáu, vị trí không nhiều, đến trước được trước, kẻo vị trí còn sẽ tụt xuống.”
“Ân Cửu Nhược, cho dù ngươi là Thiếu chủ Ma giới, Ma Tôn đời kế tiếp, cũng đừng khinh người quá đáng!” Thương Ly Tiên Quân ở một bên khác quát lên như sấm, “Ngươi muốn nhục nhã Thần Tôn, cũng phải xem mình có đủ tư cách hay không, quá phách lối không có kết cục tốt đâu.”
Mưa đêm từng tiếng, nghiền hoa thành bùn.
Ân Cửu Nhược nhẹ nhàng liếc nhìn vị Thương Ly Tiên Quân kia, cười đến khiến người ta cảm động như tắm gió xuân, “Theo đạo lý mà nói, thê tử của ta chỉ có duy nhất một mình Tuế Ca, Thần Tôn nhất định phải khăng khăng làm theo ý mình gả cho ta, chúng ta không cách nào phản kháng, chỉ là thiên lý nhân tình, cũng nên có cái tới trước tới sau.”
Mâu quang nàng đen nhánh, thấm đẫm ý lẫm liệt băng lãnh, nhìn sang ngược lại khiến Thương Ly Tiên Quân rùng mình một cái.
“Ma Sát, ngươi si tâm vọng tưởng, vị Thần tôn quý nhất Thần tộc ta làm thiếp cho ngươi, ngươi không sợ tổn thọ sao?”
Từ sau vạt áo Ân Cửu Nhược thò đầu ra, Tuế Ca làm mặt quỷ với Thương Ly Tiên Quân, âm dương quái khí nói:
“Ta cầu xin thần tiên các ngươi đều mở to mắt ra, dựng thẳng lỗ tai lên, là Thái Sơ Thần Tôn tôn quý vô song của các ngươi, khóc lóc van nài muốn gả cho tân hôn thê tử của ta, rốt cuộc là ai si tâm vọng tưởng?”
“Ngươi… mồm miệng lanh lợi, không thể nói lý,” Thương Ly Tiên Quân bị một câu của Tuế Ca chọc tức đến một chân đạp nát mặt đất.
“Là ai không thể nói lý? Thần tộc các ngươi thật không biết xấu hổ, tưởng rằng Tam giới Lục đạo Thần tộc các ngươi thật sự có thể đi ngang sao?”
Dung mạo Ân Cửu Nhược bình tĩnh, thanh âm không mang theo tình cảm tiếp tục nói với Phù Thanh:
“Thần Tôn, ngươi cũng biết ta còn có nhiều hảo tỷ tỷ hảo muội muội như vậy, cũng không thể để các nàng chịu ủy khuất, tin tưởng ngươi có thể hiểu được.”
“Phi, Ân Cửu Nhược Ma tộc các ngươi quả nhiên tính dâm, không biết lễ nghĩa liêm sỉ, cái gì gọi là nhất sinh nhất thế nhất song nhân…”
“Nhất sinh nhất thế nhất song nhân sao?” Ánh mắt Ân Cửu Nhược hoảng hốt trong chốc lát, lại rất nhanh khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt như mùa đông khắc nghiệt.
Muốn hỏi làm thế nào làm được đời đời kiếp kiếp một đôi người, Phù Thanh mới là cao thủ trong đó, rõ ràng phải xu lợi tị hại thế nào, tiêu trừ ký ức có chỗ dựa mà không sợ hãi.
“Ngươi đừng si tâm vọng tưởng nữa, Thần Tôn làm sao có thể đáp ứng yêu cầu thái quá buồn nôn như vậy của ngươi, ngươi bớt ở chỗ này…”
“Được, Tiểu Cửu, ta nguyện ý,” lông mi đen nhánh ướt át của Phù Thanh khẽ nâng, mâu quang nhu nhu, có loại phấn đấu quên mình không cố kỵ gì, vô tri lỗ mãng.
Mưa bụi mông lung, thanh âm của Phù Thanh lại mang theo sự kiên định chưa từng có, giống như nhớ lại quyết tâm đã từng vì cái gì mà thề non hẹn biển không đổi dời.
Đã từng luôn tin tưởng tình cảm với người trước mặt đáng giá chắc chắn cả đời.
Trong tiếng mưa rào rạt, Thương Ly Tiên Quân đang định tiếp tục quát lớn Ân Cửu Nhược ăn nói ngông cuồng, liền nghe thấy lời nói khiến nàng ta suốt đời khó quên.
Phù Thanh nói cái gì? Nàng nói nàng nguyện ý, nguyện ý làm tiểu thiếp của Ân Cửu Nhược.
Làm sao có thể làm tiểu thiếp cho một con Ma ti tiện bẩn thỉu, các nàng là Thần tôn quý thánh khiết cao cao tại thượng trên trời a, không phải Ma tộc ẩn nấp dưới lòng đất không thấy ánh mặt trời có thể tùy tiện mơ tưởng khinh nhờn.
“Thần Tôn, ngài điên rồi sao? Các nàng đã cho ngài uống thuốc gì à?” Thương Ly Tiên Quân không thể tin được phát hiện Phù Thanh chỉ chăm chú nhìn Ân Cửu Nhược, phảng phất như nhìn bao lâu cũng sẽ không chán.
