Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta - Chương 34 - Ma Giới Tân Chủ, Vạn Yêu Quy Tâm
- Trang chủ
- Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta
- Chương 34 - Ma Giới Tân Chủ, Vạn Yêu Quy Tâm
Ghé Thăm Fanpage của nhóm dịch Tại đây nha.
“Cưới hết về?” Ân Cửu Nhược suýt chút nữa ngồi không vững, đau đầu xoa xoa mắt, “Hai vị thúc thúc, bọn họ đều là đế cơ vương nữ được các tộc nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, sao có thể cam lòng cùng gả cho một người?”
“Ừm, điện hạ nói cũng có lý, nhưng những vương nữ này đều nhiệt tình lắm, người hiện tại tài mạo song toàn, lại là người thừa kế duy nhất của Ma giới,” Kình Vương cười nói một cách không đứng đắn, “Nói thẳng ra, bây giờ ai mà không thèm muốn người chứ.”
“Phải đó, người xem đây là quà đáp lễ của Tu La vương nữ gửi cho người,” Ưng Vương lấy từ trong túi trữ vật ra một hộp quà được chạm khắc tinh xảo đưa cho Ân Cửu Nhược.
Mở hộp ra, bên trong đặt tám cặp kỳ hoa dị thảo nở rộ vào các mùa khác nhau, đều được điêu khắc từ ngọc quý núi ngươi độc.
Duy chỉ có một cặp là hoa đào đặc hữu của phàm thế, cánh hoa trắng hồng xếp tầng tầng lớp lớp, vô cùng xinh đẹp.
“Trong kỳ hoa lại lẫn một cặp hoa đào?” Ân Cửu Nhược lấy bông hoa đào bằng ngọc ra, chỉ cảm thấy chạm vào hơi ấm, thoang thoảng như có hương hoa lan tỏa.
“Vị Tu La vương nữ đó duy nhất chỉ yêu thích hoa đào, tặng cho điện hạ, mong người cũng có thể thưởng thức đôi phần vẻ đẹp tràn đầy sinh khí của nó.”
Ân Cửu Nhược rũ mắt trầm tư giây lát, dưới ngọc quan mấy lọn tóc mai rơi bên gò má trắng như tuyết, trong vẻ thanh nhã quý khí vẫn ẩn hiện vài phần u buồn.
“Ta nghe nói Tu La giới khí hậu khắc nghiệt, cỏ cây không mọc nổi, đợi ta dùng lực lượng bản nguyên của Ma giới trồng hoa đào, rồi gửi đến Tu La giới, coi như là tạ lễ cho vị vương nữ này.”
Lần này, mắt của hai vị Vương đều sáng rực lên, điện hạ nhà mình cuối cùng cũng hiểu chuyện rồi, lễ thượng vãng lai, qua lại vài lần là có tình cảm ngay thôi.
“Tốt tốt tốt, điện hạ vất vả nghĩ thêm xem nên đáp lễ cho các vương nữ đế cơ khác thế nào, chúng ta nhất định phải hốt trọn một mẻ.”
“Điện hạ yên tâm, có hai người chúng ta giúp người hiến kế, thành thân thì cứ từ từ từng người một, nhiều lần là quen thôi. Hơn nữa, bây giờ người không thích không động lòng, ở lâu dần dần sẽ có tình cảm thôi.”
Ân Cửu Nhược: “…”
Kiếp này đúng là cái số phải thành thân.
Thần giới, gian phòng nhân duyên của Nguyệt Lão bỗng chốc nổi cuồng phong dữ dội, hoa cỏ vô cớ rạp xuống đất, hai luồng khí thanh trọc hỗn loạn vô tự.
Hắn vội vàng thông báo cho các y tiên tới đây, lại mau chóng đóng lối đi mà Phù Thanh cưỡng ép phá mở xuống hạ giới, không thể để Thần tôn tùy ý thần giáng, thiên khiển nhắm vào Thần không phải chuyện đùa.
Nguyệt Lão nhìn thấy Phù Thanh tóc trắng rối bời, vết nứt giữa chân mày sâu thêm, khuôn mặt càng thêm tái nhợt, môi mỏng nhạt màu, đôi mắt mê ly vô thần.
