Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta - Chương 43 - Si Tâm Bất Hối
Ghé Thăm Fanpage của nhóm dịch Tại đây nha.
Sau khi để lại hình nhân thuật pháp làm bình phong, Ân Cửu Nhược một lần nữa kiểm tra hành lý của mình, pháp khí Nhật Nguyệt Kim Luân đang nằm yên trong linh hải, tiểu vẹt ở bên cạnh Tuế Ca để duy trì liên lạc giữa hai người.
Hiện tại tu vi của nàng tuy nói chưa đến mức đỉnh phong, không so được với hạng thần thánh như Phù Thanh, nhưng ngày đi nghìn dặm, ẩn nấp hơi thở thì vẫn rất đơn giản.
Một hôn lễ bị Phù Thanh quấy rầy đến loạn thất bát táo, nhưng cũng nhờ Thái Sơ Thần Tôn đại náo hôn lễ, dẫn đến sự chú ý của tam giới lục đạo đều bị thu hút về đây, phía kinh doanh của Ma giới có thêm rất nhiều khách hàng, doanh số lại tăng vọt.
Đây đều là nền tảng để làm cho Ma giới lớn mạnh sau này.
Nàng nhếch môi cười, cảm thấy Phù Thanh thật thú vị, phá vỡ vô tình đạo, vung kiếm thần giáng từ Tam Thập Lục Trọng Thiên, một mình đẫm máu như mang theo vạn thần binh, kết quả chỉ là để cầu xin mình cưới nàng ta.
Mỗi một lần, trận thế của nữ nhân này đều khiến người ta khó hiểu, ai biết được đây có phải là một ván bài lừa gạt mới nhằm lấy lòng tin bằng vẻ yếu đuối hay không.
Dù sao đi nữa, hiện tại nàng cần một nơi không có sự hiện diện của Phù Thanh để hít thở không khí trong lành.
Nghĩ đoạn, nàng lại để lại một bức thư quyết biệt:
[Đời này dằng dặc, duyên tận hôm nay. Ta không có ý định dây dưa với Ngài thêm nữa, trời đất tự tại, Cửu Châu rộng lớn, Tuế Ca và ta đã có ước hẹn hôn lễ, mong Thần Tôn chớ nhớ chớ phiền.]
Mặc dù trong lòng nàng hiểu rõ, trạng thái nhập ma này của Phù Thanh tuyệt đối không thể không nhớ không phiền, nhưng có thể trì hoãn được vài phút thời gian Phù Thanh xem thư cũng tốt.
Nhân lúc Phù Thanh đi xuống bếp làm điểm tâm, Ân Cửu Nhược nán lại thêm một chút, lại viết thêm một câu mới vào thư quyết biệt:
[Nếu Ngài thực sự không quên được, chi bằng học ta đa tình thêm vài đoạn, tự nhiên sẽ quên thôi. Ta nhớ vị Thẩm Thương Ly Thẩm thiếu chủ kia vẫn luôn nặng tình với Ngài.]
Hơn nữa câu “đã có ước hẹn hôn lễ với Tuế Ca” được đổi thành “đã có thực tế hôn lễ”.
Sau khi dừng bút, Ân Cửu Nhược khẩn cấp dùng phương thức truyền tin đặc thù của Ma tộc để triệu tập Lang Vương đến.
Hai người đứng bên hông thiên điện Trấn Phong Lầu, vừa thì thầm bàn bạc, vừa cảnh giác quan sát xung quanh.
“May mà vị Thần Tôn này lòng còn từ bi, không làm khó bất kỳ ai,” Lang Vương vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ lồng ngực, “Có điều Thần tộc bọn họ đúng là người này cao ngạo hơn người kia.”
Ân Cửu Nhược cau mày, trực tiếp nói: “Lang Vương thúc, nhất định phải dẫn vị Thương Ly Tiên Quân này đến Ma giới, tốt nhất là để nàng ta và Thái Sơ Thần Tôn gặp nhau, để tranh thủ chút thời gian cho ta.”
“Thương Ly Tiên Quân? Ta hiểu rồi,” Lang Vương nhìn bức họa Ân Cửu Nhược đưa tới, nhíu mày suy nghĩ một hồi, nhớ ra người này dường như là thiếu chủ của Như Ý Tông, bọn họ đã đặc biệt điều tra lai lịch của nàng ta, cũng là người Thần tộc phái xuống hạ giới để hỗ trợ vị Thần Tôn này trừ ma, “Điện hạ cứ yên tâm đi đi, mọi việc đã có ba người chúng ta lo liệu.”
“Còn nữa, gần đây giao thương giữa chúng ta và Hải tộc, thị phần có chút gia tăng, nhất định phải duy trì tốt quan hệ với bọn họ. Rượu mừng của ta và Tuế Ca nhớ gửi một ly qua đó.”
“Thần đã hiểu. Điện hạ, nếu người muốn đi thì hãy đi mau, chỗ Thần Tôn đã có chúng thần giúp người lấp liếm.” Lang Vương thuận tay lật xem chiến báo Cửu Châu đại lục gần đây, dị động ở phía Nam vừa mới được Phù Thanh bình định. Cũng không tiện lấy lý do thiên tượng dị thường để điều Phù Thanh đi nơi khác.
Vẫn phải suy tính thêm chút nữa.
Ân Cửu Nhược gật đầu, trở về phòng thay hỉ phục, khoác lên mình trường sam màu huyền hắc, dùng tốc độ cực nhanh rời đi theo con đường nhỏ của Ma giới.
Sương đêm mỏng manh, lượn lờ quanh những bức tường đỏ ngói xanh mới được sơn lại của Ma giới. Kết quả, nàng vừa đi được vài bước đã đụng phải một con Cửu Vĩ Hồ. Đối phương ngơ ngác nhìn Ân Cửu Nhược, bỗng nhiên kêu lên:
“Ma Sát Điện hạ, hôm nay không phải là ngày đại hỉ của người và Tu La Vương nữ sao? Nhưng mà ta đến muộn, chỉ nghe thấy tiếng sấm kinh thiên động địa, dám hỏi Điện hạ đã xảy ra đại sự gì vậy?”
Con Cửu Vĩ Hồ này hình như từng tham gia tiệc liên hoan trên núi Vô Cực, còn từng thay thế Phù Thanh hẹn hò với nàng.
Ân Cửu Nhược suy tư nửa ngày, gọi tên con Cửu Vĩ Hồ này, nhận được sự hồi đáp vui mừng của nàng ta.
“Không ngờ Điện hạ thành thân rồi mà vẫn nhớ tên ta, thật bất ngờ,” nàng ta cẩn thận từng li từng tí hỏi, “Điện hạ có ý định cưới thêm vài vị Vương phi không?”