Sao, sao có thể như vậy? Thương Ly Tiên Quân đơn giản sắp điên rồi, Phù Thanh làm sao có thể đáp ứng làm thiếp cho Ân Cửu Nhược?
Thân ảnh nữ nhân ngươi thanh như trúc, vừa nhạt vừa đậm, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ hòa vào trong trận mưa móc như khói nhẹ này.
Nhưng Thương Ly Tiên Quân vậy mà nhìn ra sự vui sướng trong lòng Phù Thanh, vui vẻ đến mức đôi mắt vốn trống rỗng vô thần, như xuân thủy lân ba, trong suốt long lanh.
Ân Cửu Nhược kia ngay cả vài phần sắc mặt tốt cũng chưa cho nàng, nàng lại vui vẻ thành như vậy.
Tuế Ca ngủ gà ngủ gật nấp sau vạt áo Ân Cửu Nhược, nghe thấy sự tình phát triển không sai biệt lắm so với dự liệu của mình, lập tức tinh thần vô cùng, thò đầu ra liếc nhìn Phù Thanh.
Rõ ràng là dung mạo như băng như trăng, khiết thanh lãnh, sau khi dầm mưa, ngọn tóc ướt át, mâu quang vỡ vụn, liền khiến gương mặt mỹ nhân cấm dục kia mạc danh nùng diễm kiều mị, động lòng người.
“Tiểu Cửu, ta nguyện ý, chỉ cần có thể ở một chỗ với nàng,” Phù Thanh tiến lên một bước nhỏ, giọng nói tinh tế kiên định lặp lại lần nữa, giống như sợ Ân Cửu Nhược đổi ý.
Tuế Ca tại chỗ ngẩn ra, cảm thấy đây thật sự là kỳ cảnh ngàn năm khó gặp, vị Thần Tôn núi cao ngưỡng chỉ, bi mẫn thương sinh này vậy mà thật sự đồng ý rồi?
Đồng ý làm một người thiếp, cùng người khác tranh giành chia sẻ… một chút tình yêu ít đến đáng thương của thê tử, giống như kẻ ti tiện chờ đợi bố thí.
Thái Sơ Thần Tôn có thể nhẫn nại sao, lại là vì cái gì mà nhẫn nại?
Trăng trong mây, tuyết trên núi cao, một sớm rơi xuống, ngược lại giống như lưu ly bình thường.
Lưu ly nhìn như yếu ớt dễ vỡ, mà một khi thật sự vỡ nát, liền trở thành sát khí sắc bén nhất thế gian, không cầu sinh cùng người mà một lòng cầu chết.
“Hôm nay thật sự là gặp quỷ rồi,” Tuế Ca nhỏ giọng lầm bầm một câu, biểu thị nội tâm ngạc nhiên tột độ của mình.
Mấy người có mặt thần sắc khác nhau, Cửu Vĩ Hồ ngồi trên đệm cắn hạt dưa, vỏ hạt dưa trên tay rơi đầy đất, tưởng rằng mình đang làm giấc mộng hoang đường bất kinh gì đó.
Nàng ta hận không thể lập tức truyền âm chuyển đạt bát quái mới nhất này cho các tỷ muội. Nhưng bầu không khí trong rừng rậm quỷ quyệt hay thay đổi, nàng ta tạm thời lực bất tòng tâm.
Sự hèn mọn cùng khẩn cầu trong lời nói của nữ nhân, ngược lại khiến Ân Cửu Nhược càng thêm cảnh giác đề phòng. Điều kiện quá đáng như vậy Phù Thanh cũng có thể đáp ứng, rất khó không cho rằng nữ nhân này có dụng tâm khác.
Về phần cái gì tình a yêu a, chân tâm luyến mộ, một lòng một dạ, những thứ tương tự như vậy Phù Thanh làm sao có thể có?
Cho dù có, Ân Cửu Nhược cũng sẽ không bao giờ mắc lừa nữa, sẽ không tin tưởng.
“Chờ một chút, lời của ta còn chưa nói hết,” Ân Cửu Nhược nhếch môi mỏng sắc bén ưu mỹ gợi lên nụ cười vân đạm phong khinh, “Sau khi gả đến Ma giới, ngươi không có việc gì không thể tùy ý ra ngoài, không có triệu tập không thể tùy ý đến Trấn Phong Lâu gặp ta. Chuyện của ta hi vọng ngươi không cần nhúng tay, nước sông không phạm nước giếng.”
“Đương nhiên, ngươi muốn về Thần giới hay là đi ra ngoài bất cứ lúc nào cũng có thể. Thậm chí không cần nói cho ta biết, tốt nhất là đừng nói cho ta biết,” nàng hời hợt bổ sung.
“Ma Sát, ngươi đừng được đà lấn tới!” Thương Ly Tiên Quân gần như thở không ra hơi, ngực đau đến mức gần như không nói nên lời, “Ngươi cho rằng Thần giới ta dễ bắt nạt sao?”
“Cũng đúng, Thần Tôn của Thần giới làm sao chịu được khổ như vậy.”
Mi tâm nhiễm đầy thanh sầu của Phù Thanh dần dần nhíu lại, nàng bất giác cắn chặt môi, sắc môi tái nhợt tràn ra vài phần mị ý bệnh hoạn.