Gương mặt thanh lãnh cao khiết vừa chính vừa tà, thần tình đau đớn, dường như đang chịu đựng dày vò vì điều gì đó.
Ở phía bên kia, năm vị y tiên vừa nghe tin này, cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng, hận không thể lập tức bay đến miếu Nguyệt Lão.
Phù Thanh lại xua tay, ra hiệu cho Nguyệt Lão đừng làm quá lên, “Bổn tọa không sao, chỉ là nhất thời xúc động.”
Nghe thấy lời này, Nguyệt Lão càng không thể bình tĩnh, vạn năm qua, Thái Sơ Thần Tôn cư ngụ tại Tam Thập Lục Trọng Thiên, địa vị siêu nhiên, ngộ đạo có thành, dù là năm đó triệu vạn ngoại địch xâm lược, thế giới này lâm nguy, cũng chưa từng thấy nàng gợn chút sóng lòng.
Giờ đây, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Nghe nói Thần tôn xuống giới trừ yêu diệt ma thành công, chẳng phải nên là chuyện vui sao?
“Vẫn là nên để các y tiên chẩn trị thì hơn, lần này người quay về thượng giới trước thời hạn, vốn đã không bình thường. Huống hồ, người một đêm bạc đầu, huyết ngân giữa chân mày chính là điềm báo tâm ma phát tác.”
Với tư cách là Nguyệt Lão, hắn quản lý việc biên soạn ghi chép nhân duyên, không có tư cách xem xét chuyện của Thần tôn ở hạ giới.
“Bổn tọa nhất định phải tìm thấy nàng ấy,” giọng nói của Phù Thanh phiêu miểu, vết huyết ngân đính trên vầng trán trắng lạnh hơi nóng lên, đốt cháy khiến đáy lòng người ta cũng trào dâng từng đợt huyết khí nồng đậm, mang theo vị chua chát cay nồng.
“Thần tôn, mệnh cách của Ân Cửu Nhược này rất đặc biệt, từng có duyên với nhiều người. Nhưng không hiểu sao, duyên của nàng ta với những người đó đều đứt đoạn, thật là kỳ lạ.”
Nghe vậy, Phù Thanh rũ mắt khép mi, nhân duyên của Tiểu Cửu với người ngoài, tự nhiên là do nàng chặt đứt.
Mỗi lần gặp lại sau khi xóa sạch ký ức, nàng đều khiến trong mắt Tiểu Cửu chỉ có một mình mình.
Bọn họ đã gặp nhau bao nhiêu lần rồi? Đôi đồng tử màu xám xanh yêu dị của Phù Thanh phủ một lớp sương mù, ký ức xa xăm mờ nhạt vì đau đớn mà dần trở nên rõ nét.
Công chúa và thế thân, tu sĩ gặp nạn và tiểu đại phu, hoa khôi và khách làng chơi, mẹ kế và đứa con riêng không được sủng ái…
Mặc cho bối cảnh và thân phận thay đổi, điều không đổi chính là đôi mắt đào hoa sạch sẽ xích thành của thiếu nữ, mãi mãi nồng nhiệt dõi theo mình.
Nhưng trong cõi u minh, dường như chặt đứt tình ty, lừa dối chân tâm, thiết kế cạm bẫy, chính là số mệnh định sẵn giữa bọn họ.
Mãi cho đến khi ma khí ở phương ngoại chi địa được thanh trừ mới có thể thôi, nàng cứ ngỡ chỉ cần xóa đi ký ức của Ân Cửu Nhược là được.
Con người vì ký ức mà đau khổ, nàng tưởng rằng không còn ký ức là sẽ ổn, nàng tưởng rằng Tiểu Cửu sẽ đồng ý.
Nàng tưởng rằng chỉ cần không có những ký ức đau khổ đó, nàng có thể bù đắp thật tốt cho nàng ấy, bọn họ có thể sống tốt bên nhau.
