Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta - Chương 35 - Hóa Thân Hạ Phàm
Ghé Thăm Fanpage của nhóm dịch Tại đây nha.
Phù Thanh cũng không lập tức tiếp được kia quyển giấy vẽ, mà là tỉ mỉ đem rơi trên mặt đất đồng hoa nhặt lên, tóc dài thuận thế trút xuống như tuyết rơi, mi tâm kia một chút tịch diệt huyết văn, như chu sa nốt ruồi giống như yêu dã dị thường.
Lặng im hồi lâu, nàng đáy mắt vẫn là một mảnh thanh lăng lăng sương mù sắc, không yên lòng hỏi: “Ma tộc Thiếu chủ chân dung?”
“Đúng vậy, ma tộc cho từng cái tộc đều đưa qua, nghĩ đến cũng không tiện không cho chúng ta Thần tộc mặt mũi. Đám này ma tộc từ trước đến nay rất biết làm mặt mũi sống, làm lớn như thế động tác, ít ra mặt ngoài sẽ không để cho chúng ta lấy ra sai đến.”
Tư mệnh Tiên Tôn thở dài một hơi, may mắn lần này Phù Thanh thần thương chuyện cũ thời gian không tính lâu, không phải lại muốn vất vả hắn giữ lại vừa phân thần biết ở chỗ này, các loại Phù Thanh hoàn toàn thanh tỉnh lại đến bẩm báo một lần.
Mười phần phiền toái.
“Ân, ma tộc xưa nay đã như vậy,” Phù Thanh trong đôi mắt như cũ hoàn toàn mông lung, nàng đối ma tộc hiểu rõ giới hạn trong thượng cổ đại chiến lúc, từ sau lúc đó liền chỉ gặp qua tiểu Cửu……
Tư mệnh Tiên Tôn vội vàng ra hiệu, Phù Thanh nhanh xem xét noãn ngọc tính chất tinh tế tỉ mỉ bức tranh.
“Thần tôn, ma tộc chủ động đưa tới, còn nói là cho Thần tộc đến lúc lập gia đình các thần tiên tất cả xem một chút, như là ưa thích lời nói, đều có thể tiến về sau mười ngày lục giới quan hệ hữu nghị tiệc tối.”
Phù Thanh lưu luyến nhìn hoa đồng, tiện tay vung lên, mưa bụi lất phất rơi, hoa sơn hà trong suối nước nơi đình viện đua nhau nở rộ, gặp nước liền trở nên trong suốt long lanh.
Nàng dẫn Tư Mệnh Tiên Tôn đi vào trong đại điện Thần Tôn phủ, nữ nhân thần tình lười biếng, ánh mắt trống rỗng đoan tọa: “Tiên Tôn nói là Ma tộc muốn công khai tuyển phi cho Thiếu chủ của bọn họ?”
Bạch Hạc đồng tử, Hắc Hùng cơ quan, Chim Cánh Cụt vội vội vàng vàng đi lên dâng trà nước, bọn chúng được Phù Thanh cùng mang về Tam Thập Lục Trọng Thiên.
Nhưng nơi này thanh khí quá mức sung túc, khớp xương cơ quan còn linh hoạt hơn nhiều so với ở hạ giới, khiến cho ba đứa nó còn chưa quá thích ứng.
Đương nhiên, điều không thích ứng nhất chính là ánh mắt Thần Tôn nhìn bọn chúng, loại ánh mắt hoài niệm, mê loạn kia, dường như có thể thông qua bọn chúng mà chạm đến tiểu chủ nhân vậy.
“Vâng, bọn họ nói Tiểu Điện hạ nhà mình sắp tròn một ngàn tuổi, trưởng thành phải thành gia lập nghiệp, nhưng lại là kẻ không thông suốt, tự mình không tìm được đối tượng kết hôn, cho nên muốn nhờ trưởng bối các tộc giúp đỡ một chút.”
Hắn bổ sung: “Nói thì dễ nghe, thực ra chính là giở trò liên hôn lợi ích.”
Nghe vậy, Phù Thanh khẽ nâng mi dài, vân đạm phong khinh trả lời: “Ngược lại cũng thú vị.”
“Thần Tôn người có phải cũng cảm thấy không ổn lắm không, đây chẳng phải là công khai tuyển phi sao, còn để Lục giới các tộc chọn người đưa qua, yêu cầu còn là phẩm mạo đoan trang, tuổi tác không thể quá lớn, vượt quá một vạn tuổi thì không nhận.”
“Người Ma tộc hành sự xưa nay không giảng cứu, không có gì đáng ngạc nhiên, tùy bọn họ đi,” Phù Thanh không tỏ rõ ý kiến, ánh mắt vẫn luôn nhàn nhạt, phảng phất như đối với bất cứ chuyện gì cũng không quan tâm.
Cảm giác nhiệt độ trong Thần Tôn phủ hơi thấp, Tư Mệnh Tiên Tôn xoa xoa cánh tay, trong lòng than thở Thần Tôn thật sự là lạnh hơn trước kia, lạnh đến mức càng không gần nhân tình.
Hắn đành phải tiếp tục diễn kịch một vai.
“Theo ta được biết, người đi không những không ít, mà là rất nhiều người báo danh, vì một cái danh ngạch mà tranh đến sứt đầu mẻ trán, cũng không biết Ma tộc đang giở âm mưu gì.”
Bạch Hạc Vong Cơ bưng linh dược vừa sắc xong cho Phù Thanh tới, thấy thế xen vào một câu: “Tại sao chứ, Ma giới Thiếu chủ cũng không phải bánh bao thơm ngon gì, tộc nhân bọn họ điêu linh, bao nhiêu năm nay đều không có động tĩnh gì.”
Tư Mệnh Tiên Tôn nhún nhún vai, chẳng hề có dáng vẻ tiên phong đạo cốt: “Bởi vì vị Thiếu chủ kia sinh đến quá đẹp mắt, hơn nữa thân là con út của Ma Tôn nhiệm kỳ trước, cả nhà không còn mấy người, trên không cha mẹ dưới không huynh đệ tỷ muội, gả qua đó chính là Ma Tôn Vương phi, thân phận tôn quý ai mà không động tâm.”
“Thật sao? Có thể đẹp đến mức nào,” Bạch Hạc Vong Cơ khinh thường hỏi, trong lòng nàng ta chỉ có Thần Tôn nhà mình là đẹp nhất, người khác có trang điểm thế nào cũng chỉ là họa hổ bất thành phản loại khuyển, “Thần Tôn mau mở họa tượng ra, chúng ta cùng xem một chút.”