Nàng mấp máy môi, cuối cùng vẫn đáp ứng, “Được, Tiểu Cửu, ta đều đồng ý.”
“Ma Sát! Ân Cửu Nhược, tên khốn kiếp này, ngươi đây là để Phù Thanh thủ sống quả sao? Ngươi còn có nhân tính không?” Thương Ly Tiên Quân giận dữ, dùng hết toàn lực gầm thét như sấm, chỉ thiếu chút nữa xông lên đánh nhau một trận với Ân Cửu Nhược.
Đôi mắt phượng hẹp dài thâm thúy của Phù Thanh nhìn sang, thanh âm túc mục uy nghiêm.
“Thương Ly Tiên Quân, bổn tọa đã đáp ứng làm thiếp của Tiểu Cửu, ngươi không được vô lễ.”
“Thần Tôn, Ân Cửu Nhược khinh rẻ ngài như vậy, ngài vậy mà còn dung túng nàng ta,” Thương Ly Tiên Quân này gần như không dám tin vào tai mình, chỉ cảm thấy cả thế giới đều đang sụp đổ, “Cho dù ngài có lỗi, thì đã sao?”
Sau khi trở về Thần giới, nàng ta vẫn luôn muốn đi tới Tam Thập Lục Trọng Thiên, tìm kiếm Phù Thanh, nhưng Thần Tôn không phải nàng ta muốn gặp là có thể gặp.
Thật vất vả mới nghe được tin tức Thái Sơ Thần Tôn xuất quan, lại… là tình cảnh khiến nàng ta vừa khó xử vừa bi phẫn đan xen như vậy.
Ma Sát này chính là Ân Cửu Nhược thì thế nào, dựa vào cái gì Thần Tôn phải yêu nàng ta như thế?
Ngay tại lúc Thương Ly Tiên Quân ý đồ khuyên can Phù Thanh, Tuế Ca chớp chớp mắt, kéo kéo Ân Cửu Nhược, nhỏ giọng hỏi nàng:
“Cửu Nhược, ngươi kiếm đâu ra hơn ba mươi phòng lão bà nữa a? Số người này phải gom cho đủ sớm một chút mới được.”
“Hay là,” Ân Cửu Nhược cũng cúi đầu, thì thầm to nhỏ với nàng, “Tìm chút tiểu tỷ muội quan hệ tốt với ngươi tới chơi, giúp đỡ diễn kịch?”
Tuế Ca một đôi mắt hạnh thủy nhuận lấp lánh ánh sáng giảo hoạt linh động, “Không tệ không tệ, thú vị đấy, để A Dẫn cũng đưa chút người tới đi, ta rất thích chơi bài lá, ném thẻ vào bình cùng người của Cửu Vĩ Hồ.”
“Được, trở về ta sẽ cùng Ưng Vương thúc sắp xếp, thúc ấy luôn chủ quản quan hệ đối ngoại, làm việc ổn thỏa nhất,” Ân Cửu Nhược đỡ Tuế Ca đứng dậy, có mưa rơi trên nửa bên vai nàng, Tuế Ca ngược lại không chút tổn hại nào.
“Ba mươi bốn người còn lại, cũng không thể toàn là người của Tu La tộc ta, còn có Cửu Vĩ Hồ tộc, dễ lộ tẩy.”
“Ừ, các tộc đều tìm một chút, nói rõ ràng,” tâm niệm Ân Cửu Nhược xoay chuyển, “Nhớ Hải tộc có mấy người bạn ốm yếu nhiều bệnh, không bằng đón tới an dưỡng an dưỡng.”
Thương Ly Tiên Quân ở một bên còn đang lải nhải không ngừng, Phù Thanh chỉ lẳng lặng chăm chú nhìn hai người ân ái thân mật bên kia, dòng nước ngầm nơi đáy lòng cuộn trào đến mức có thể bỏ qua kịch đau do Thiên Hỏa Tiên lưu lại trên hồn cốt.
Sau khi phá Vô Tình Đạo, vệt huyết ấn có thêm giữa mi tâm nữ nhân dưới mưa đêm đỏ đến say lòng người.
Tóc trắng ba ngàn như thác, một điểm chu sa tô điểm, tựa như trong sự thanh tâm quả dục của ma có thêm một chút dục kia, thiêu đến người ta muốn ngừng mà không được, ỷ niệm nảy sinh.
“Như vậy, các ngươi về Ma giới trước, lát nữa ta và Tuế Ca sẽ trở về,” Ân Cửu Nhược lười biếng tùy ý lên tiếng.
“Tiểu Cửu, nàng muốn đi làm gì?” Phù Thanh theo bản năng mở miệng hỏi thăm, hậu tri hậu giác phát hiện mình dường như vi phạm quy định vừa rồi của Ân Cửu Nhược, lập tức trù trừ.
“Ta muốn làm gì, không có một chút quan hệ nào với Thần Tôn.”
Trong mắt Ân Cửu Nhược cũng không có nửa phần lưu luyến, dặn dò con Cửu Vĩ Hồ kia liên hệ A Dẫn xong, liền chuẩn bị mang theo Tuế Ca đạp nát hư không, rời khỏi rừng rậm.