Người nữ nhân thần trí hỗn loạn, giữa đôi lông mày thanh lãnh ngươi ngạo, máu tươi chảy tràn, bên tai dường như lại vang lên giọng nói khàn khàn mang theo hận ý của Ân Cửu Nhược——
“Phù Thanh, ngươi tưởng không có ký ức thì vết thương lòng có thể biến mất sao?”
“Ngươi tu vi thông thiên triệt địa, nghịch chuyển âm dương, nhưng ngươi không nghịch chuyển được… lòng người.”
Hóa ra những gì Tiểu Cửu nói đều đúng, phúc khí của mỗi người đều có hạn, ngày vui qua đi là sẽ hết.
Thiên địa dù đảo lộn, lòng người bất khả nghịch.
Không chú ý đến sự dị thường của Phù Thanh lúc này, Nguyệt Lão vẫn đang tự mình giảng giải về nhân duyên.
“Mệnh cách của Ân Cửu Nhược này trong ngươi quả độc thân, chiếm cả chữ cô lẫn chữ độc. Thần tôn, người và nàng ta thực sự không có duyên phận, thuận theo tự nhiên trái lại là tốt nhất. Nay tam giới thái bình, người muốn nhân duyên thế nào mà chẳng dễ dàng. Huống hồ nàng ta rất có thể đã vẫn thân, là người mà người có cưỡng cầu cũng không gọi về được.”
Nguyệt Lão lúc này mới phát hiện Phù Thanh nhắm nghiền hai mắt, sắc môi trắng bệch, huyết ngân giữa chân mày đang từng giọt từng giọt chảy ra dòng máu màu lệ.
“Bổn tọa và nàng ấy có duyên, có duyên phận sinh sinh thế thế.”
Nghe thấy giọng nói vụn vỡ đầy quật cường của người nữ nhân đang nghiến răng, Nguyệt Lão lắc đầu: “Thần tôn hà khổ phải tự lừa mình dối người?”
Tự lừa mình dối người? Phù Thanh nếm trải cái lạnh thấu xương nứt ra từ tận đáy lòng, đây chính là cái giá của sự lừa dối, lừa đến cuối cùng, kẻ bị lừa lại chính là bản thân mình.
Dường như có thể nhìn thấy Ân Cửu Nhược mỉm cười nói “Ta tin tưởng sư tôn”, khắc sau ngọn lửa hỏa thiêu trời xanh đã khiến nụ cười ấy hóa thành than, từng tấc từng tấc rạn nứt, lời nói dối khiến ngọn lửa mãi mãi không tắt.
Mà nàng chính là kẻ nói dối đó, kẻ đáng lẽ phải bị lửa thiêu chết là nàng mới đúng.
Nguyệt Lão nhìn gương mặt tuyệt sắc nửa bi nửa hỷ, nửa tiên nửa ma của Phù Thanh, không thể cười, cũng không thể thực sự khóc, khô cằn hoang vu như lớp bụi bặm đã chết khô ngàn năm.
“Thần tôn, người vạn lần không được nảy sinh vọng niệm, tâm chấp không đổi nha,” Nguyệt Lão run rẩy khuyên giải Phù Thanh, biết rõ chu văn tắt lịm giữa mày người nữ nhân chính là nguyên nhân tâm ma thâm căn cố đế, “Người trước đây chẳng phải thường xuyên uống Tuyệt Tình Đan sao, nghe nói rất hiệu nghiệm mà, hay là người dùng tạm để ứng phó…”
Bị đôi mắt xám không chút ánh sáng của người nữ nhân quét qua một cái, Nguyệt Lão sau lưng toát mồ hôi lạnh, lắp bắp không nói nổi câu khuyên nhủ tiếp theo.
Vừa vặn năm vị y tiên và thần thị Bạch Hạc Vong Cơ kịp thời chạy tới, hợp lực đưa Phù Thanh trở về Thần Tôn Phủ ở Tam Thập Lục Trọng Thiên.
Trong đó vị y tiên có tu vi cao nhất sau khi chẩn trị cho Phù Thanh xong, lắc đầu, sắc mặt ngưng trọng.
“Tuy rằng lần quy lai này không nằm trong kế hoạch, nhưng Thần tôn thực lực cường hãn, vốn không có gì đáng ngại. Duy chỉ có Thần tôn chấp niệm quá sâu, một đêm bạc đầu, huyết ngân giữa chân mày chính là điềm báo tâm ma nhập thể.”