Thật sự là Điện hạ sinh ra quá mức đẹp đẽ lại dịu dàng, Ma tộc lại đang ngày càng hưng thịnh, gả qua đó chính là hưởng phúc. Chỉ cần là người từng gặp Điện hạ, không ai là không động lòng.
Ân Cửu Nhược: “…”
“Hiện tại sự tình khá phiền toái, ngươi có thể giúp ta dẫn đường đến tộc Cửu Vĩ Hồ của các ngươi không?”
“Đến tộc Cửu Vĩ Hồ làm gì?” Cửu Vĩ Hồ vừa kinh ngạc vừa hồ nghi, “Nhưng Điện hạ không phải giao hảo với Đế Cơ của chúng ta sao, để Đế Cơ đến đón người chẳng phải tốt hơn à?”
Hiểu Cửu Vĩ Hồ đang nói đến A Dẫn, nhưng hiện tại nàng căn bản không liên lạc được với A Dẫn, hơn nữa cũng không tiện để Thanh Khâu Đế Cơ công khai yểm hộ mình dưới con mắt của bao người.
“Không kịp giải thích, phiền ngươi giúp ta dẫn đường.” Ân Cửu Nhược vận dụng lực lượng Ma tộc, đánh cắp lộ trình, mang theo Cửu Vĩ Hồ một bước ngàn dặm lao về phía tộc Cửu Vĩ Hồ.
Trên đường đi, Cửu Vĩ Hồ thông qua việc truyền tin với các tỷ muội trong tộc đang tham dự hôn lễ, biết được Thái Sơ Thần Tôn của Thần tộc các nàng đã cưỡng ép thần giáng cướp hôn, hạ mình cầu xin được gả cho Ma Sát Điện hạ.
Náo loạn đến mức mưa gió đầy trời.
“Ngươi không biết đâu,” tiểu tỷ muội hồ ly trong ống truyền âm thao thao bất tuyệt với nàng ta, “Thần Tôn của chúng ta trước đó một đêm bạc đầu, mi tâm có một vệt huyết ấn, sớm đã vì Điện hạ mà sinh tâm ma. Lần này đến, trên người toàn là vết máu do Thiên Hỏa Tiên quất vào hồn cốt, thần huyết chảy dọc đường, so với Tu La ác quỷ còn thê thảm hơn.”
“Vì… Điện hạ mà sinh tâm ma? Ma Sát Điện hạ?” Nàng ta có chút không dám tin lời tỷ muội, Thái Sơ Thần Tôn đối với các nàng mà nói là nhân vật trong truyền thuyết.
Năm đó thiên địa hỗn độn, Thái Sơ Thần Tôn đản sinh mới ổn định được phương thế giới này, thanh trọc nhị khí vận hành theo quy luật, các tộc mới có thể sinh sôi nảy nở.
Một nhân vật chí cao vô hạ như thần thoại vậy, cũng sẽ động phàm tâm sao?
Thật sự là quá khó để tưởng tượng.
Di chuyển giữa rừng rậm sông ngòi, thần sắc Ân Cửu Nhược bình thản, ngũ quan sắc sảo tinh tế lập thể thâm thúy. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn biểu cảm của đối phương, liền biết người này đoán chừng lại đang kinh ngạc hóng hớt bát quái.
Tiếng gió vù vù tát vào mặt, nhưng trái tim bát quái hừng hực thiêu đốt, Cửu Vĩ Hồ nhìn chằm chằm Ân Cửu Nhược, nhịn không được mở miệng:
“Điện hạ, người và Thần Tôn của chúng ta có quen biết à?”
“Quen biết, là tiền thê,” Ân Cửu Nhược nhàn nhạt trả lời.
Thế nhưng, trong lòng Cửu Vĩ Hồ lại dấy lên sóng to gió lớn. Thần Tôn cao cao tại thượng, băng thanh ngọc khiết của Thần tộc các nàng, lại là… tiền thê của Điện hạ Ma tộc.
Nói ra, cả thiên hạ ai dám tin, hơn nữa còn là Thần Tôn khóc lóc đòi gả cho Điện hạ Ma tộc?
“Điện hạ, vậy người không muốn tái hợp với Thần Tôn sao?”
“Không muốn,” Ân Cửu Nhược vừa nhận đường vừa trả lời, “Với ai cũng được, duy chỉ có Phù Thanh là không được.”
Cửu Vĩ Hồ hít sâu một hơi khí lạnh, không ngờ Ân Cửu Nhược lại cứng rắn như vậy. Đó chính là Thái Sơ Thần Tôn a, chí thánh chí khiết, những thần tiên khác đều không dám nhìn nàng thêm một cái, sợ mạo phạm Thần Tôn.
Từ sau khi Thần Tôn đản sinh, nàng vạn năm sống ẩn dật, ngoại trừ thường xuyên ra ngoài bình loạn, chỉ lộ diện trong những đại sự. Chỉ một cái nhìn kinh hồng thoáng qua ấy, đã khiến bao người nhớ mãi không quên, trà cơm không màng.
“Nhưng mà Điện hạ, Thần Tôn nàng thần thông quảng đại, cho dù cưỡng ép thần giáng dẫn đến trọng thương, thần lực của nàng cũng không phải thứ chúng ta có thể địch nổi.”
“Là đi về hướng này, vượt qua Nhược Thủy sao?” Đợi nhận được câu trả lời khẳng định, Ân Cửu Nhược lơ đễnh cười cười, “Ta biết, nhưng có thể kéo dài được lúc nào hay lúc ấy, ít gặp nàng một khắc, ta liền thần thanh khí sảng.”
Nghe được lời này, Cửu Vĩ Hồ đã ngây ra như phỗng, rốt cuộc cũng có vài phần cảm giác chân thực rằng Thần tộc các nàng đang theo đuổi ngược Điện hạ Ma tộc.
Ma giới, mưa hoa hỉ khánh vẫn rơi, khắp nơi tràn ngập bầu không khí hôn lễ.
Phù Thanh cố ý thay một bộ tân nương y đỏ thẫm, dưới ánh mắt đờ đẫn của đám người Ma tộc, bước vào nhà bếp của Trấn Phong Lâu.
Nữ nhân thuần thục nhào bột, ủ bột, cán bột, đánh trứng gà thêm đường trắng. Ngón tay thon dài oánh nhuận như ngọc, khớp xương rõ ràng, làm điểm tâm ưu nhã đến cực điểm, cảnh đẹp ý vui.
Duy nhất mỹ trung bất túc chính là, pháp bào tuyết trắng mới thay lại lần nữa nhiễm lên vết máu nhàn nhạt, từng đường từng đường như hình phạt roi vọt trừng giới.
Đó là vết thương do một trăm roi Thiên Hỏa lưu lại trên hồn cốt ngày hôm nay, khó mà khép lại, cho nên máu chảy không ngừng.