“Cửu Nhược, bây giờ chúng ta còn muốn đi Thần giới?”
“Ừ, đi dạo một chút,” Ân Cửu Nhược thở dài một hơi, thần thanh mục minh, trong lòng nói không nên lời là cảm giác gì.
Phù Thanh cắn môi, thấp giọng nói: “Tiểu Cửu, ta có thể chỉ đường cho nàng ở Thần giới.”
“Không cần làm phiền Thần Tôn, ta và Tuế Ca hai người đi riêng là được rồi, không đến mức giống trẻ con ba tuổi không biết đường.”
Dứt lời, Ân Cửu Nhược mang theo Tuế Ca, một lần nữa ẩn mình bay đến Thần giới.
“Cửu Nhược, rốt cuộc chúng ta phải đến nơi nào ở Thần giới, ngươi có biết vị trí cụ thể của Thần Ngục không?” Tuế Ca cưỡi gió bay lên, ung dung trò chuyện.
Ân Cửu Nhược mím môi, ngập ngừng một lúc mới đáp: “Ta cũng không biết cụ thể ở đâu, nơi đó hình ngục chi khí nồng đậm, có hại cho công thể, ngay cả thần tiên bình thường cũng không dễ dàng đến gần. Chỉ có thể đi dò đường trước.”
“Vậy chuyến này chúng ta có tìm được nương ngươi không?”
“Chắc là không, nhiều nhất chỉ là thử vận may thôi,” Ân Cửu Nhược cười tự giễu, “Mặc dù vận may của ta trước nay đều rất tệ.”
Thanh khí của Thần giới lướt qua mái tóc, khắp nơi mây giăng ánh sáng. Một lúc sau, Tuế Ca đột nhiên hỏi:
“Ân Cửu Nhược, ngươi còn có thể yêu người khác được không?”
Ân Cửu Nhược đang cưỡi gió đi đường bỗng chìm vào im lặng thật lâu, sau một tiếng thở dài mới nói: “Ngươi muốn nghe lời thật lòng hay lời khách sáo?”
“Lời thật lòng đi, đường đường là Tu La Vương nữ ta đây lẽ nào còn sợ biết sự thật sao?” Tuế Ca nhướng mày, ra hiệu Ân Cửu Nhược đừng lề mề, có gì nói mau.
“Có lẽ ta sẽ không thật sự yêu thêm bất kỳ ai nữa,” Ân Cửu Nhược khép hờ mi mắt, giọng nói bỗng trở nên yếu ớt.
“Chỉ vì Phù Thanh sao?”
Ân Cửu Nhược cười khổ lắc đầu, “Không chỉ vì nàng.”
“Nếu ngươi từng bị lừa dối.”
“Vậy thì, có lẽ ngươi sẽ thường xuyên hoài nghi, hoài nghi người khác, hoài nghi thế giới, hoài nghi chính mình.”
“Ngươi sẽ khó mà toàn tâm toàn ý tin tưởng người khác được nữa.”
“Thế nhưng tiền đề để yêu một người, chẳng phải là tin tưởng sao?” Ân Cửu Nhược cuối cùng thở dài nói.
Tuế Ca rất lâu không nói nên lời, đến lúc trời rạng sáng mới nghiêm túc nói: “Ta nói cho ngươi biết, nguyên tắc của ta là tuyệt đối không gả cho người không yêu ta.”
“Vậy, ngươi muốn từ hôn sao?” Ân Cửu Nhược thẳng thắn hỏi.
Tuế Ca dừng lại một chút rồi tinh ranh chớp mắt, “Không phải không phải, ta tự có suy nghĩ của mình, ngươi đừng lo nhiều. Đến lúc đó ta sẽ nói cho ngươi biết.”
“Thật sao? Ngươi không cần an ủi ta, tức giận hay nổi cáu với ta cũng được,” Ân Cửu Nhược cụp hàng mi dài, che đi tâm tư rối bời, “Là ta có lỗi với ngươi, trách nhiệm đều ở ta…”
“Suỵt, lôi thôi quá,” Tuế Ca hào phóng vỗ vai Ân Cửu Nhược, “Chúng ta là bằng hữu, ta sẽ không bỏ mặc ngươi đâu. Mọi thứ vẫn như cũ, trên danh nghĩa chúng ta vẫn sẽ kết hôn, giúp đỡ lẫn nhau vượt qua khó khăn.”
Nghe tin Thái Sơ Thần Tôn cuối cùng cũng sắp kết duyên cùng Thiếu chủ Ma giới, Nguyệt Lão và Tư Mệnh Tiên Tôn vui mừng đến rơi lệ, vội vàng bảo Bạch Hạc Vong Cơ cùng chuẩn bị sính lễ, mang đến Ma giới.
“Lễ vật phải quý trọng, trân quý, trăm năm khó gặp… không, vạn năm khó gặp, đi hái hai quả Giáng Thọ quả ba vạn năm mới ra hoa kết một lần trong vườn linh thảo của ta, thêm vào sính lễ,” Tư Mệnh Tiên Tôn mặt mày hồng hào, luôn miệng lẩm bẩm.
Bạch Hạc Vong Cơ cũng mừng đến phát khóc, thở phào một hơi dài, “Nếu được như ý nguyện, tâm ma của Thần Tôn chắc sẽ dần dần khá hơn, không biết vết thương do Thần phạt đã thế nào rồi.”