“Vậy thì sẽ thế nào?” Thần thị Bạch Hạc Vong Cơ lo lắng nhìn Phù Thanh hơi thở yếu ớt, đáy mắt thâm quầng, bệnh nhược đến cực điểm, “Thần tôn sẽ không vẫn lạc chứ?”
Bốn vị y tiên còn lại lườm Bạch Hạc Vong Cơ một cái, “Thần đồ ngươi lo xa quá rồi, Thần tôn chỉ là trên người có ám thương, không được vọng động thần lực, nếu không tâm ma phản phệ, sẽ tổn hại đến cơ thể.”
“Nói cách khác, tâm ma của Thần tôn một ngày chưa trừ, chỉ cần động dụng thần lực là sẽ bị thương đau đớn?” Bạch Hạc Vong Cơ vẫn không yên tâm.
“Đúng vậy, Thần tôn vọng động thần lực sẽ đau đớn muốn chết. Nhưng chuyện tâm ma, chúng ta cũng vô năng vi lực. Với tu vi của Thần tôn, áp chế tâm ma không khó, nếu muốn triệt để thanh trừ, còn phải có tâm dược mới chữa được.”
“Chuyện này…” Bạch Hạc Vong Cơ ngây người, nàng làm sao biết được tâm dược gì có thể chữa trị cho Phù Thanh chứ, “Vậy Thần tôn đi chịu thiên phạt chẳng phải rất nguy hiểm sao?”
Nàng lờ mờ biết lần thiên phạt này là vì Phù Thanh đã sửa đổi đá nhân duyên ở hạ giới. Chỉ là với thiên phạt cấp bậc Đạo Tôn đối với Thần tôn mà nói vốn dĩ chẳng thấm tháp gì, nhưng hiện tại…
“Quả thực là vậy, nhưng thiên phạt đâu phải muốn trốn là trốn được? Quý vi Thần tôn, chịu sự trói buộc của thiên đạo càng nhiều, tự nhiên càng không thể tùy tâm sở dục, nếu không tự có thiên công địa đạo trừng phạt nàng.”
Bạch Hạc Vong Cơ cúi đầu, nàng không phải không hiểu đạo lý này. Chỉ là Phù Thanh hiện tại đi chịu thiên phạt, chẳng khác nào dầm mưa dãi nắng.
Năm vị y tiên để lại vài loại linh dược ôn dưỡng, dặn dò Bạch Hạc Vong Cơ đừng để Phù Thanh tâm trạng dao động, chủ yếu là tĩnh dưỡng, rồi cáo từ rời đi.
Suốt dọc đường tiễn năm vị y tiên ra khỏi Thần Tôn động phủ, Bạch Hạc Vong Cơ mặt mày ủ rũ quay trở về.
Ngày hôm nay nàng từ tâm trạng nhảy hẫng khi Phù Thanh quy lai, rơi xuống nỗi buồn khi Phù Thanh tâm ma nhập thể thương trọng khó chữa, đại hỷ đại bi, thăng trầm quá đỗi.
Đang nghĩ lát nữa khuyên giải Phù Thanh thế nào, nàng đã thấy người nữ nhân dung sắc trắng bệch, bệnh dung thê uyển ai mị đã tỉnh lại, đang tựa trên giường bạch ngọc, rũ mắt ngưng thị miếng bích ngọc quyết trong lòng bàn tay.
Trong Thần Tôn Phủ thắp Tuyết Phách Đăng, ánh sáng xanh lam nhạt chiếu rọi khiến người nữ nhân càng thêm đạm mạc sơ ly.
Trớ trêu thay, lúc này gương mặt vô dục thanh lãnh, khắc chế tự trì ấy, lúc buồn lúc vui, nảy sinh một loại thống khổ đang bị tình dục và giới luật đối lập nghiền nát.
Đó là một loại cảm giác đau nhói ngây ngô, đến từ tâm cảnh nhiệt thiết mà thống khổ.