Họa quyển chất địa noãn ngọc nhẹ nhàng mở ra, đầu tiên là lá phong đỏ như lửa bay múa trên bầu trời màu xanh biếc, ngàn vạn hạt mưa lấp lánh ánh sáng, rơi trên mi gian thiếu nữ mặc huyền hắc cẩm y.
Thiếu nữ thần tình đạm mạc, có loại linh động lơ đãng. Ngay cả quang ảnh tuyệt lệ cũng thiên vị nàng, xuyên qua khe hở lá phong, phác họa ra ngũ quan tinh xảo thanh thấu quý khí của nàng.
Vẻn vẹn chỉ là một sườn mặt, kỳ thật cũng không nhìn ra được quá nhiều. Nhưng người này cứ thế mang lại cho người ta một loại cảm giác ngươi độc an tĩnh lại tiêu sái dã tính.
Phù Thanh quét mắt qua một cái, vạn ngàn nhan sắc trong mắt nàng bất quá chỉ là hồng trần sắc tướng, xương khô cùng mỹ nhân cũng chẳng có gì khác biệt.
Điều duy nhất khiến nàng hơi thất thần là, đôi mắt hoa đào trong veo sáng ngời của người trong tranh.
Người thế gian có đôi mắt hoa đào xinh đẹp nhiều vô số kể, nhưng sáng ngời như vậy lại có mấy người.
“Tiểu Cửu…”
Cái tên này vừa thốt ra, trái tim Phù Thanh lập tức đau đớn, giống như toàn thân huyết dịch đều ngưng kết thành lưỡi dao máu, từng tấc từng tấc đâm vào cốt tủy.
Đau đớn khiến sắc mặt nữ nhân trắng bệch, môi mềm nhiễm lên sắc đỏ bệnh tật, nàng dần dần thanh tỉnh không ít, cười khổ vì sự mê muội của chính mình.
Không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu, luôn hoảng hốt tưởng rằng nhìn thấy Tiểu Cửu, mặc y phục mới nàng may cho, ôn nhu lại thành kính nhìn nàng.
Hoặc là ngồi trên ghế đá trong đình viện, ngoan ngoãn yêu cầu canh ngân nhĩ lần sau phải bỏ thêm chút đường.
Nhiều hơn là Tiểu Cửu kéo tay áo nàng, mãn nhãn mong chờ nói muốn cùng đi xem đèn hoa đăng làm bằng tuyết…
Nhưng mỗi lần khi nàng ôn nhu đáp lại, lại chỉ nhìn thấy y phục mới không người mặc, canh ngân nhĩ từ nóng chuyển sang lạnh.
Dưới mái hiên, từng trản từng trản đèn hoa đăng làm bằng tuyết tan thành nước.
Nàng còn có thể gặp lại Tiểu Cửu sao?
Rất muốn gặp lại Tiểu Cửu một lần, nhưng ngoại trừ ngày đêm tưởng niệm chờ đợi, nàng không còn cách nào khác.
“Không phải nói Ma tộc đều diện mục khả tăng, xấu xí không chịu nổi sao?” Bạch Hạc Vong Cơ lẩm bẩm nói nhỏ, “Lời đồn truyền cũng quá thái quá rồi, hoặc là vị Thiếu chủ này đã mỹ hóa bản thân.”
“Vị Thiếu chủ này là ngoại lệ thôi, đại khái Ma có huyết thống thuần chính, sinh đến đẹp mắt chút?” Tư Mệnh Tiên Tôn buông tay, “Dù sao vị Tiểu Điện hạ này, là người nhỏ tuổi nhất cũng là bảo bối nhất của Ma tộc bọn họ, vẫn luôn được bảo hộ trong Ma giới, thâm cư giản xuất, chỉ qua lại với các chủng tộc có quan hệ tốt.”
Bạch Hạc Vong Cơ nhìn lại họa quyển, suy tư nói: “Bức họa này có khả năng nào phóng đại mỹ mạo của nàng ta hay không, vẽ tranh mà, đều có thể mỹ hóa để lừa người.”
“Người Ma tộc đều âm hiểm xảo trá, không phải không có khả năng này,” Tư Mệnh Tiên Tôn thay Phù Thanh dò xét chuyện liên quan đến Ân Cửu Nhược, từng cải trang giả dạng đi qua Ma giới, vinh hạnh nghiệm qua máu và hồn của vị Tiểu Điện hạ này.
Cùng cố nhân cũng không giống nhau, cho nên cũng không nhìn kỹ nàng ta rốt cuộc trông như thế nào.
Bỗng nhiên, mắt Bạch Hạc Vong Cơ sáng lên, kéo Tư Mệnh Tiên Tôn sang một bên, lặng lẽ thương lượng:
“Tiên Tôn, ngài nói xem cướp vị Thiếu chủ này về Thần giới, giải sầu cho Thần Tôn chúng ta thì thế nào?”
Vong Cơ ngươi không muốn sống nữa à? Lần trước Y Tiên không phải đã giới thiệu cho Thần Tôn một tiểu thần sinh đến rất xinh đẹp sao, ngươi cũng thấy hậu quả rồi đấy. Y Tiên bị phạt đi trồng dược liệu ba ngàn năm,” Tư Mệnh Tiên Tôn dùng giọng điệu ngươi chán sống rồi nói, “Còn có vị Thương Ly Tiên Quân thể mỹ lệ kia, tới cửa Thần Tôn phủ đợi ba trăm năm, Thần Tôn không phải cũng không gặp nàng ta sao.
“Haizz, ta chính là… Thần Tôn ngày ngày bị tâm ma tra tấn, ta cũng sốt ruột, hy vọng người có thể bước ra. Hơn năm trăm năm nay, Thần Tôn vẫn luôn tìm kiếm người kia, ta rất lo lắng Thần Tôn áp chế không nổi tâm ma, thật sự đọa ma thì làm sao bây giờ?”
“Ai mà không lo chứ,” Tư Mệnh Tiên Tôn thở dài, hắn vừa quay đầu lại nhìn thấy Phù Thanh vuốt ve khối ngọc quyết kia, đắm chìm trong cố mộng đã mất, “Nếu Thần Tôn có thể buông xuống quá khứ cũng tốt.”
Thế này đi, hắn đột nhiên nảy ra chủ ý, lần này Lục giới các tộc đều sẽ đến tham dự hội liên nghị này, khẳng định có rất nhiều người trẻ tuổi tư chất không tệ, vừa vặn để Thần Tôn đi xem một chút, coi như giải sầu cũng tốt.
“Thần Tôn, về hội liên nghị lần này của Ma tộc, ta và mấy vị Tiên Tôn khác kiến nghị là, để người vất vả một chuyến, dò xét hư thực của Ma tộc.”