“Với tu vi của Thần Tôn, sau khi chịu đủ ba vạn sáu nghìn năm trăm ngày Thần phạt, e rằng cũng phải mất trăm năm, những bệnh tật dai dẳng đó mới hoàn toàn thuyên giảm,” Nguyệt Lão khuân vào rất nhiều lễ vật, “Thần phạt là hình phạt dưới quy tắc của Vô Thường Thiên Đạo, không một sinh linh nào có thể thoát được.”
Nghe vậy, tâm trạng vui mừng khó khăn lắm mới có được của Bạch Hạc Vong Cơ lại rơi xuống vực sâu vạn trượng, uể oải nói:
“Hy vọng vị Thiếu chủ Ma giới kia có thể chăm sóc tốt cho Thần Tôn, ta phải canh giữ ở Tam Thập Lục Trọng Thiên, hoàn toàn không thể rời đi.”
Nói rồi Bạch Hạc Vong Cơ lại sắp khóc, Tư Mệnh Tiên Tôn vội vàng ngăn nàng lại, khổ tâm khuyên giải:
“Thần Tôn giao Tam Thập Lục Trọng Thiên cho ngươi, lại dốc lòng bồi dưỡng ngươi mấy nghìn năm, đặt kỳ vọng rất lớn vào ngươi, ngươi tuyệt đối đừng để nàng thất vọng, chăm chỉ tu luyện là được.”
“Ta biết,” Bạch Hạc Vong Cơ quả quyết bảo đảm, “Ta tuyệt đối sẽ không phụ sự kỳ vọng của Thần Tôn, nhất định sẽ quản lý tốt Tam Thập Lục Trọng Thiên, giúp Thần Tôn giải quyết khó khăn.”
Tư Mệnh Tiên Tôn và Nguyệt Lão hài lòng gật đầu, cuối cùng kiểm tra lại toàn bộ lễ vật sắp gửi đến Ma giới, rồi cưỡi gió hạ giới bay về phía Ma tộc.
Khi đến gần Ma giới, họ nhìn thấy hơn mười hàng người dài dằng dặc trên không trung.
Không đúng, là mấy chục hàng người dài như rồng.
Kỳ lạ là tất cả các đội đều ăn mặc rất vui mừng. Mặc dù màu sắc trang phục có chút khác biệt, nhưng đều là trang phục của tân nương.
Kiệu hoa đỏ thắm được điểm xuyết bằng minh châu biển sâu, dù là ban ngày cũng vô cùng nổi bật.
“Ma giới lại có người thành hôn sao? Trận thế lớn như vậy, sắp đuổi kịp hôn lễ của Thiếu chủ Ma giới rồi, lạ thật lạ thật,” Tư Mệnh Tiên Tôn quan sát kỹ một lúc, đưa ra kết luận, “Xem ra những năm nay, vị tiểu điện hạ kia cai quản Ma giới không tệ, thật là giàu có.”
Nguyệt Lão cũng nghi hoặc vuốt râu bạc của mình, “Thôi, đừng lo chuyện bao đồng, chúng ta mau chóng đưa sính lễ đến Ma giới, còn có mấy bình linh dược để Thần Tôn uống mới tốt.”
Tư Mệnh Tiên Tôn vô cùng đồng tình gật đầu, hai người lập tức tăng tốc bay về phía Ma giới, không ngờ bay đến cổng Ma giới, lại vừa hay gặp được Thương Ly Tiên Quân với vẻ mặt thất thần tiều tụy.
“Tiên quân tiên quân, hữu lễ, ngài có gặp Thần Tôn không?” Họ biết rõ vị Thương Ly Tiên Quân này si tình với Thần Tôn không đổi, nhưng Thần Tôn từ đầu đến cuối đều không có ý gì.
Có điều, nhân quả của người khác, họ trước nay không can thiệp.
Thương Ly Tiên Quân đang loạng choạng chuẩn bị đi vào Ma giới tìm Phù Thanh, thấy Nguyệt Lão và Tư Mệnh Tiên Tôn, như tìm được người chống lưng, vội vàng lớn tiếng khóc lóc kể lể.
“Tiên Tôn, Nguyệt Lão, hai vị mau theo ta… cùng nhau khuyên nhủ Thần Tôn đi.”
Nàng nói đứt quãng, Tư Mệnh Tiên Tôn đánh một đạo thanh tâm phù vào người nàng, cuối cùng cũng giúp nàng thuận khí hơn, có thể nói rõ ràng cả câu.
“Ngươi cứ từ từ nói, vạn sự chớ vội, lại sao nữa? Thần Tôn lại không thèm để ý đến ngươi à?” Giọng Nguyệt Lão bất giác mang theo ý cười trêu chọc.
Thương Ly Tiên Quân cắn răng, không dám tính toán nhiều với Nguyệt Lão, “Thiếu chủ Ma giới kia lại muốn Thần Tôn làm thiếp cho nàng ta.”
Câu nói này vang lên đanh thép, khiến Tư Mệnh Tiên Tôn và Nguyệt Lão kinh hãi suýt nữa ngã từ trên trời xuống.