Nữ nhân lấy ra đĩa sứ sạch sẽ và ấm, giống như muốn đi lấy nước, vừa ngẩng đầu, đối diện với một đám khách khứa chạy tới xem náo nhiệt.
Vũ tộc, Ma tộc, Cửu Vĩ Hồ tộc, Tu La tộc, gần như tất cả mọi người đều đang nhìn nàng.
Gió nhẹ thổi qua, hai bên giằng co.
Vài hơi thở sau, dung nhan sơ lãnh tôn quý của Phù Thanh giãn ra, khẽ giải thích: “Nàng mệt rồi, ta làm chút điểm tâm cho nàng. Những chuyện khác, lát nữa, bổn tọa tự sẽ cho các ngươi một lời giải thích.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc hiện tại là tình huống gì, chỉ có thể nhìn Phù Thanh lấy nước trở về, cán vỏ bánh đã ủ xong thành những lát mỏng gần như trong suốt, lại cho trứng gà và sữa bò vào, gói lại rồi luộc nhanh trong nước sôi.
Sau đó lại nặn bánh ngọt thành hình con thỏ nhỏ, cho vào lồng hấp chậm rãi hấp. Một loạt động tác này làm đến nước chảy mây trôi, phảng phất như nữ nhân đã từng hàng ngàn lần vì một người mà rửa tay nấu canh như vậy.
“Vương nữ Điện hạ,” Phù Thanh vớt sủi cảo nhân trứng sữa ra, đặt vào bát sứ, “Có muốn nếm thử không?”
Tuế Ca trêu chọc con vẹt nhỏ đi theo bên cạnh mình, cười lơ đễnh: “Được thôi, ta nếm thử tay nghề của ngươi.”
Mọi người tự giác lui ra nhường một con đường, để Phù Thanh và Tuế Ca cùng đi về phía đình nghỉ mát nhã nhặn cách đó không xa.
Phù Thanh tay ngọc bưng bát đĩa sứ trắng, y phục phiêu phiêu, máu tươi thấm đẫm y phục nhỏ giọt xuống đất, lưu lại một chuỗi dấu vết như hoa hồng, lại rất nhanh hóa thành huỳnh trần phiêu tán trong không trung.
Nhưng nữ nhân lại chẳng hề hay biết, dung nhan thanh lãnh vẫn một mực đoan trang túc mục.
Trong đình hóng mát gió nhẹ hiu hiu, mang theo mùi hương đặc trưng của thực vật Ma tộc, bầu trời trên đỉnh đầu liệt diễm cùng băng sương đan xen, tráng lệ tự nhiên.
“Thần Tôn đích thân nấu đồ cho ta ăn, chẳng lẽ là muốn mua chuộc lòng người sao?” Tuế Ca dựa lưng vào lan can sau ghế đá, nhìn chằm chằm Phù Thanh.
“Coi là vậy đi,” Phù Thanh đứng ở một bên, tóc trắng xõa xuống, mang theo hương vị thanh mị.
Tuế Ca cầm thìa sứ trắng khuấy tới khuấy lui, thở dài một tiếng: “Thần Tôn, ngươi có từng nghĩ tới, đã là vật đổi sao dời, cảnh còn người mất, chuyện giữa ngươi và Cửu Nhược đã qua rồi.”
Nàng cảm thấy đầu óc của Thái Sơ Thần Tôn có phải không được tốt lắm hay không, hay là nói chưa từng giao thiệp với người khác bao giờ.
Tiền thê chạy tới cầu xin hiện nhiệm rút lui khỏi cuộc tình này?
Thật nực cười.
Ánh lửa đằng xa sáng rực tận trời, chiếu rọi vào đồng tử của nàng, Phù Thanh nắm chặt Song Ngư Ngọc Quyết trong lòng bàn tay, ánh mắt lúc sáng lúc tối.
“Ta biết, chỉ là… ta còn muốn thử lại một lần.”
“Thử đến khi nào mới thôi? Hôm nay, ngày mai, hay là một vạn năm?” Tuế Ca lơ đễnh đặt câu hỏi, dung sắc bất kham, “Đáng tiếc, Thần Tôn không giống người sẽ từ bỏ ý định.”
“Thần Tôn, ngươi rốt cuộc biết cái gì chứ? Cửu Nhược lưu lạc phàm thế, ngươi phí hết tâm cơ trù tính mỗi một cuộc gặp gỡ, lấy lừa gạt làm lợi kiếm, đâm xuyên trái tim người si tình. Hiện tại ngươi miễn cưỡng thử lại, thì có tác dụng gì?” Nàng nói năng hùng hồn, không chút ngừng nghỉ.
Bóng đèn bị xà ngang trong đình cắt thành những ô vuông vụn vặt, tựa như tâm tư rối bời mê loạn. Thân ảnh Phù Thanh nhạt nhòa như sương, bất giác nhắm mắt lại, lẩm bẩm nói:
“Là ta có lỗi với nàng ấy.”
“Đã Thần Tôn biết mình có lỗi với Cửu Nhược, thì nên theo tâm ý của Cửu Nhược, rời đi thật xa, đời đời kiếp kiếp không quấy rầy nữa, trả lại tự do cho người ngươi yêu,” Tuế Ca cười có chút trào phúng, không chút lưu tình nói, “Nếu như ngươi thật sự yêu Cửu Nhược.”
“Nhưng ta không rời xa nàng ấy được,” bông tuyết phất qua tóc mai, đáy mắt nữ nhân lướt qua ánh sáng ai oán như sương mù, ánh sáng kia bỗng nhiên vỡ vụn, liền có càng nhiều huỳnh trần bay lên.
“Ý của Thần Tôn là ngươi yêu Cửu Nhược, nhưng ngươi thật sự yêu Cửu Nhược sao? E rằng người trong thiên hạ chẳng mấy ai tin tưởng điều này.”
Dưới ánh trăng, huỳnh trần trôi nổi quanh thân Phù Thanh bay múa cấp tốc, trong lòng nàng bao phủ âm hàn, chỉ cảm thấy cái lạnh thấu xương khảm vào thần hồn, khiến tâm thần nàng run rẩy.
Mặt hồ dưới đình thi thoảng có cá nhảy lên mặt nước, vảy cá lấp lánh ánh sáng xanh băng lãnh, tiếng gió tuyết gào thét từng hồi.
Tuyết lớn như lông ngỗng bao phủ Ma giới.
Phù Thanh cười khổ không nói gì.
Nàng không biết năm đó khi mình xóa đi ký ức yêu nhau của hai người, trong lòng suy nghĩ điều gì. Cũng không biết bản thân năm đó nếu có thể biết trước hiện tại, liệu có một chút hối hận nào hay không.
Nàng không biết.
Phần ký ức tàn khuyết không đầy đủ kia, khiến nàng cũng không nhìn rõ chính mình.