“Để bổn tọa đi?” Phù Thanh nắm lấy họa quyển, xúc động kỳ quái muốn phá hủy khó mà khắc chế.
Năm trăm năm nay, nàng đã gặp quá nhiều người giống Ân Cửu Nhược, nhưng lại không phải là nàng ấy.
Thất vọng như dây leo quấn quanh, quấn đến mức nàng không thể chợp mắt, không thở nổi.
Nàng muốn chính là Ân Cửu Nhược, không phải người giống Ân Cửu Nhược, cứ như vậy chỉ khiến tâm ma nàng càng sâu, lệ khí như hải triều không cách nào khắc chế.
“Đúng vậy, tùy hành còn có mấy vị tiểu thần khác của Thần tộc, lại là tổ chức tại Vô Cực Tiên Sơn ở phàm giới, người cứ coi như đi giải sầu, có lẽ sẽ có manh mối của người kia thì sao. Hơn nữa ngọn tiên sơn kia thường có Mộng Yểm lui tới, người có thể bắt mấy con về làm thuốc.”
Phù Thanh nhìn đôi mắt hoa đào liễm diễm của Ma giới Thiếu chủ trên họa quyển, trầm mặc hồi lâu.
“Nhưng Thần Tôn còn đang bế quan đối kháng tâm ma, sao có thể tùy tiện rời khỏi Tam Thập Lục Trọng Thiên.” Bạch Hạc Vong Cơ phản đối, “Hơn nữa những năm này Thần Tôn phân ra thần thức hạ giới tìm kiếm, thần lực tổn hao quá nặng, đi tham gia một cái đại hội tuyển phi nhàm chán thì có ý nghĩa gì?”
Tư Mệnh Tiên Tôn vội vàng kéo Bạch Hạc Vong Cơ qua, trốn ở một bên, dùng vũ phiến gõ đầu nàng ta: “Ngốc quá, nhiều ngươi nương tốt Đế cơ tốt của các tộc như vậy, không chừng Thần Tôn có thể nhìn trúng người khác, gặp gỡ một đoạn duyên phận. Có câu nói không phải là, không quên được người cũ, là bởi vì chưa xuất hiện người mới tốt hơn sao.”
Bạch Hạc Vong Cơ xoa xoa cái đầu bị gõ đau, hừ một tiếng: “Nhưng ta vẫn lo lắng cho Thần Tôn, còn không bằng để cái tên Ma giới Thiếu chủ kia lên Tam Thập Lục Trọng Thiên bái kiến Thần Tôn, đây mới là lễ nghi.”
“Không sao, bổn tọa gửi một tia thần thức vào người giấy, là có thể chân thân tọa trấn nơi này, để người giấy đi,” đôi mắt mê mang mông lung của Phù Thanh sinh ra vài phần hy vọng, lần này Lục giới liên nghị hội người đến đông đảo, có lẽ sẽ có tin tức và manh mối của Tiểu Cửu.
“Vậy người bám vào người giấy hồ ly đi, đại bộ phận đi đều là Cửu Vĩ Hồ, chi nhánh Thần tộc này và Ma tộc quan hệ vô cùng tốt, như vậy thân phận của người cũng không dễ bị tiết lộ,” Tư Mệnh suy nghĩ cho Phù Thanh vô cùng chu đáo.
Phù Thanh liền tùy ý nhặt lên một mảnh giấy trúc, huyễn hóa ra một con Cửu Vĩ Hồ hình người.
Chỉ là nàng hiện tại tâm ma nhập thể, thần thức bám vào sẽ không khống chế được thú nhĩ lộ ra, hơn nữa trên thú nhĩ bên trái còn có một túm lông đỏ giống như nốt chu sa.
Bạch Hạc Vong Cơ nhíu mày, vẫn không yên lòng: “Vậy ta cũng muốn đi theo, tùy thời chăm sóc Thần Tôn.”
“Ngươi đi làm cái gì, Tam Thập Lục Trọng Thiên ngươi không giúp Thần Tôn trông coi sao,” Tư Mệnh Tiên Tôn phe phẩy quạt, “Lại nói, Vô Cực Tiên Sơn, tốt xấu gì cũng là nơi có thần lực bám vào, sẽ không xảy ra chuyện đâu.”
Phù Thanh bưng lên linh dược đã nguội lạnh trên bàn, chậm rãi uống cạn, phảng phất như đã mất đi vị giác, không thấy đắng cũng chẳng thấy chát.
Trong Thần Tôn phủ tràn ngập mùi thuốc đắng chát, vương vấn không tan, Tư Mệnh không khỏi nhíu mày che mũi, đã bao nhiêu năm rồi?
Thần Tôn trở về Tam Thập Lục Trọng Thiên, đã hơn năm trăm năm. Tuy nói so với thọ mệnh của thần tiên, bất quá chỉ là một cái chớp mắt.
Nhưng đã lâu như vậy, tâm ma của Thần Tôn không những không trừ tận gốc, còn càng diễn càng liệt, tâm ma thâm chủng, mỗi ngày không dùng dược vật áp chế, liền sẽ đau tận xương cốt, thần trí hoảng hốt.
“Thần Tôn, mấy vị Y Tiên nhờ ta hỏi người, Tuyệt Tình Đan bọn họ luyện chế tăng liều lượng lần này, có tác dụng không?”
“Một ngày ba viên, ngược lại có tác dụng hơn thuốc trước kia một chút,” Phù Thanh nghĩ đến những chuyện bọn họ làm cho mình những năm này, trong lòng áy náy không thôi, “Thay bổn tọa cảm tạ bọn họ dụng tâm như vậy.”
Nghe vậy, Tư Mệnh Tiên Tôn càng thêm lo lắng, Vong Tình Đan kia thần tiên bình thường ăn một viên, e là trong vòng ngàn năm đều có thể lãnh tình vô dục. Nhưng Phù Thanh hiện tại một ngày ba viên, chỉ có thể miễn cưỡng áp chế tâm ma tàn phá bừa bãi do tình mà sinh.
“Thần Tôn, Tuyệt Tình Đan vậy mà vẫn chưa thể hoàn toàn áp chế sao? Người vì sao… vì sao lại đối với người kia nhớ mãi không quên như thế?”
Thần Tôn vạn năm cô tịch, vì sao lại động tâm với một Ma tộc mỗi lần chỉ biết ngốc nghếch yêu nàng?
Lục đạo Tam giới, người ái mộ Thần Tôn nhiều vô số kể, một Ma tộc bình thường có gì hiếm lạ, đáng giá để Thần Tôn nhớ thương lâu như vậy.