“Thần Tôn của chúng ta… chắc không đồng ý đâu nhỉ?” Nguyệt Lão không nỡ nhắm mắt lại, hắn biết rõ dáng vẻ mất hồn nhập ma của Phù Thanh khi phát hiện mình hoàn toàn vô duyên với Ân Cửu Nhược.
Thương Ly Tiên Quân đau lòng như cắt, khó khăn cất lời, “Đâu chỉ là đồng ý, Ân Cửu Nhược kia quả thực là chà đạp Thần Tôn, nói gì mà Thần Tôn không có việc gì không được tùy ý đi lại, không có lệnh không được tự ý đến gặp nàng ta. Điều này có khác gì bắt Thần Tôn ở góa, quả thực xem nàng như đồ chơi.”
Nguyệt Lão nhíu hai hàng mày trắng, trong lòng hiểu rõ đây là mối ân oán mấy nghìn năm giữa Thần Tôn và Ân Cửu Nhược, chỉ nghe lời một phía của Thương Ly Tiên Quân chắc chắn không được.
“Ngươi cùng chúng ta vào Ma giới, làm rõ mọi chuyện rồi hãy tính tiếp. Còn nữa, ngươi đừng khóc lóc sướt mướt, ra thể thống gì, để người ta chê cười.”
Ba người hùng hổ đi từ cổng Ma giới đến Trấn Phong Lâu, rất nhanh đã gặp Ân Cửu Nhược đang đi dạo cùng Tuế Ca.
Thương Ly Tiên Quân lại định chạy đến tính sổ, bị Tư Mệnh Tiên Tôn kéo lại, “Đừng manh động, Thương Ly, bây giờ ngươi chưa chắc là đối thủ của vị điện hạ kia, với địa vị hiện tại của nàng ta, ngươi mạo phạm nàng, không chừng sẽ bị khép tội phạm thượng, đến lúc đó đừng liên lụy đến Thần tộc chúng ta.”
Nguyệt Lão đi tới, hành lễ trước, sau đó đi thẳng vào vấn đề, “Điện hạ, dám hỏi Thần Tôn của chúng ta có phải sắp thành thân với ngài không?”
Ân Cửu Nhược đáp lễ, ánh mắt trong trẻo ôn hòa, “Miễn cưỡng xem là vậy.”
“Làm… thiếp của ngài?”
“Không sai, vị thứ ba mươi sáu.”
“Nhưng với địa vị của Thần Tôn chúng ta, làm thiếp cho ngài, có phải là quá đáng lắm không.”
Ánh trời rạng rỡ chiếu lên ngũ quan thanh tú xinh đẹp của Ân Cửu Nhược, chu đáo lễ phép nhưng lại xa cách lạnh lùng.
“Nếu Thần Tôn không muốn, hôn lễ này có thể hủy bỏ bất cứ lúc nào, ta không sao cả.”
Dứt lời, Tư Mệnh Tiên Tôn thoáng thấy Phù Thanh đang đi tới từ xa, vừa mới chịu xong Thần phạt của ngày hôm nay, thân hình mảnh mai gầy yếu của nữ nhân mờ ảo đến gần như trong suốt. Nhưng vẫn kiên trì đi tới, chỉ để nhìn Ân Cửu Nhược một cái.
Lúc này, Thương Ly Tiên Quân như mất hết lý trí, xông tới chặn Phù Thanh ở khoảng cách mười bước.
“Phù Thanh… Thần Tôn, rốt cuộc ta có điểm nào không bằng Ân Cửu Nhược, ngài muốn hạ giới, ta liền tự nguyện đi theo, bảo vệ ngài ngàn năm không đổi, rốt cuộc ta đã làm sai điều gì?”
“Ngươi không có gì sai cả.”
Phù Thanh hôm nay thay một bộ pháp bào khác, nửa huyền nửa đen, vết máu sau khi chịu Thần phạt sẽ không còn rõ ràng như vậy, chỉ có những luồng sáng mỏng như sợi bạc biến mất từ đầu ngón tay nàng, vết máu thấm đẫm rồi tan đi, nhỏ như hạt bụi.
Thương Ly Tiên Quân mệt mỏi ngước nhìn nữ nhân có tiên tư ngọc chất, càng thêm nghi hoặc khó chịu, lại khổ vì đây là địa bàn của Ma tộc, không thể không kìm nén giọng nói.
“Vậy tại sao, có thể cho ta biết tại sao không? Luận về tư chất, ta ba nghìn tuổi đã tu thành Thượng tiên, luận về xuất thân, ta trời sinh tiên cốt, thiên phú dị bẩm, luận về dung mạo, ta không kém Ân Cửu Nhược bao nhiêu. Luận về tình ý, từ lần đầu tiên gặp ngài, ta chưa bao giờ thay đổi tâm ý.”
Đôi mắt trống rỗng hư vô của Phù Thanh cuối cùng cũng khôi phục lại vài phần thần sắc, nàng khẽ cười, pháp tướng bi mẫn thánh khiết. Dù y phục chỉnh tề, phong thái phi phàm, nhưng rõ ràng ẩn chứa tâm tư run rẩy và nỗi đau tan nát.
“Ngươi không phải là nàng.”