Chỉ là loại đau đớn như lưu ly vỡ nát thành vụn cám nghiền đi nghiền lại trên tim ấy, quá mức miên trường, không cách nào thoát khỏi cũng không cách nào nói rõ.
Khiến nàng không thể nào khắc chế tự thận, trong lòng u u sinh ra tâm tư chiếm hữu âm u ẩm ướt, chỉ muốn ở cùng một chỗ với Tiểu Cửu, có thể bồi bên cạnh nàng, cảm nhận nàng, liền đủ rồi.
Tuế Ca cẩn thận quan sát Phù Thanh, phát hiện nàng vậy mà lộ ra thần tình như khóc như cười, kinh quý thẫn thờ, khiến người ta cảm khái chữ tình, cũng thật giày vò người.
Chỉ là, đã làm sai chuyện, lại muốn vãn hồi, không phải một câu “Thực xin lỗi, ta sai rồi”, “Để ta bù đắp cho nàng”, là có thể khiến người kia hồi tâm chuyển ý.
Huống chi, người Phù Thanh theo đuổi còn là thê tử vốn dĩ hôm nay phải thành thân với mình, mình làm sao có thể có bất kỳ lòng trắc ẩn nào.
“Thần Tôn, nghe ta khuyên một câu, cành liền cành của ngươi và Cửu Nhược đã đứt, ngay cả ông trời cũng không đồng ý cho các ngươi ở bên nhau. Ngươi không bằng học tập Cửu Nhược, nói chuyện yêu đương vài mối tình, tìm niềm vui trong chốc lát, tự nhiên sẽ không còn nhớ tới một người tình cũ nhỏ bé không đáng kể nữa.”
Phù Thanh nhớ tới dáng vẻ phong lưu nói cười vui vẻ của Ân Cửu Nhược với người khác trên núi Vô Cực, hoảng loạn cùng luống cuống không kịp đề phòng dâng lên.
Tiểu Cửu sớm đã không còn độc thuộc về một mình nàng, mà kẻ đầu têu gây nên tất cả chuyện này chính là bản thân nàng.
Lan nhân nhứ quả, tự làm tự chịu.
Tuế Ca rèn sắt khi còn nóng khuyên giải nói: “Cửu Nhược đã thu lại dư hận, không luyến tiếc nước chảy hoa trôi, Thần Tôn ngài lại cưỡng ép chấp nhất tiếp, thì có chỗ tốt gì chứ?”
Thấy nữ nhân dung nhan tuyệt sắc trắng bệch, Tuế Ca tiếp tục khổ khẩu bà tâm khuyên, “Ba ngàn hồng trần, vũ trụ hồng hoang, có rất nhiều người luyến mộ Thần Tôn, ngài không thử với người khác một chút, làm sao biết ngài sẽ không yêu người khác.”
Ánh mắt nữ nhân bỗng nhiên trống rỗng, qua hồi lâu, phượng mâu lần nữa nhiễm lên tâm niệm cố chấp, “Duy chỉ có Tiểu Cửu mới có thể.”
Nghe vậy, Tuế Ca khẽ cười một tiếng, cảm thấy tâm ma của Phù Thanh này sợ là kiếp sau cũng trừ không xong, nào có vị Thượng Thần chí cao nào lại là bộ dáng điên cuồng cố chấp như thế này.
Có lẽ nàng và Ân Cửu Nhược đều không cần quá để ý Phù Thanh muốn làm gì, chỉ riêng tâm ma chấp niệm trong cơ thể nữ nhân này tác quai tác quái, nói không chừng cũng đủ để một đời Thái Sơ Thần Tôn vẫn lạc thành tro.
Vị Thần ngươi phụ chân tâm, cũng nên nuốt quả đắng, tự hủy ở thế gian.
“Xem ra Thần Tôn quả nhiên muốn chấp mê bất ngộ, cướp đi thê tử của ta rồi?” Tuế Ca trêu tức nhìn Phù Thanh, làm ra vẻ không quan trọng, hồn nhiên không thèm để ý.
Chỉ vì nàng nắm chắc thắng lợi trong tay, biết rõ ràng trái tim Ân Cửu Nhược sớm đã không còn ở chỗ Phù Thanh.
Nữ nhân lặng im không nói, dường như cảm thấy hai chữ “thê tử” quá mức chói tai, thế lực tâm ma đại thịnh, khiến nàng khẽ ho một tiếng, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
“Điểm tâm hẳn là đã hấp xong rồi, bổn tọa bưng cho Tiểu Cửu.”
“Đi đi, chúc Thần Tôn mọi sự thuận lợi, trên con đường tranh thê với ta, tốt xấu gì cũng phải đánh cái hòa mới thú vị, ngươi nói có đúng hay không?”
Phù Thanh không để ý đến Tuế Ca nữa, vì thế bỏ qua sự châm chọc sâu sắc trong đáy mắt nàng ta.
Trở lại trong bếp, Phù Thanh tắt lửa bếp, đem bánh củ năng, bánh nếp than, bánh táo, bánh đường đặt vào trong hộp sơn mài.
Đi đến trước đại điện Trấn Phong Lâu, mấy thị nữ Ma tộc vừa nhìn thấy nàng, lập tức khẩn trương lên.
Thấy Phù Thanh giá y nhuốm máu, huỳnh trần lơ lửng, mấy người càng là nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng.
“Bổn tọa tới đưa điểm tâm cho Tiểu Cửu.”
Trong đó một thị nữ to gan, ấp a ấp úng nói: “Thần Tôn, Điện hạ chúng ta ngủ… ngủ rồi, hay là ngài lát nữa lại đến?”
“Ngủ rồi?” Phù Thanh theo bản năng cúi đầu nhìn bánh ngọt nóng hổi, giữa lông mày một mảnh ôn nhu uyển chuyển, “Để ta vào xem nàng ấy, ta sẽ rất nhẹ nhàng.”
Các thị nữ khẩn trương đến đỏ bừng cả mặt, muốn ngăn cản Phù Thanh, lại không biết còn có thể dùng cớ gì.
“Thần… Thần Tôn, Điện hạ chúng ta lúc nghỉ ngơi không thích người khác quấy rầy, hay là ngài cứ đợi thêm chút nữa đi.”
“Nàng ấy không ở trong tẩm điện sao?” Phù Thanh nhàn nhạt nhìn cánh cửa đỏ thắm, hiển nhiên thần phạt dẫn đến thần thức nàng trì trệ, cảm ứng chậm chạp. Nhưng nàng vẫn có thể phát giác được trong điện dường như có sự dị thường nhất định, “Để ta vào xem một chút đi.”
Mấy vị thị nữ hoảng hoảng trương trương nhường đường, Phù Thanh lộ ra nụ cười ôn hòa với các nàng. Chỉ là vẻ ai oán giữa mi vũ nữ nhân đã làm nhạt đi sự ôn hòa, lộ ra một loại hương vị gượng cười.