Ánh mắt Phù Thanh phảng phất xuyên qua mưa gió, nhìn về một phương xa xôi nào đó nàng không thể chạm tới nữa: “Bổn tọa quen rồi.”
Quen có người này ở bên cạnh, từng muốn vĩnh viễn giữ người này lại, đây chính là yêu sao?
Nàng chỉ biết vong tình vô tình, đã không cách nào biết thế nào là tình. Chỉ là muốn giữ người này lại, giữ lại, vĩnh viễn giữ ở bên cạnh.
Có đôi khi, nàng lại thập phần hưởng thụ thời khắc tâm ma phát tác, mỗi lần tác oai tác quái, dường như nàng lại trở về thời điểm cùng Ân Cửu Nhược trường sương tư thủ.
Tại sơn dã bị thương, được Ân Cửu Nhược cứu về nhà gỗ nhỏ, vì báo ân mà chủ động giao triền, ngày đêm không nghỉ.
Trong mật đạo chật hẹp nơi cao môn thâm hộ, kế mẫu cùng con riêng ám độ trần thương, tại nơi bốn bề hắc ám không người, tận tình bị chiếm hữu.
Trong nhã gian thanh lâu cách tuyệt nhân thanh, hoa khôi bị ân khách giá cao mua đêm đầu tiên, lệ ướt hồng trướng, Vu Sơn cộng phó.
Trên Hạc Tuyết Phong, hỉ phục đỏ thẫm xếp đặt chỉnh tề, nước hồ trong veo vang động, nàng sụp eo nửa quỳ, bị hao hết thể lực…
Hồi ức quá đầy, nhưng trái tim nàng lại càng ngày càng trống rỗng, rơi vào trong từng giấc mộng cũ cách thế kinh niên này.
“Thế nhưng Thần Tôn, bên ngoài người thật lòng ái mộ người nhiều như cá diếc sang sông, bọn họ người người tôn kính người, người vì sao lại cố chấp như thế, hại người hại mình.”
“Đúng vậy, người không biết những Thần những Tiên kia đều bị phong thái của Thần Tôn người thuyết phục, đặc biệt là Thương Ly Thượng Tiên kia ngày đêm canh giữ,” Bạch Hạc Vong Cơ cũng nhân cơ hội phát biểu nghi vấn.
Tuy rằng nàng ta cũng không thích loại người không biết điều như Thương Ly Thượng Tiên, nhưng thật sự không nhìn nổi Thần Tôn tiêu trầm xuống.
Phù Thanh mi mục mệt mỏi, mấy vạn năm nay xưa nay vẫn thế, nàng là Thần Tôn của Tam Thập Lục Trọng Thiên, pháp lực quảng đại, cao cao tại thượng.
Chỉ là, nghe nhiều những lời kính ngưỡng và ái mộ đối với Thần Tôn, chung quy khiến người ta mệt mỏi.
“Có thể bởi vì trong mắt nàng ấy, ta không phải Thần Tôn gì cả,” Phù Thanh rũ mắt xuống, dường như có ánh nước ướt át lướt qua, “Nàng ấy nói ta cũng sẽ mệt mỏi, cũng sẽ bị thương.”
Lời nói vô lý này, khiến Bạch Hạc Vong Cơ cùng Tư Mệnh hai người không hiểu ra sao, chỉ cảm thấy Phù Thanh có phải sắp điên rồi không.
Người kia không coi Phù Thanh là Thần Tôn thì tính là ưu điểm gì chứ?
Chẳng lẽ là ưu điểm mục hạ vô nhân sao, hay là nói phỉ báng Thần Tôn chúng ta không được, là phương thức thu hút lối tắt gì đó?
“Nói bậy, Thần Tôn người trời sinh thần cốt, chí cao vô thượng, do Thiên Đạo thai nghén mà sinh, đương nhiên sẽ không mệt cũng sẽ không bị thương,” Bạch Hạc Vong Cơ kích động biện giải, thẳng đến khi Tư Mệnh giữ nàng ta lại, bảo nàng ta đừng nói nữa.
“Thần Tôn, người nói như vậy, người kia quả thật có chút đặc biệt,” Tư Mệnh khẽ cười một tiếng, lắc đầu.
Vị Thần vẫn luôn bảo hộ người khác, rốt cuộc có một ngày được người bảo hộ.
Tuy rằng người kia so với Thần yếu nhỏ hơn không biết bao nhiêu lần.
“Ừm,” Phù Thanh rũ mắt vuốt ve ngọc quyết, trên khuôn mặt như ngọc vô hạ, vết máu mi gian càng thêm minh diễm.
Đây là lý do gì?
Bạch Hạc Vong Cơ rất mờ mịt, nhưng liếc thấy biểu tình cao thâm khó lường của Tư Mệnh Tiên Tôn, nàng ta ngay cả ý nghĩ truy hỏi cũng không còn.
Tư Mệnh quen thói đánh đố, giống hệt mấy tên thần côn lừa đảo ở nhân gian. Đến lúc đó nếu nàng ta hạ giới lịch kiếp, gặp một tên thần côn đánh một tên, xem ai còn dám nói chuyện không nói hết câu.
“Vậy thì, qua một thời gian nữa Thần Tôn hãy thả lỏng tâm tư, coi như thể sát tình hình các tộc, đi Vô Cực Tiên Sơn chơi một chút.”
“Đã muốn đi xa, ta phải giúp Thần Tôn chuẩn bị trước,” Bạch Hạc Vong Cơ lập tức khẩn trương lên, vừa trở về mấy trăm năm, Phù Thanh lại muốn đi ra ngoài, ai biết được có thể lại gặp chuyện không hay hay không.
Lần này tuy rằng không thể cùng Thần Tôn ra cửa, nhưng nàng ta cũng phải đảm đương trách nhiệm chăm sóc Thần Tôn phủ thỏa đáng.
“Ừm, các ngươi không cần lo lắng cho bổn tọa,” Phù Thanh thỉnh thoảng quét mắt qua họa tượng Ma giới Thiếu chủ, cảm giác quen thuộc như có như không, có thể phần nhiều là nàng nhất sương tình nguyện ảo tưởng.
“Vậy thì, tiểu thần cáo từ,” Tư Mệnh qua loa chắp tay, từ biệt Phù Thanh.
“Thay bổn tọa nói lời cảm tạ với mấy vị Y Tiên,” Phù Thanh ngẩng đầu, trong đôi mắt sương mù mông lung phù động ý cười nhỏ bé.
“Vâng, tiểu thần và các Y Tiên lát nữa còn muốn tiểu tụ một lần.”