“Nhưng nàng… nàng không còn yêu ngài nữa, nàng đã có người mới, còn bắt ngài làm tiểu thiếp.” Giọng Thương Ly Tiên Quân chứa đầy nỗi đau sâu sắc, “Nàng ta ôm trái ôm phải, hai lòng ba ý, đâu đáng để ngài phải ủy khuất bản thân?”
“Ta biết.”
“Vậy tại sao ngài còn phải tự giày vò mình như vậy?”
Tại sao vầng minh nguyệt cao vời vợi, trong trắng cao quý trên trời lại vì một con ma bẩn thỉu tà ác mà rơi vào hồng trần?
“Chỉ là lòng ta hướng về nơi đó mà thôi.”
Người phụ nữ cong môi cười nhạt, trong sự cam tâm tình nguyện có cả sự tự giễu sâu sắc và nỗi tuyệt vọng tỉnh táo.
Cuộc đối thoại giữa sự cuồng loạn của Thương Ly Tiên Quân và sự tự nguyện giam mình của Phù Thanh, từ xa truyền đến tai mấy người còn lại.
Tư Mệnh Tiên Tôn và Nguyệt Lão đều thầm thở dài một tiếng nghiệt duyên. Nhưng đây là lựa chọn của Thần Tôn, là dòng sông vận mệnh của nàng, người ngoài không thể can thiệp, cũng không nên can thiệp.
Khi họ định dò hỏi thêm thái độ của Ân Cửu Nhược, thì nàng lại như không có chuyện gì xảy ra, nói một câu mệt rồi.
“Hai vị ở Ma giới cứ tự nhiên, chỗ ở đã sắp xếp xong cả rồi, xin thứ cho tại hạ có việc trong người, không thể tiếp đãi.”
Tư Mệnh Tiên Tôn nhìn bóng lưng rời đi không chút lưu luyến của Ân Cửu Nhược, chỉ than một chữ tình thật mài người, ngày xưa chân thành ngưỡng mộ, hôm nay thờ ơ vô cảm, ngay cả nhìn thêm một cái cũng thấy phiền chán.
Dù Thần Tôn có hạ mình đến đâu, có lẽ cũng không thể níu kéo được Ân Cửu Nhược nữa.
Ngày đã qua không thể níu kéo.
Quên nhau giữa giang hồ có lẽ còn giữ lại được nhiều thể diện hơn, chỉ tiếc…
Ông nhìn vết máu trên mi tâm của Phù Thanh, vết hằn đỏ như máu tươi, chấp niệm đã vào tim, không còn đường lui.
Từ cổng Ma giới khiêng vào hơn ba mươi cỗ kiệu hoa, lúc này họ mới hiểu, đó đều là những người sắp gả cho Ân Cửu Nhược.
Thần Tôn nhà họ không chỉ là tiểu thiếp, mà còn là phòng thứ ba mươi sáu.
“Thần Tôn, ngài thật sự đã quyết định rồi sao?” Nguyệt Lão đánh ngất Thương Ly Tiên Quân đang gần như phát điên, vác lên vai, chuẩn bị lát nữa gói lại mang về Thần giới, đừng để ở đây mất mặt.
“Ừm.”
Giữa đôi mày thanh lãnh ôn hòa của nữ nhân phủ một lớp sầu muộn, dung nhan tuyệt sắc tĩnh mịch xa cách khiến đất trời ảm đạm thất sắc.
“Vậy lão phu chúc Thần Tôn được như ý nguyện.”
Hai người giao sính lễ cho Phù Thanh, không nói thêm gì nữa, liền mang theo Thương Ly Tiên Quân rời đi.
Khi quay đầu lại, họ thấy Phù Thanh mặc áo đen đứng dưới gốc phong đỏ như lửa, dung nhan thánh khiết trong ngần mờ mờ ảo ảo, không nhìn rõ nữa.
“Thương Ly cũng quá đáng quá, sao có thể chất vấn quyết định của Thần Tôn, chẳng lẽ mất trí rồi sao,” Nguyệt Lão thở dài một tiếng, “Thần Tôn cũng vậy, sao có thể ủy khuất mình như thế.”
Tư Mệnh Tiên Tôn lại cười lắc đầu, “Có lẽ đây là một chuyện tốt.”
“Sao lại nói vậy?”
“Thần Tôn đã đợi mấy trăm năm, ta luôn cảm thấy nếu cứ đợi tiếp, nàng thật sự sẽ phát điên.”
Nghĩ đến chấp niệm nóng bỏng lưu chuyển trong mắt Phù Thanh, Nguyệt Lão nhỏ giọng nói: “Ta thấy đã điên rồi.”
Kể từ ngày đó, chưa đầy ba ngày sau, mười dặm hồng trang ở Ma giới đều được dỡ xuống, mưa hoa cũng ngừng, không khí vui mừng của hôn lễ tan biến sạch sẽ.
Một thiên điện trong Trấn Phong Lâu được dọn dẹp để làm phòng tân hôn cho Phù Thanh, đồ đạc bài trí cũng sang trọng tao nhã, mọi thứ đều đầy đủ.
Chỉ tiếc là không có chút hơi người, dưới ánh trăng lạnh lẽo, những vật chết quý giá này lại hiện ra vẻ dữ tợn vô cớ.