Bạch Hạc Vong Cơ kinh ngạc khôn xiết, nàng biết tâm ma rất phiền phức. Nhưng vạn vạn không ngờ Phù Thanh lại là bộ dạng tâm ma thâm căn cố đế như thế này.
Phù Thanh cũng nhận ra sự trở về của Bạch Hạc Vong Cơ, nhưng nàng mệt mỏi không muốn nói chuyện. Chỉ là lặp đi lặp lại việc vân vê miếng ngọc quyết, cứ như thể có thể chạm vào thân nhiệt của người đó.
Về miếng ngọc quyết này, điều duy nhất Ân Cửu Nhược không biết chính là, ngọc quyết có thi triển huyễn thuật, có thể ghi lại từng chút một khi hai người ở bên nhau.
Đây đại khái cũng phải tính vào sự lừa dối nhỉ, người nữ nhân tự giễu mỉm cười, động tác đơn giản lại mang đến cơn đau kịch liệt khắp kinh mạch toàn thân, từng sợi từng sợi, kéo dài không dứt.
Nàng vân vê miếng ngọc quyết, nàng xem đi xem lại những hình ảnh cuối cùng khi ở bên nhau, U Minh Quỷ Hỏa ngút trời ở Lâm Ngoạn Cư, Ân Cửu Nhược thần sắc tự nhiên đứng giữa ngọn lửa lớn, đôi mắt đào hoa đó sớm đã không còn vị trí của mình.
Phù Thanh muốn tìm ra bằng chứng cho thấy đây là một tai nạn.
Nhưng nàng không tìm thấy, đây không phải tai nạn, Tiểu Cửu thực sự muốn rời xa nàng.
Dùng lần lừa dối duy nhất để khiến nàng nới lỏng cảnh giác, khiến nàng mê mang, khiến nàng nảy sinh niềm vui, như lên đến tận mây xanh rồi lại rơi xuống vực thẳm.
Tiểu Cửu nâng ly với nàng là đang ăn mừng sự giải thoát, vậy mà nàng vẫn còn muốn lừa mình dối người, rằng Tiểu Cửu không hề muốn trốn chạy khỏi mình đến thế.
Ân Cửu Nhược nói đúng, nàng chính là một kẻ lừa đảo từ đầu chí cuối, lừa gạt thiên địa, lừa gạt chân pháp, lừa gạt đạo lữ, đến cuối cùng lâm vào cảnh lừa gạt chính mình.
Trong ngọc quyết hầu như lưu giữ trải nghiệm ở bên nhau của bọn họ trong mỗi một kiếp, khiến nàng vô cùng hiểu rõ Ân Cửu Nhược.
Chỉ là lần này nàng dường như đã vĩnh viễn đánh mất rồi.
Phù Thanh áp miếng ngọc quyết vào sát trái tim, sâu thẳm trong lòng nàng vẫn còn giấu một ngọn lửa nhỏ nhoi. Nếu Tiểu Cửu vẫn còn sống thì sao, Tiểu Cửu đặc biệt như vậy, sao có thể dễ dàng chết đi.
Nhưng nàng vô cùng rõ ràng, thần lực của mình tìm khắp tam giới cũng không thể tìm thấy người này, liệu còn có thể có kỳ tích sao?
Đó tựa như một giấc mộng cũ năm xưa đầy mê hoặc, trong mộng mình vận trù duy ác, nắm chắc phần thắng.
Mộng tỉnh nàng nhìn quanh mờ mịt chẳng chút vui mừng, chỉ nhớ rõ sự tuyệt vọng trong đôi mắt đào hoa đó, sự tuyệt vọng sâu sắc đến thế.
Sự tuyệt vọng đó đã sâu đến mức chặt đứt sợi duyên phận cuối cùng giữa bọn họ rồi sao?
“Thần tôn, đây là đan dược y tiên để lại cho người, bọn họ nói người phải nằm giường tĩnh dưỡng,” Bạch Hạc Vong Cơ bất đắc dĩ lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Phù Thanh, nàng sợ mình còn không nói gì đó, người trước mặt sẽ vì u uất mà thành bệnh, làm trầm trọng thêm tâm ma.