Bên ngoài Thần Tôn phủ hoa đồng rụng đầy đất, thanh tuyền lưu hưởng, hoa sơn hà nở rộ như sương nguyệt hoa, lúc Tư Mệnh Tiên Tôn rời đi, theo lệ thường quay đầu nhìn lại, quả nhiên lại nhìn thấy, dưới mái hiên treo những trản đèn hoa đăng làm bằng tuyết rơi.
Đèn hoa đăng trắng muốt lay động trong gió, giống hệt như nỗi nhớ nhung của người mòn mỏi đợi chờ.
***
Đội ngũ Ma tộc đi tới Vô Cực Tiên Sơn trùng trùng điệp điệp, mang theo hàng đống thiên tài địa bảo, làm lễ gặp mặt cho hội liên nghị, ai đến cũng có phần.
Ngoài ra còn có thánh tuyền chữa thương đặc hữu của Ma giới – Bất Tử Thủy.
Một giọt có thể khiến xương khô nở hoa, chỉ cần còn thừa một hơi, là có thể từ trong tay Diêm Vương cướp người về.
Những trọng thương khác càng là chuyện nhỏ, người các tộc đều đỏ mắt thèm thuồng không thôi. Lần này Ma tộc chơi lớn, mang theo cả một bình Bất Tử Thủy, làm sính lễ.
Ngày xuất phát, gió ở Ma giới lớn dị thường, Tiểu Anh Vũ hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đứng trên vai Ân Cửu Nhược, nghiêm túc từ biệt Tiểu Hỏa.
“Ngươi đừng lo lắng, ta và điện hạ nhiều nhất nửa năm sẽ về. Ngươi nếu quá buồn chán thì đi tìm A Bảo chơi, lá tươi và tiên lộ ta đều chuẩn bị cho ngươi rồi, đặt ở trong ổ của chúng ta.”
Tiểu Hỏa nước mắt lưng tròng gật đầu, Ân Cửu Nhược để tránh thân phận bại lộ, liền quyết định không mang theo Tiểu Hỏa, sau này sẽ bù đắp cho nó.
Mà Câu Ngọc cũng vì nguyên nhân tương tự không thể đi theo, nàng nằm sấp trên bệ cửa sổ tháp cao, xa xa đưa tiễn Ân Cửu Nhược.
Tam Vương bởi vì muốn trấn thủ Ma giới, không cách nào bồi đồng đi tới, đành phải trước khi đi luôn mồm dặn dò Ân Cửu Nhược.
“Điện hạ, người hiện tại thoát thai hoán cốt, cho dù Trường Phạn Đạo Tôn đứng trước mặt người, cũng tuyệt đối không nhìn ra người là ai. Nói khó nghe chút, nàng ta phi thăng Tiên giới rồi, cũng không thể làm gì được người,” Kình Vương lo lắng nhất chính là Ân Cửu Nhược vướng bận mối tình trước, luôn muốn cổ vũ nàng.
“Kình Vương thúc, ta hiểu, thúc yên tâm,” Ân Cửu Nhược cười bất đắc dĩ, giữa mi vũ thanh tú có khí độ trầm ổn ưu nhã, “Huống chi, Cửu Châu lớn như vậy, ta và nàng ta không dễ dàng gặp nhau như thế đâu.”
Ưng Vương vẻ mặt vui vẻ chen Kình Vương ra, lại vỗ vỗ vai Ân Cửu Nhược: “Điện hạ, ngàn vạn lần đừng sợ hãi, Lục giới liên nghị hội lần này sẽ lợi dụng phù chú ảnh xạ tại Lục giới, truyền hình trực tiếp theo thời gian thực. Thần tộc dù có chướng mắt chúng ta, cũng sẽ không trước mặt người trong thiên hạ làm động tác nhỏ gì đâu.”
Thần Ma đại chiến xảy ra vào mấy vạn năm trước, lúc ấy Ma tộc và Thần tộc đều có tử thương, sau đó ngược lại đã ký kết hiệp ước hòa bình.
Nhưng quan hệ hai tộc vẫn luôn không tính là hữu hảo, thỉnh thoảng sẽ ngáng chân đối phương một chút.
Thời gian trước, tiểu đội tuần tra của Ma tộc còn nhân cơ hội trộm lấy hương hỏa cúng bái của miếu vị Tiên Quân nào đó của Thần tộc, bị Ân Cửu Nhược biết được mắng cho một trận.
Cho nên lần này Thần tộc cũng không có người đến, chỉ để chi nhánh Cửu Vĩ Hồ tộc thay mặt tham dự hội liên nghị.
Mắt thấy sắc trời không còn sớm, Ân Cửu Nhược trịnh trọng lui lại một bước, cáo biệt ba vị thúc thúc, lại bị Lang Vương đỡ lấy tay.
“Lang Vương thúc?”
“Điện hạ,” trên mặt Lang Vương là biểu tình không quá không có ý tứ, “Ba lão gia hỏa chúng ta, đã nghĩ cho người một cái nhân thiết vạn vô nhất thất. Nhân thiết này tuy rằng quê mùa, nhưng quê đến cực hạn lại dễ dùng a.”
“Nói nghe một chút xem, ba vị xưa nay luôn đặc biệt có chủ ý,” Ân Cửu Nhược lộ ra thần sắc suy tư trên khuôn mặt trắng nõn, trong lòng biết ba người này tụ lại một chỗ khẳng định lại ra chiêu tổn hại gì đó.
“Người và Tu La Vương nữ chỉ cần hài lòng lẫn nhau, chuyện này của chúng ta coi như định rồi. Nhưng ngoài mặt người vẫn phải tạo quan hệ tốt với các tiểu thư mỗi tộc, tranh thủ để người của nhiều tộc ưu ái người hơn.”
“Tự nhiên, cái này chúng ta đã thảo luận qua nhiều lần.”
Lang Vương ho khan hai tiếng, không hề uyển chuyển nữa: “Nhân thiết của người là hoàn khố thiếu chủ phong lưu đa tình, một là để mê hoặc Thần tộc, để bọn họ buông lỏng cảnh giác. Hai là, có thể nghe ngóng nhiều hơn tình huống các tộc khác, kết giao nhiều bằng hữu.”
“Phong lưu đa tình, hoàn khố thiếu chủ?”
Ân Cửu Nhược cảm thấy có chút đau đầu, không ngờ ba người quanh năm ở Luân Hồi Ngục quản lý hình phạt luân hồi, lại hiểu nhiều như vậy.
“Người là người thừa kế duy nhất của Ma tộc chúng ta, tôn quý vô cùng, lại thiên tư thông tuệ, được chúng ta nuông chiều từ bé mà lớn lên, phong lưu đa tình một chút chẳng lẽ không đúng sao?”