Ma giới vẫn phải nể mặt Thần giới, sau khi thương lượng, vẫn quyết định tổ chức một hôn lễ “đơn giản” cho Phù Thanh và Ân Cửu Nhược.
Trong cung điện tĩnh lặng, mây mù lượn lờ, đèn ảnh vàng sẫm, có thị nữ đến trang điểm cho Phù Thanh, kẻ mày điểm môi, trùm lên chiếc khăn voan mới may.
“Thần Tôn, giờ lành đã đến,” thị nữ nhìn những cỗ kiệu hoa đỏ thắm qua lại ngoài cửa, trong lòng run rẩy.
Hôm nay Điện hạ không chỉ cưới một mình Thần Tôn, mà cưới cả ba mươi tư vị tỷ tỷ muội muội kia vào cửa.
Vị Thái Sơ Thần Tôn này một mình từ lúc trời nắng chang chang, đợi đến khi mưa phùn lất phất, Điện hạ nhà họ ngay cả một người đến hỏi thăm cũng không có.
“Được, đa tạ,” nữ nhân trùm khăn voan có dáng người uyển chuyển thướt tha, chỉ còn một lớp bụi sáng mờ ảo bao quanh, vừa như ma mị vừa như tiên tử.
Ra đến sân ngoài, tiếng người ồn ào kèn trống cử hành hôn lễ, người qua lại không ngớt.
“Điện hạ nhà chúng ta lợi hại thật, một ngày cưới ba mươi lăm tân nương, ai nấy đều đẹp như tiên nữ,” một ma tộc nhân say khướt khoác vai bá cổ chuẩn bị chạy sang tiệc khác ăn uống no say.
“Thật không biết đêm nay Điện hạ nhà chúng ta sẽ qua đêm ở phòng của vị kiều thê nào.”
“Còn phải nói sao, chắc chắn phải ở bên Tu La Vương nữ của chúng ta, còn có mấy muội muội của Cửu Vĩ Hồ tộc, hơn ba mươi vị, e là Điện hạ một tháng cũng không hết việc.”
“Đúng vậy, Điện hạ vừa rồi rất vui, còn ban thưởng châu báu trang sức cho mấy vị muội muội nữa.”
Tiếng cười đùa của mọi người xa dần, không ai chú ý đến trong bóng tối màu xanh mực, có những hạt bụi lấp lánh trôi nổi bất định, tựa như tâm tư đau đớn không thể hàn gắn của nữ nhân lúc này.
Thị nữ đi phía trước, kinh hãi dẫn đường cho Phù Thanh, “Thần Tôn, phòng tân hôn của ngài và Điện hạ ở đây, mời ngài vào phòng chờ, Điện hạ lát nữa sẽ đến.”
Dung nhan thanh tuyệt xa cách của nữ nhân ẩn nhẫn kìm nén tâm tư nặng trĩu, nhưng trong lòng lại không ngừng dấy lên sóng ngầm, mỗi bước nàng đi vào phòng tân hôn đều cẩn thận biết chừng mực.
Trong phòng vẫn đang cháy rực nến đỏ, rơi vào mắt Phù Thanh. Lại như một ngọn đèn ngươi độc chao đảo, lặng lẽ tàn lụi.
Tiếng mưa đêm phiền muộn, bốn bề tí tách.
Tiếng mưa rả rích hòa cùng tiếng ồn ào trên tiệc cưới, không ngừng gõ vào màng nhĩ của Phù Thanh.
Người phụ nữ ngồi một mình trên giường cưới đỏ thắm, nghe tiếng nhạc thành hôn của Ân Cửu Nhược với người khác, lòng như nước tù phủ đầy cỏ hoang, yên lặng nằm trong bóng tối.
Nàng ngồi khô héo trong phòng tân hôn đỏ rực suốt một đêm, nến đỏ cháy hết, cũng không có ai đến, trong trướng phù dung hồng trang tĩnh lặng như một nơi chết chóc.
Nến đỏ cháy hết, sương mù ẩm ướt, không biết qua bao lâu, Ân Cửu Nhược vẫn mặc huyền y màu đen, trên người vương vấn hương phấn của người khác, chậm rãi bước vào, ánh mắt nhìn Phù Thanh như nhìn một người xa lạ.
“Thần Tôn, ngươi và ta đây đã là lần thứ ba thành thân rồi, mọi thứ cứ đơn giản.” Nàng đứng ở cửa, ý cười trêu chọc, cách nữ nhân ngồi bên mép giường rất xa.
“Đơn giản?”
“Ừm, ngươi muốn gả cho ta, bây giờ đã được như ý nguyện rồi, đơn giản vậy thôi.”
“Được.”
Ân Cửu Nhược tay cầm một chiếc đèn không biết ai đã thắp cho nàng, nhàn nhạt nói:
“Rượu hợp cẩn thì thôi đi, làm thiếp không có nhiều quy củ lễ nghi như vậy.”
Cơ thể Phù Thanh đang trùm khăn voan, vì hơi thở ngưng trệ mà phập phồng bất định, bụi sáng cũng vì thế mà trôi nổi vô trật tự.
Nàng ngửi thấy mùi phấn son trên người Ân Cửu Nhược.
“Tiểu Cửu, ngươi có thể ở lại với ta một lát không, đừng đến phòng các nàng ấy?”