Đại điện trống trải tịch mịch, vẫn đèn đuốc sáng trưng, lại yên tĩnh giống như một vùng đất chết. Phù Thanh nhìn quanh bốn phía, nỗ lực cảm nhận khí tức của Ân Cửu Nhược.
Đi tiếp vào trong, liền trông thấy một người mặc hỉ phục của Ân Cửu Nhược, đang đưa lưng về phía nàng, ngủ trên giường, dường như ngủ rất say.
Thị nữ đi theo phía sau trông thấy một màn này, mặc dù không hiểu ra sao, nhưng vẫn thở phào nhẹ nhõm.
Nào ngờ, nữ nhân tiến lên một bước, vạt áo sương đỏ bắn lên ánh sáng vụn vặt oánh oánh, xương ngón tay tái nhợt điểm một cái, người nộm thuật pháp kia liền lộ chân dung.
Thu liễm khí tức của người nộm thuật pháp đi, chỉ còn lại linh tức nhàn nhạt tàn lưu, chứng tỏ nàng vừa rời đi, Ân Cửu Nhược đã không ngừng không nghỉ bỏ chạy.
Trên bàn án ở một góc khác của tẩm điện, dùng nghiên mực chặn lên một tờ giấy tuyên thành, Phù Thanh mở giấy ra xem.
Đập vào mắt chính là những từ ngữ như “Tuế Ca cùng ta đã có sự thực hôn nhân”, “Ta từng có vài mối tình”, “Chớ nhớ chớ quấy rầy”.
Trong nháy mắt, đủ loại nồng đậm trên giá y huỳnh trần của nữ nhân dường như khô héo tàn tạ, mất đi toàn bộ sinh cơ. Tuyết ý cùng hàn sương quanh thân tùy tâm mà lên, thiên quang điêu tàn, còn hơn cả mùa đông khắc nghiệt.
Nàng nắm chặt tờ giấy, kiệt lực từ đó hấp thu bất kỳ khí tức nào liên quan đến Ân Cửu Nhược, mùi vị sạch sẽ ấm áp như hoa trẩu, là thứ trăm năm qua nàng quen thuộc nhất.
Lần theo cỗ khí tức này, nữ nhân thi triển Hồi Ảnh Thuật, trong đầu hiện lên cảnh tượng khi Ân Cửu Nhược rời đi.
Thiếu nữ thay một bộ y phục, ý khí phong phát tiêu sái tự nhiên rời đi theo đường nhỏ, ở ngoài cửa Ma giới… gặp phải một con Cửu Vĩ Hồ.
Hai người chuyện trò vui vẻ, sau đó kết bạn đồng hành.
“Thần… Thần Tôn, Điện hạ có… có thể chỉ là ra ngoài giải sầu,” thị nữ đứng bên cửa sổ, nhìn nữ nhân huyết y đơn bạc yếu ớt, lắp ba lắp bắp giải thích.
Phù Thanh cẩn thận từng li từng tí gấp lá thư tuyệt mệnh lại, thu vào trong ngực dán chặt trái tim.
Tuyết hoa bên ngoài điện dường như cũng bay vào, quang trần bên người Phù Thanh theo nàng cùng nhau khẽ run, lạnh đến mức nàng toàn thân phát run. Không có Tiểu Cửu, nhân thế này lạnh lẽo đến thế.
Lạnh đến mức hồn phách cốt phùng của người ta đều đóng thành băng.
Huyết lệ như từng chùm, không hề báo trước rơi khỏi hốc mắt.
Lại trong vài hơi thở hóa thành huỳnh quang phiêu tán.
Nàng cảm nhận được khí tức của Ân Cửu Nhược trên lá thư tuyệt mệnh nơi ngực, rốt cuộc hồi thần, tuyết ngoài cửa sổ vẫn đang rơi, đầy mắt sương trắng.
Qua không biết bao lâu, nàng xoay người nhìn thị nữ đi theo, thần tình ôn nhuận, đôi mắt lại ảm đạm vô thần, “Đa tạ, nhưng ngươi không cần an ủi ta.”
Trong lòng nàng vẫn luôn hiểu rõ Ân Cửu Nhược sẽ bỏ trốn, nhưng vạn vạn không ngờ tới Ân Cửu Nhược sẽ lựa chọn mang theo người khác cùng nhau bỏ trốn.
Sự chán ghét của Tiểu Cửu đối với mình đã đến mức độ không thể ở chung một phòng như vậy rồi sao?
“Thần Tôn?”
Thị nữ kỳ quái nhìn Phù Thanh, rõ ràng tất cả mọi người ở đây đều không thể phản kháng nàng, sinh sát đoạt dư không ai có thể địch.
Nhưng giờ khắc này chỉ cảm thấy Thần Tôn chí cao vô thượng, lại mang đầy lòng bi thống. Nỗi bi thống này khiến nàng yếu ớt phảng phất như một giọt nước trong suốt, vài canh giờ liệt nhật liền có thể khiến nàng biến mất khỏi nhân thế gian này.
Gió nhẹ từ cửa sổ mang theo mưa hoa phấn hồng, rơi xuống bên cạnh Phù Thanh, tôn lên bóng lưng đơn bạc của nàng như một bức tranh ngươi độc.
Thị nữ chuẩn bị rời đi, đột nhiên mạc danh cảm thấy bi thống trong cơ thể nữ nhân gần như nghiền nát tâm phế người ta.
Nhưng nàng không hiểu đây là vì cái gì.
Cửu Vĩ Hồ đi theo Ân Cửu Nhược liều mạng đi đường, rốt cuộc dừng lại sau bốn canh giờ.
Nhìn cổ thụ che trời xung quanh, Cửu Vĩ Hồ mệt đến thở hồng hộc, mỏi mệt không chịu nổi, “Điện hạ, chúng ta nghỉ ngơi một lát đi, cứ chạy tiếp như vậy linh khí không nối kịp a, ta mới vừa ba ngàn tuổi, tu vi không cao.”
Bởi vì nắm giữ thiết thủ chi lực, đi chút đường đối với Ân Cửu Nhược mà nói, cũng không có bất kỳ độ khó nào, nhưng nàng không biết đường vẫn phải dựa vào Cửu Vĩ Hồ.
“Được, chúng ta nghỉ ngơi một lát,” nàng từ trong túi trữ vật lấy ra đệm ngồi và lương khô đưa cho Cửu Vĩ Hồ, một khắc sau liền cảm ứng được Tuế Ca dùng vẹt nhỏ gọi mình.
Các nàng hẹn xong Ân Cửu Nhược trốn trước, lúc Phù Thanh không chú ý, Tuế Ca lại trốn, hai người dựa vào liên hệ bản mệnh thú để định vị hội hợp.