“Để xuống đi, không cần uống thuốc, bổn tọa tự hiểu rõ cơ thể mình,” đôi lông mày thanh lãnh của Phù Thanh mang theo nỗi sầu muộn nhàn nhạt, “Tâm ma mà thôi, cũng chẳng khỏi được.”
Biết rõ tính cách của Phù Thanh, Bạch Hạc Vong Cơ cũng không tiện khuyên nhiều, nhíu mày hỏi:
“Thần tôn, người xuống giới chẳng phải là để diệt trừ ma khí phương ngoại muốn xâm nhập chúng ta sao? Nay ma khí đã trừ, người rốt cuộc vì điều gì mà sinh tâm ma?”
Phù Thanh chỉ cười khổ, không trực tiếp trả lời, “Vì không làm được một chuyện.”
Nghe xong, Bạch Hạc Vong Cơ đại kinh, Phù Thanh đã là cường giả đếm trên đầu ngón tay trong thiên địa lục giới này, ngay cả nàng cũng không làm được chuyện đó, vậy thì chuyện đó phải khó đến mức nào?
Căn bản không thể tưởng tượng nổi.
“Nhưng người là Thái Sơ Thần Tôn mà, vô sở bất năng, làm gì có chuyện gì người không làm được. Trước đây thượng cổ đại chiến, người huyết chiến bảy bảy bốn mươi chín ngày, đại thắng trở về, ta thực sự không nghĩ ra có chuyện gì người không làm được.”
Trong sân Thần Tôn Phủ trống rỗng, nơi này không có gió thổi mưa sa, càng không có tuyết rơi, vạn năm qua đều tĩnh lặng như một vùng đất chết.
“Trong lòng người.”
Bạch Hạc Vong Cơ còn muốn nói gì đó, nhưng lại thấy Phù Thanh ngươi đơn đẩy cửa sổ nhìn về phía xa xăm.
Đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy biểu cảm như vậy trên gương mặt Thần tôn, ngươi đơn đến thế, bất lực đến thế.
“Chẳng lẽ là vì tình sao?” Bạch Hạc Vong Cơ ướm hỏi, “Nhưng một chữ tình này, Thần tôn chẳng phải đã sớm thấu hiểu rồi sao? Hơn nữa, đạo lữ mà Nguyệt Lão sắp xếp cho người là Thương Ly thượng tiên, nàng ấy chẳng phải luôn ngưỡng mộ người có thừa sao, sao có thể làm tổn thương người?”
“Không liên quan đến nàng ta.”
“Nhưng mà, Thần tộc chúng ta xem nhẹ tình ái, cho rằng đó chẳng qua là niềm vui nhất thời, thoáng qua như mây khói. Có người đêm nay nói yêu, ngày mai đã có thể nói với người khác. Dù sao con thấy những người đó, chỉ cần có bạn là không ngươi đơn, chẳng thèm quan tâm người bạn đó là ai.”
“Tịch mịch sao?”
Phù Thanh dường như nhìn thấy bên ngoài Thần Tôn phủ bay tới một cánh hoa đồng trắng muốt, cánh hoa rơi rụng chơ vơ, cũng giống như tâm cảnh của nàng hiện tại.
Hóa ra trống rỗng chính là tịch mịch sao?
Trước đây nàng chưa từng cảm nhận được cảm giác trống rỗng này, vì sao bây giờ lại thấu hiểu rõ ràng đến thế?
Người ta sở dĩ tịch mịch, là bởi vì từng tương ngộ sao?
Bởi vì lừa dối, nên cuộc gặp gỡ tốt đẹp kia liền biến thành sự biệt ly bi thương.
“Thần Tôn, người làm sao vậy?” Bạch Hạc Vong Cơ cẩn thận từng li từng tí nhìn chằm chằm Phù Thanh, sợ nữ nhân này lại xảy ra chuyện gì, “Tâm ma lại phát tác sao? Có muốn dùng thêm một viên Tuyệt Tình Đan không, bình thuốc trước đó người vẫn còn lại một nửa.”
“Bổn tọa đang nghĩ, bản thân đã làm một chuyện sai lầm rất lớn.”