“Hình như quả thật không có gì không đúng, nhưng ta sẽ không diễn ra loại cảm giác này,” Ân Cửu Nhược khẽ nhíu mi tâm, lộ ra thần sắc có chút khó xử.
“Cũng không phải muốn người thật sự làm cái gì, chính là đối với mỗi người đều giữ nụ cười hòa ái, ai đến cũng không cự tuyệt, tỏ ra rất ấm áp rất bình dị gần gũi.”
Ân Cửu Nhược: “…”
Các người thật sự rất hiểu tinh túy của tra nữ.
“Xem ra điện hạ đã ngộ ra rồi,” Tam Vương vẻ mặt vui mừng, “Người cứ yên tâm mà đi, chúng ta chờ làm hỉ yến long trọng nhất cho người.”
Đội ngũ dài dằng dặc của Ma tộc, vì tiết kiệm chi tiêu, xuất phát trước hội liên nghị một tháng, vẫn rất mộc mạc dùng linh mã kéo xe, xuyên núi vượt biển, tiết kiệm đến cực hạn.
Đương nhiên đây đều là yêu cầu của Ân Cửu Nhược, nàng tiết kiệm quen rồi. Ngoại trừ việc cá nhân nàng cần quá nhiều đèn nến ra, đều lấy mình làm gương không cho phép phô trương lãng phí.
Dù sao Ma giới trăm việc đang chờ hưng thịnh, nơi cần dùng tiền còn rất nhiều.
Mãi cho đến khi tiếp cận Vô Cực Tiên Sơn, tiến vào phạm vi phù chú ảnh xạ toàn Tam giới Lục đạo, mới lấy ra phi thiên linh chu khởi động một lần phải tốn hao hơn vạn linh thạch, để thể hiện tài lực và phô trương thanh thế.
Cung điện trên Vô Cực Tiên Sơn nguy nga to lớn, đình đài lầu các sai lạc hữu trí, kỳ hoa dị thảo thấp thoáng trong đó.
Bọn họ tốn hao cả một buổi chiều để chỉnh đốn, Ân Cửu Nhược sau khi long trọng chải chuốt trang điểm, bích ngọc thiên quan buộc tóc, huyền sắc cẩm y thêu chỉ vàng, bên ngoài khoác áo choàng lông vũ nhẹ nhàng.
Cả người nhìn qua rạng rỡ xinh đẹp, dã tính minh diễm, như cắt như như mài như giũa.
Nhóm khách nhân đầu tiên đến là Vũ tộc, các nàng đeo trang sức lông vũ quá phận khoa trương, trực tiếp mở ra vũ dực hoa lệ to lớn, mái tóc dài đỏ thẫm phiêu phiêu, bay đến đỉnh Vô Cực Tiên Sơn.
Tiểu công chúa Vũ tộc khi hạ xuống, liền ngạo kiều nhìn thoáng qua Ân Cửu Nhược, mở miệng yêu cầu bồi nàng ta đánh cờ.
Hai người đánh cờ hai canh giờ, Ân Cửu Nhược thấy thời gian không còn sớm, còn phải đi đón nhóm khách nhân tiếp theo, liền đứng dậy cáo từ.
Ai ngờ tiểu công chúa mặt lộ vẻ tươi cười, cường ngạnh nói: “Vậy buổi tối ngươi tiếp tục tới bồi ta đánh cờ, không cho phép không đáp ứng.”
Ân Cửu Nhược chỉ có thể trả lời lấp lửng nước đôi, cũng chính là không cự tuyệt không hứa hẹn.
Tiểu công chúa Vũ tộc dường như rất hưởng thụ sự đẩy đưa và rụt rè như vậy, cong môi cười một tiếng: “Tiểu Điện hạ, sao khi gặp mặt rồi, ngươi cùng người nhiệt tình như lửa trong thư không giống nhau lắm, có phải là… chướng mắt ta, ghét bỏ ta?”
Lời này vừa nói ra, sau lưng Ân Cửu Nhược toát ra một trận mồ hôi lạnh, thư tín lúc đó quá nhiều, ai biết được rốt cuộc là ai thay nàng trả lời tiểu công chúa Vũ tộc, lại nói lời gì phóng túng, khiến người ta hiểu lầm.
Nhưng nàng ngoài mặt cố gắng duy trì dáng vẻ ôn đạm hữu lễ: “Công chúa nói đùa, người mỹ lệ ưu nhã, không ai không ái mộ nhớ nhung, ta sao dám ghét bỏ người.”
“Hỏi ngươi một câu liền khẩn trương như vậy, thật đáng yêu,” tiểu công chúa Vũ tộc trêu chọc Ân Cửu Nhược xong, thập phần vui vẻ dựa vào trên giường êm, “Thôi, ngươi đi làm việc của ngươi đi, bổn công chúa nghỉ ngơi một lát.”
“Tại hạ cáo lui,” Ân Cửu Nhược thở dài một hơi, đang muốn lui ra khỏi phòng.
“Chờ một chút, ta nhớ ngươi nói ngươi tên là gì nhỉ?”
“Ma Sát, tên Ma tộc của ta là Ma Sát,” khóe môi Ân Cửu Nhược giương lên nụ cười vừa đúng mực, lay động lòng người, “Công chúa muốn gọi ta thế nào cũng được.”
“Ma Sát, cái tên thật khó đọc, ngươi ở Ma tộc xếp thứ mấy?”
Một tay ấn lên khung cửa chu ngọc, Ân Cửu Nhược bình thản trả lời: “Ta xếp thứ… chín.”
Tiểu công chúa khanh khách cười rộ lên, hoạt bát tinh nghịch: “Vậy ta có phải có thể gọi ngươi, gọi ngươi là Tiểu Cửu, hoặc là Cửu muội muội?”
Cung điện bốn mặt chạm rỗng thổi tới gió nhẹ đặc hữu của tiên sơn, làm lay động kim sa quấn quanh rui nhà, lúc lên lúc xuống.
Nụ cười trên mặt Ân Cửu Nhược không thay đổi: “Công chúa cảm thấy gọi thế nào thuận miệng, thì cứ gọi thế ấy.”
Bên ngoài phù chú ảnh xạ của Thần giới, Nguyệt Lão và Tư Mệnh ngồi cùng một chỗ vừa cắn hạt dưa vừa xem, nhìn thấy một màn này Nguyệt Lão nhíu nhíu mày: “Vị Ma giới Thiếu chủ này có chút, nói thế nào nhỉ, quá biết trêu hoa ghẹo nguyệt, rất biết dỗ dành tiểu ngươi nương.”