Thấy Cửu Vĩ Hồ này đang nghỉ ngơi, Ân Cửu Nhược đi đến một bên khác, hai tay kết ấn, lấy vẹt nhỏ làm môi giới, giúp Tuế Ca đánh cắp khoảng cách, để nàng ấy có thể nhanh chóng vượt qua vạn dặm đi tới nơi này.
Một trận cường quang hình bán nguyệt phập phồng, vạn vật trong đó dường như đều tĩnh chỉ trong nháy mắt. Ân Cửu Nhược phảng phất như quân chủ hiệu lệnh hư không, đón Tuế Ca vẫn còn mặc giá y đỏ thẫm từ ngoài mấy vạn dặm tới.
“Cửu Nhược, nơi này cách lãnh địa tộc Cửu Vĩ Hồ còn bao xa?” Linh khí của Tuế Ca bị chuyến “du lịch” này tiêu hao hơn nửa, nói chuyện cũng có chút hụt hơi vô lực.
“Còn một nửa khoảng cách, với tốc độ đi đường của chúng ta thì nửa canh giờ nữa là đủ rồi.”
Tuế Ca gật gật đầu, khoanh chân ngồi xuống bắt đầu đả tọa nhanh chóng khôi phục linh khí, “Ta nói với ngươi nghe, Phù Thanh chắc chắn là điên rồi, hoàn toàn điên rồi.”
Ân Cửu Nhược nhíu mày, không quá hiểu tại sao Tuế Ca lại kích động như vậy.
“Lần đầu tiên ta thấy bộ dạng hèn mọn như thế của nữ nhân kia, nàng nói nàng không có cách nào quên được ngươi. Cửu Nhược, ngươi nói xem nàng có phải bị đoạt xá rồi không? Hay là tâm ma hoàn toàn phụ thể, suốt ngày nói năng lảm nhảm.”
Nghe vậy, Ân Cửu Nhược cười nhạo một tiếng, “Tuế Ca, Thần Tôn am hiểu nhất là mê hoặc lòng người, hết thảy mọi thứ trên thế gian này nàng đều dễ như trở bàn tay, sao có thể duy chỉ có ta là không thể thay thế?”
Vào đêm trời lạnh, rừng núi sắc cỏ, u bích thấm ướt, có mưa nhỏ lạnh lẽo tí tách rơi xuống. Ân Cửu Nhược vội vàng lấy ra hai cây dù, ném cho Cửu Vĩ Hồ một cây, cây còn lại trực tiếp bung ra, che mưa cho nàng và Tuế Ca.
Lời này của Ân Cửu Nhược rất có đạo lý, Tuế Ca không khỏi liên tục gật đầu, biểu thị xác thực là đạo lý này.
Thái Sơ Thần Tôn, địa vị tôn sùng thiên sinh linh thai, muốn cái gì, đều không cần vẫy tay, sẽ có vô số người tre già măng mọc dâng lên hết thảy cho nàng.
Một vị Thần không cần ngoắc tay cũng có thể đạt được tất cả, làm sao có thể vì một Thiếu chủ Ma giới nhỏ bé không đáng kể mà trằn trọc thần thương, sa đọa điên cuồng.
“Không, ý của ta là, nàng thân là Thần Tôn, hai trăm năm trước đích thân bình định phân loạn Tam giới Lục đạo. Sau đó lại không ngừng không nghỉ tu bổ Thiên Trụ bị tổn hại sau khi dị giới xâm lấn,” Tuế Ca nhíu mày hồi tưởng, “Nhưng năm trăm năm nay, nàng chưa từng ngừng tìm kiếm ngươi.”
Trong lòng Ân Cửu Nhược kinh ngạc, “Sao ngươi biết?”
“Tin tức của Tu La tộc ta cũng không chậm như vậy, vừa cho người đi tra. Thái Sơ Thần Tôn sau khi hai vị Thần Tôn khác vẫn lạc, lấy sức một mình, tu bổ Thiên Đạo, chèo chống vạn vật vận hành, nàng lấy đâu ra thời gian để tìm ngươi.”
Thấy Ân Cửu Nhược không trả lời, Tuế Ca tự mình suy đoán, “Từ đó đoán định, Thần Tôn bận rộn như vậy còn tới tìm ngươi, ngươi chạy không thoát đâu.”
“Đêm hôm khuya khoắt, có thể đừng nói lời xui xẻo hay không,” Ân Cửu Nhược tức giận liếc Tuế Ca một cái.
“Ai da, ngươi còn không nghe được lời nói thật à, mau lấy phương án dự phòng ra, chúng ta thương lượng xem có khả thi hay không.”
“Phương án dự phòng này là Lang Vương thúc nhắc với ta, ta chỉ sợ ngươi, còn có Tu La tộc sẽ cảm thấy không tốt.”
Tuế Ca nhếch môi, tránh né nước mưa, “Đừng úp úp mở mở, Tu La tộc ta định đoạt, hơn nữa bây giờ ta chỉ muốn xem Thần Tôn chịu thiệt.”
Thương lượng xong phương án dự phòng, Tuế Ca dựa vào Ân Cửu Nhược, túm lấy vạt áo nàng nghịch ngợm, “Cửu Nhược, tại sao ngươi lại nghĩ đến việc đi tộc Cửu Vĩ Hồ, sau đó lại đi Thần giới?”
Trầm mặc một lát, Ân Cửu Nhược vẫn quyết định giải thích với Tuế Ca. Dù sao các nàng sắp thành thân, mà giữa thê thê không nên có sự giấu giếm như vậy.
“Ta muốn đi Thần Ngục của Thần giới xem thử,” nàng thấp giọng lên tiếng, mắt hoa đào u viễn hướng về phía trước, “Có thể sẽ gặp được nương thân của ta.”
“Nương thân ngươi?” Tuế Ca kinh ngạc lặp lại, nàng nhớ Ân Cửu Nhược từng lờ mờ nhắc qua chuyện này, nhưng nói không đầu không đuôi.
“Ừ, đến Thần giới rồi có lẽ ta có thể đứng từ xa nhìn nàng ấy một cái,” Ân Cửu Nhược nói, bỗng nhiên ngượng ngùng cười cười.
Thật ra nàng cũng chẳng có ý gì, đối với tình mẫu tử cũng không ôm kỳ vọng, chỉ là muốn gặp người đã sinh ra mình.
Chỉ thế thôi, không cầu gì khác.
“Từ từ đã, ngươi nói rõ ràng một chút, nương thân ngươi là người nào ở Nguyên Ngục Thần giới? Là mấy vị Chủ bộ, hay là vị Tư Ngục đại nhân danh bất kiến kinh truyền kia?”
Đêm nay trăng sáng chính nồng, mây dày sương đậm, thanh tuyến Ân Cửu Nhược trước sau vẫn nhàn nhạt, “Là Tư Ngục đại nhân.”