“Dù sao Thần Tôn chúng ta cũng sẽ không coi trọng nàng ta, chúng ta lo lắng cái gì,” Tư Mệnh Tiên Tôn càng cảm thấy người này không thể nào là vị mà Thần Tôn tâm tâm niệm niệm kia.
Từ đôi câu vài lời thỉnh thoảng của Phù Thanh có thể biết được, vị gọi là Ân Cửu Nhược kia, xích thành ngoan ngoãn lại chuyên nhất thâm tình, hoàn toàn sẽ không miệng lưỡi trơn tru dỗ người vui vẻ.
“Cũng đúng,” Nguyệt Lão gật đầu ra vẻ có lý.
Ân Cửu Nhược rời khỏi chỗ Vũ tộc công chúa, chậm rãi xuống núi, nhìn thấy ánh nắng rải đầy đường đi bộ, bóng cây loang lổ lay động trên mặt đất.
Lúc này, chi nhánh Thần tộc Cửu Vĩ Hồ tộc đã đến dưới chân Vô Cực Tiên Sơn.
Đoàn người các nàng ai nấy đều được nuông chiều từ bé, đi được một đoạn đường, liền kêu mệt nói đi không nổi nữa, muốn người Ma tộc xuống đón các nàng.
A Dẫn trong lòng biết các nàng ở Thanh Khâu hưởng thụ quen rồi, lại đều là nữ hài tử trẻ tuổi, liền không muốn trách móc nặng nề, nghe theo mà nằm liệt tại chỗ bắt đầu nghỉ ngơi.
Ai ngờ thời tiết Vô Cực Tiên Sơn biến hóa dị thường, vừa rồi còn trời quang mây tạnh, lập tức mây đen áp đỉnh mưa to tầm tã sấm sét vang dội, tiếp đó chính là núi đá lăn xuống, kèm theo lôi linh chi lực, khí thế hung hăng.
Cửu Vĩ Hồ tộc nhất thời ngẩn ngơ, đứng tại chỗ không nhúc nhích, chỉ cảm thán Vô Cực Tiên Sơn thật biến ảo khôn lường.
Mãi cho đến khi trong mưa gió bay ra một đạo kim quang, đánh nát tảng đá lớn thành bột mịn, hữu kinh vô hiểm.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, thiếu nữ một thân hắc y nhẹ nhàng tới, trong đôi mắt đen nhánh tràn đầy trấn định bình tĩnh.
“Tại hạ Ma giới Thiếu chủ Ma Sát, đặc biệt tới đón tiếp Cửu Vĩ Hồ tộc.” Ân Cửu Nhược ôm quyền hành lễ.
“Cửu… chính là ngươi sao giờ mới đến,” A Dẫn kịp thời kìm lại xúc động gọi tên thật của Ân Cửu Nhược, “Ma Sát điện hạ, chúng ta đều sắp mệt chết rồi.”
“Là ta chiêu đãi không chu toàn,” Ân Cửu Nhược biểu hiện giống như lần đầu tiên gặp mặt A Dẫn, ôn hòa hữu lễ lại không quá phận xa cách.
Nhóm Cửu Vĩ Hồ này đều vẫn là những nữ hài tử tuổi còn rất nhỏ, A Dẫn chuyên môn dẫn các nàng tới mở mang kiến thức, hiện tại vừa ra ngoài đã bị tiên sơn cho ra oai phủ đầu, cũng không biết tâm tình thế nào.
“Còn xin Ma Sát điện hạ giúp xem tộc nhân của ta một chút, có ai bị thương không, để kịp thời chữa trị, đa tạ.”
“Không cần, A Dẫn Đế cơ, đây là việc nằm trong phận sự của tại hạ.”
Người Cửu Vĩ Hồ tộc tới không tính là đặc biệt nhiều, nhưng người nào người nấy đều sinh đến kiều diễm câu nhân, một đôi mắt hồ ly giống như biết nói, long lanh liếc mắt đưa tình.
Ngoại trừ con Cửu Vĩ Hồ nhìn qua liền bệnh tật ốm yếu ở cuối hàng kia, nàng một bộ dáng thanh đạm nhìn thấu hồng trần, đối với sự vật bên người không quan tâm.
Bất quá, nàng còn chưa thể hoàn toàn hóa thành hình người, một đôi thú nhĩ trắng như tuyết lông xù, chóp tai trái màu đỏ, giống như điểm một nốt chu sa.
Ân Cửu Nhược lần lượt hỏi thăm tất cả Cửu Vĩ Hồ, thân thể có trở ngại lớn gì không, sau khi nhận được câu trả lời phủ định, đứng lại ở cuối hàng.
Đến gần nhìn, con Cửu Vĩ Hồ này thân hình mảnh mai, làn da trắng nõn như ngọc gần như trong suốt, bệnh yếu đến mức phảng phất như một cơn gió là có thể thổi bay.
“Ngươi không sao chứ? Cảm giác hình như ngươi bị bệnh?” Ân Cửu Nhược nhìn con hồ ly dáng người cao gầy gợi cảm, nhẹ giọng hỏi.
Thần thức của Phù Thanh khống chế hồ ly ngước mắt, đập vào mắt là một gương mặt mỹ nhân dã tính tuyệt sắc, đặc biệt là đôi mắt hoa đào đa tình xinh đẹp kia.
Đồng mâu thuần hắc, thanh thấu thuần tịnh, lúc nhìn người luôn rất chuyên chú rất ngoan ngoãn…
“Ngươi tốt, ngươi tên là gì?” Ân Cửu Nhược lo lắng nhìn Cửu Vĩ Hồ trước mặt, cảm giác nàng hư nhược vô lực đến mức bất cứ lúc nào cũng có thể ngất đi.
Ngay cả thanh âm cũng rất giống, âm cuối khi nói chuyện luôn lơ đãng giương lên, mâu sắc Phù Thanh hoảng hốt, vô lực ho khan, khóe mắt nhiễm lên một vạt phi hồng.
“Ta tên là Vong Cơ, ngươi tên là Ma Sát?”
“Ừm, Ma Sát là tên Ma tộc của ta, ngươi cần xem đại phu không?”
Phù Thanh chậm rãi lắc đầu, chỉ lẳng lặng ngưng thị Ân Cửu Nhược.
Lúc này, sắc trời bỗng chốc tối sầm, biểu tình ôn nhuận bình hòa của Ân Cửu Nhược, xuất hiện một thoáng kinh hoàng, lại rất nhanh thông qua hít sâu điều chỉnh.