Tuế Ca suy tư nửa ngày, còn nhìn thấy trong mắt Ân Cửu Nhược có một làn sương mù ẩm ướt, “Vị Tư Ngục đại nhân này so với Thái Sơ Thần Tôn kia của ngươi còn thần bí hơn. Thần Tôn ngày ngày phải xử lý sự vụ các giới, bôn ba vất vả, vị Tư Ngục kia cứ như biến mất, cửa lớn không ra cửa trong không bước.”
Đôi mắt đen nhánh trong veo của Ân Cửu Nhược, trải rộng màu nền lãnh đạm, “Đúng là như thế, ta cũng tốn sức chín trâu hai hổ mới tra ra được, ngay cả Ma giới cũng không có bao nhiêu ghi chép liên quan đến nàng ấy.”
“Nhưng ta chưa từng nghe nói vị Tư Ngục đại nhân này có nhân duyên hôn nhân, càng đừng nói đến có đứa con lớn như ngươi, ngươi chắc chắn không nhầm chứ?”
Dòng lũ nhân thế, nhao nhao hỗn loạn, Ân Cửu Nhược thấp giọng than thở: “Ta… ta cũng không thể xác định trăm phần trăm, nhưng gặp mặt một lần, có lẽ liền có thể chân tướng đại bạch.”
“Tu La giới chúng ta tin tức linh thông, làm sao có thể một chút cũng không biết, chuyện này thật kỳ lạ.” Tuế Ca chậc chậc lấy làm kỳ, đánh giá Ân Cửu Nhược từ trên xuống dưới, “Ai ngờ được ngươi cùng ta lưu lạc phàm trần, lại còn là con lai.”
“Đúng vậy, ai ngờ được, không bằng cứ ở lại trấn nhỏ hoa đào là tốt nhất.”
“Được rồi được rồi, cái người kia vừa đến, lại làm ngươi thương xuân bi thu. Tư Ngục mặc dù khó tìm, nhưng chúng ta có nhiều thời gian, rồi sẽ gặp được nàng ấy thôi.”
Ân Cửu Nhược theo Tuế Ca khẽ cười hai tiếng, thu lại nỗi sầu lo giữa mi vũ, lại giương cao dù thêm chút nữa.
Mưa trong rừng rậm càng lúc càng lớn, bụi cây bị nước mưa xối đến phát sáng, một đoàn ánh sáng oánh nhuận tiến lên trong bóng đêm, bên người lượn lờ mùi hương u đạm lẫm liệt, yếu ớt lại kéo dài không dứt.
Trong sự chết chóc và yên tĩnh, ánh sáng mang theo mùi máu tanh phiêu tán mà ra, dưới ánh trăng ẩm ướt đạm bạc, gian nan ngưng tụ thành hình. Phù Thanh thần hành vạn dặm, rơi xuống dưới một gốc cây hoa đào đang nở rộ. Lông mi nàng khẽ động, trong đêm dài đen kịt chợt thấy một màn ấm áp, chiếu đến hai mắt nàng thanh minh mà chua xót.
Cách đó không xa, có một tia ánh sáng ấm áp yếu ớt và hai người ôn ngôn đàm tiếu, thiếu nữ áo đen đứng bên cạnh Vương nữ một thân giá y, mặc cho mưa rơi.
Đường núi lầy lội, mưa đêm đen kịt rơi trên vai Phù Thanh. Người nàng tâm tâm niệm niệm, lại đang che dù cho người khác.
Bốn phía tràn ngập âm khí khiến người ta ngạt thở, nàng cứ như vậy yên lặng đứng trong bóng tối, thậm chí có thể nói là tham lam nhìn Ân Cửu Nhược.
Chỉ vì lúc này, Ân Cửu Nhược sẽ không dùng ánh mắt chán ghét, cự tuyệt kia nhìn nàng.
Dung nhan tái nhợt khiết tịnh của nữ nhân hiện lên một tia cười nhạt, mi mắt nàng vẫn chồng chất tuyết ý. Lại bởi vì nụ cười như xuân thủy này, ẩn giấu một phần hà tưởng không kiểm soát được.
Nếu như… nếu như có thể nhìn thấy Tiểu Cửu lần nữa cười với nàng như vậy, thì tốt biết bao.
Giọt máu từ kẽ tay rơi vào trong nước bùn, đều hóa thành quang trần, một mảnh đất nhỏ kia nhất thời thấm ướt nhất thời nóng rực.
Chóp mũi ngửi thấy mùi hương thanh ngọt nào đó bên ngoài mưa móc, Ân Cửu Nhược theo bản năng ngước mắt, liền trông thấy giữa những tàng cây thưa thớt, tóc trắng nữ nhân tung bay, từng điểm huỳnh trần phiêu động trong mưa bụi mịt mù.
“Đến thật nhanh,” Ân Cửu Nhược thở dài một hơi, bất quá nàng cũng đã liệu trước kết quả như vậy, người nộm thuật pháp và ba vị thúc thúc chưa chắc đã ngăn được Phù Thanh mấy khắc.
“Cái này cũng đến quá nhanh rồi, thần lực tán loạn mà còn mạnh như vậy,” Tuế Ca lắc đầu, thầm nghĩ chẳng trách Thái Sơ Thần Tôn năm đó có thể lấy sức một mình chống lại ba ngàn dị giới xâm lấn, che chở phương này bình an.
Thật sự là mạnh đến mạc danh.
“Ta từng đến Tu La tộc, hiểu rõ cách truyền tin của bọn họ và Ma tộc các ngươi,” mi mắt Phù Thanh thấm đẫm tuyết ý thanh lãnh, nhìn chằm chằm Ân Cửu Nhược, “Huống hồ vừa rồi cành liền cành nhiễm khí tức của nàng, chân trời góc biển chúng ta đều sẽ không tách ra nữa.”
Nữ nhân xách theo đèn lưu ly do Xích Sương Kiếm huyễn hóa, bước chân chậm rãi đi ra, trường y tóc trắng, mi tâm một điểm chu sa, tựa yêu tựa tiên, đối diện với đôi mắt đen nhánh phiếm lạnh của Ân Cửu Nhược.
Giữa núi rừng, bởi vì sự xuất hiện của Phù Thanh mà các nơi phiêu tán quang trần nhàn nhạt, quang ảnh biến ảo như mộng cảnh.
Ân Cửu Nhược nhìn thấy nữ nhân mặc giá y đỏ chu sa, khoác ngoài pháp y sương trắng nhuận trạch tụ lại thần lực, dải lụa đỏ như máu bên hông theo gió gột rửa núi rừng.
“Tiểu Cửu, ta thắp đèn cho nàng.” Nữ nhân thanh lãnh dung nhan giấu đi tâm tư điên cuồng, y bào thần huyết tràn ra phiếm lên vẻ nhuận trạch như sương trong nhu hòa.
Ân Cửu Nhược khẽ rũ mi mắt, nếp nhăn mí mắt giãn ra, đôi môi màu sắc đạm bạc khẽ mở: “Không làm phiền Thần Tôn, đã có người thắp đèn cho ta.”
“Khụ khụ,” Tuế Ca vừa nghe câu này, đôi lông mày thanh tú nhướng lên, từ trong ngực móc ra một cây nến nhỏ châm lửa, hướng về phía Phù Thanh khiêu khích nhếch môi, “Thắp sáng rồi.”
Hai người này cực kỳ ăn ý kẻ xướng người hoạ, khiến con Cửu Vĩ Hồ kia cũng tỉnh lại từ giấc ngủ ngắn, nhịn không được phì cười.
Dưới bóng đèn, cái bóng Phù Thanh cầm trượng đèn thanh lăng lăng, chiếu rọi tuyết trên rừng.
“Thần Tôn, hay là ngài đừng chấp nhất nữa, Điện hạ đã nói thành thân với ai cũng được, duy chỉ không muốn cùng ngài.” Con Cửu Vĩ Hồ kia ngồi dưới tán cây to lớn, nhịn không được lên tiếng khuyên can.
“Tiểu Cửu, nàng ấy cũng là một trong vài mối tình của nàng sao?” Ngữ khí Phù Thanh ảm đạm, gò má tái nhợt vô sắc đầy vẻ ai oán.
Nàng đứng sau bụi hoa điệp um tùm phồn thịnh, bụi hoa ảnh ảnh xước xước, thân nàng nhạt như khói, ngươi linh linh phiêu phù.
Uổng cho nàng tu vi thông thiên, xoay chuyển càn khôn điên đảo âm dương, lại duy chỉ không cách nào khiến lòng người xoay chuyển.
Tiền trần đã xong, chuyện cũ tiêu tan.
Trong nháy mắt, nữ nhân thần tư hỗn độn, huỳnh quang đại tác, gần như khó mà khắc chế cảm xúc quay cuồng trong lòng.
“Nhưng ta không muốn.”
“Ta không muốn chữa trị quá khứ.”
“Hạnh phúc thuộc về chúng ta đã dùng hết rồi.”
Thanh âm Ân Cửu Nhược lãnh đạm lăng lệ, không ngừng lặp lại bên tai nàng, khiến nàng gần như đứng không vững, không thể không dựa vào bụi gai phía sau.
“Trên sổ nhân duyên ngươi và ta duyên tận,” Ân Cửu Nhược nương theo lời Cửu Vĩ Hồ, tiếp tục nói.
“Tiểu Cửu, sao nàng biết được?”
“Là ta tự tay gạch bỏ duyên phận.” Ân Cửu Nhược khẽ nâng mắt, “Vốn dĩ là cưỡng ép kết duyên, bây giờ coi như quay về chính đạo.”
Trong sự tĩnh lặng dài dằng dặc, trái tim Phù Thanh run rẩy không ngừng.
“Quay về chính đạo?” Đáy mắt nữ nhân dâng lên chút nước, huyết sắc trên mặt rút đi sạch sẽ, ngọn nến trong đèn nhảy lên, che giấu sự run rẩy khi hồn cốt đau đớn khoan tim.
“Đúng, ngươi có thiên hạ thương sinh của ngươi.”
“Tiểu Cửu, thế lực Ma giới suy vi, có thể để ta giúp nàng không?”
“Không cần, ta có thể tự mình làm được.” Ân Cửu Nhược tự giễu cười một tiếng.
Nàng đã không còn là đứa trẻ cần Phù Thanh che gió chắn tuyết nữa rồi.
Châm chọc là, Phù Thanh là người đầu tiên che gió chắn tuyết cho nàng, cũng là người ban cho nàng phong tuyết lớn nhất.
Đúng lúc này, giữa rừng rậm vốn yên tĩnh ẩm ướt, xẹt qua một đạo trường ảnh ngũ sắc, lại có một người rơi xuống nơi này.
Mưa phùn rả rích, Ân Cửu Nhược lười biếng nói: “Thần Tôn, lương nhân của ngươi tới rồi. Vị Thương Ly Tiên Quân này đi theo ngài xuống hạ giới, tình thâm ý trọng, si tâm không đổi, ngài sao không chấp nhận nàng ta đi?”
“Tiểu Cửu, nàng thà rằng đẩy ta cho người khác?” Mí mắt Phù Thanh thấm đẫm không biết là lệ hay mưa, đèn trong tay cùng quang trần nối liền thành một màu đỏ rực, “Ta đã lập thệ, mỗi đời mỗi kiếp, không phải nàng thì không gả.”
“Nhưng ta không muốn cưới ngươi, bất cứ lúc nào cũng không muốn,” mâu sắc Ân Cửu Nhược lăng lệ vô biên, lời nói lạnh lùng kiên quyết.
Mưa gió dần lớn, bốn phía vạn trạng gập ghềnh, trên đồng hoang bao la hùng vĩ tiếng gió rít gào, gió lẫm liệt không ngừng, thổi động thân ảnh tựa như sương khói của Phù Thanh.
Nhìn dáng vẻ Ân Cửu Nhược che chở người bên cạnh, môi Phù Thanh huyết sắc mi lạn khẽ mím, không nói một lời, lạnh đến điêu tàn.
Từ sau khi Tiểu Cửu rời đi, vạn vật trong thế giới của nàng đều hóa thành tro bụi.
Ân Cửu Nhược và Tuế Ca trước sau vẫn đứng dưới tán dù ấm áp khô ráo, vị Cương Ly Tiên Quân kia nhất thời bị sự giằng co giữa mấy người chấn nhiếp, hồi lâu chưa thể nói nên lời.
“Tiểu Cửu, sau này nàng tùy ý lừa gạt ta, đời này kiếp này, vạn thế ngàn kiếp, chỉ cần…”
Nữ nhân tóc tuyết như sương, trầm kha đầy người, cánh môi nhiễm lên vẻ yên hồng như bệnh khí, ánh mắt tràn đầy cầu khẩn.
“Để ta ở lại bên cạnh nàng, có thể ngày ngày nhìn thấy nàng là tốt rồi.”
“Để ta gả cho nàng.”
Dưới màn mưa thâm thúy ẩm ướt, ánh nến lách tách vài tiếng.
Tóc bạc Phù Thanh ướt đẫm tâm thần hoảng hốt, ngay cả ánh đèn do Chí Sương Kiếm hóa thành, bị mưa to đầy trời dội tắt cũng chưa từng phát giác, trong đôi mắt ai oán vẫn còn cháy lên ngọn lửa quật cường.
“Được, ngươi chỉ có thể làm thiếp,” trong màn đêm đen kịt, đồng quang Ân Cửu Nhược tê dại mà trêu tức, “Cái nhỏ nhất.”