“Ngươi… làm sao vậy?” Phù Thanh bởi vì quan hệ thân thể suy yếu, hô hấp nói chuyện đều thập phần khó khăn, khí âm kiều kiều nhược nhược.
“Không có gì,” Ân Cửu Nhược cố làm ra vẻ trấn định, “Ta không thích quá tối.”
Tâm niệm Phù Thanh khẽ động, hô hấp lại dồn dập vài phần, thở không ra hơi, khóe mắt màu đỏ rỉ ra điểm điểm lệ quang, có loại phong tình sở sở đáng thương lại mi diễm.
Lúc này, một con Cửu Vĩ Hồ khác vừa mới trưởng thành thẹn thùng đi tới, nũng nịu nói:
“Ma Sát điện hạ, vũ khí của người thật xinh đẹp, là cái gì vậy?”
Ân Cửu Nhược thu hồi quang luân đang xoay tròn giữa không trung, cười như gió xuân ấm áp: “Là Nhật Nguyệt Kim Luân, gọi là Nguyệt Nha.”
“Điện hạ, chúng ta chuẩn bị ở đây chỉnh đốn một đêm rồi mới lên núi, người có muốn tới lều của ta không, ta cũng muốn giới thiệu vũ khí của ta cho người.”
Ánh mắt của đối phương quá mức trần trụi dẫn dụ, Ân Cửu Nhược đang muốn cự tuyệt, lại nhớ tới nhân thiết hoa tâm mà ba vị thúc thúc chế định cho nàng, đành phải tiếp tục cười đến ôn nhu đa tình.
“Được a, ta lập tức tới xem.”
“Vậy điện hạ cũng phải xem vũ khí của ta,” mấy con tiểu Cửu Vĩ Hồ khác vẫy vẫy tay.
“Còn có của ta, của ta nữa.”
Tiểu hồ ly đều thích tham gia náo nhiệt, lập tức đều nhiệt tình hẳn lên.
Duy chỉ có Phù Thanh ngã ngồi trên tảng đá, dưới làn da như sữa bò vương vấn sắc đỏ như hồng bảo thạch, thân thể vì thiếu dưỡng khí mà phập phồng không thôi.
Nàng nhìn thiếu chủ Ma giới tên Ma Sát đang ung dung đi lại giữa muôn hoa, bỗng cảm thấy mình thật hoang đường và nực cười.
Tiểu Cửu có tính cách ngoan ngoãn nghe lời như vậy, không thích giao du với người khác, sao có thể giống thiếu chủ Ma giới này, khéo léo trăm bề, phong lưu phóng khoáng.
Chẳng biết từ lúc nào, nước mắt sinh lý nơi khóe mắt Phù Thanh đã ướt đẫm hơn, trong đôi mắt nhòe lệ, nàng mơ hồ thấy được đôi mắt hoa đào vừa trong sáng vừa u uất kia.
Cho dù năm xưa Tiểu Cửu định lừa gạt mình, rời bỏ mình, trong mắt nàng ấy cũng chỉ toàn là hình bóng của mình, chưa bao giờ đi trêu chọc người khác.
Sự chờ đợi đằng đẵng bao năm tháng đã giúp Phù Thanh gạt bỏ đi những vết thương lòng và tuyệt vọng cuối cùng, nàng hết lần này đến lần khác hồi tưởng lại những khoảnh khắc ấm áp của hai người.
Cùng nhau gảy đàn, cùng nhau ngắm hoa mai, hay là những lúc triền miên không dứt trên giường.
Tiểu Cửu của nàng có lúc dịu dàng, có lúc mạnh bạo, nhưng chỉ có nàng được hưởng thụ niềm vui tột cùng đó.
Phong thái của thiếu chủ Ma giới thế này, tuyệt đối không phải là Tiểu Cửu.
Phù Thanh thuyết phục bản thân yên lòng, nhưng trong lòng lại dâng lên vài phần bi ai. Nếu Tiểu Cửu thật sự biến thành thế này, mình phải làm sao đây?
Ân Cửu Nhược lại liếc nhìn cửu vĩ hồ tên Vong Cơ, phát hiện thần sắc nàng ấy có chút khác thường, như khóc như cười. Nhưng A Dẫn đã kéo nàng vào một chiếc lều ở nơi vắng vẻ, nên nàng cũng lười tìm hiểu sâu.
“Ngươi trò chuyện với mấy tiểu hồ ly nhà chúng ta vui vẻ quá nha,” A Dẫn liếc nhìn Ân Cửu Nhược, giọng điệu trêu chọc.
“Đó chẳng phải là để khác với tính cách trước đây của ta sao,” Ân Cửu Nhược có chút oán niệm giải thích với A Dẫn về quyết sách anh minh của ba vị thúc thúc.
Khiến cho cửu vĩ hồ áo đỏ này bật cười ha hả, “Ma tộc các ngươi đúng là có tài thật, bày ra cái đại hội giao lưu Lục giới gì đó đã đủ kỳ quặc rồi, lại còn xây dựng cho ngươi hình tượng phong lưu, sau này ngươi phải cưới bao nhiêu bà vợ mới giữ vững được hình tượng này đây?”
Ân Cửu Nhược chỉ đành cười khổ.
“Này, ngươi có biết con hồ ly xinh đẹp nhất ở cuối hàng là ai không?” A Dẫn cười đủ rồi bắt đầu nói chuyện chính.
“Ngươi nói vị cửu vĩ hồ tên Vong Cơ đó sao?”
“Đúng vậy, ngươi ta không đơn giản đâu, ngươi phải cẩn thận đấy.”
Ân Cửu Nhược thấy A Dẫn úp úp mở mở cũng không vội, ngồi xuống ung dung rót cho mình một tách trà.
“Chà, bây giờ ngươi ra dáng thiếu chủ Ma giới lắm rồi đấy, có chút khí độ lâm nguy bất cụ,” A Dẫn thần bí ghé sát lại, “Nàng ta là người do Thần tộc trên kia phái tới.”
“Chuyện này không phải rất bình thường sao?” Ân Cửu Nhược bình tĩnh uống trà, “Lúc chúng ta gửi bức họa cho Thần tộc đã nghĩ đến điều này rồi, thay vì lén lút, chi bằng quang minh chính đại.”
A Dẫn nhìn quanh bốn phía, kéo tai Ân Cửu Nhược lại nói nhỏ:
“Vong Cơ này là đệ tử của Thái Sơ Thần Tôn.”
“Là ai?”
“Là ai không quan trọng,” A Dẫn lại hạ giọng, “Ta cũng mới biết, danh húy của Thái Sơ Thần Tôn là…”
“Phù Thanh.”