“Người mà cũng sẽ làm sai sao?” Bạch Hạc Vong Cơ lại lần nữa kinh hãi, chỉ cảm thấy đả kích hôm nay nhận được quá lớn, khiến nàng ta không thở nổi, đạo tâm tu luyện cũng sắp không vững nữa rồi.
“Sao lại không,” Phù Thanh thần sắc ảm đạm cười, vẻ bệnh tật yếu ớt không chịu nổi, “Bổn tọa do thiên địa thần pháp uẩn dưỡng, ứng pháp mà sinh. Cho đến ngày nay, vạn sự vẫn còn lạ lẫm, chuyện gì cũng cần tham ngộ, sao có thể không sai không hối.”
“Đó là những vị thần khác, người không giống bọn họ. Người do thiên địa thai nghén, không chấp niệm không phàm dục, là tồn tại hoàn mỹ nhất. Hơn nữa từ nhỏ người đã thông minh linh tuệ, tham thiền ngộ đạo đều là nhanh nhất, Thiên Đạo cũng coi trọng người nhất, nếu không sao lại để người hạ giới trảm yêu trừ ma.”
Phù Thanh khẽ lắc đầu: “Thần lúc ban đầu cũng chỉ là đứa trẻ, cũng sẽ phạm sai lầm. Mà bổn tọa trước đây chưa từng phạm sai lầm, nên cái sai lần này càng lớn, càng không thể tha thứ.”
“Ta không tin, vậy người nói xem, người đã phạm lỗi gì?” Bạch Hạc Vong Cơ phồng má hỏi, không hiểu sao Phù Thanh lại bắt đầu tự kiểm điểm bản thân.
“Bổn tọa đã lừa gạt trái tim của một người.”
“Vậy người đi xin lỗi không được sao?”
“Nàng ấy không cần ta nữa.”
Vừa nghĩ đến đây, sắc mặt Phù Thanh càng thêm tái nhợt, mi tâm đỏ thẫm, yêu dị dị thường, huyết khí cuộn trào trong lồng ngực càng thêm nồng đậm.
“Nhưng mà… nhưng mà, các tộc các loài, chuyện lừa gạt chẳng phải là chuyện thường tình sao? Hôm nay lừa ngươi ta yêu ngươi, ngày mai lừa nàng ta yêu ngươi, lừa đi lừa lại, e là ngay cả bản thân cũng bị lừa.”
“Đúng vậy, bổn tọa ngay cả bản thân mình cũng lừa gạt.”
“Nhưng ta cảm thấy, người có khả năng chỉ là đơn thuần áy náy mà thôi.”
Áy náy sao? Chỉ là áy náy thôi sao?
Phù Thanh ôm ngực ho khan, y phục hơi lỏng lẻo, làn da như ngọc vì trận ho khan này mà ửng lên sắc đỏ bệnh tật diễm lệ.
Nếu chỉ là áy náy, vì sao nàng lại cảm thấy tịch liêu đến thế, khi bị lừa gạt lại vì sao phẫn nộ tuyệt vọng đến vậy?
Nàng chỉ là không thể dung thứ những ngày tháng không có Tiểu Cửu, mỗi một phút mỗi một giây đều là dày vò.
“Thế nhưng Thần Tôn, ta nghe Nguyệt Lão nói người kia đã tiêu tán khỏi thế gian này rồi. Người sẽ không định đi theo nàng ấy chứ?” Bạch Hạc Vong Cơ sợ hãi bắt đầu run rẩy.
Nàng ta từ nhỏ đã đi theo bên cạnh Phù Thanh, vốn chỉ là một con hạc trắng bị thương, nhờ Phù Thanh chăm sóc mà khai mở linh trí, có tôn vị tại Thần giới.
Có thể nói Phù Thanh là người nàng ta ỷ lại nhất, nàng ta không dám tưởng tượng Thần giới không có Phù Thanh sẽ ra sao, như vậy trời sẽ sập mất.
“Sẽ không, bổn tọa không thể,” Phù Thanh nắm chặt Song Ngư Ngọc Quyết, nàng không thể bỏ lại Thần giới, bỏ lại thiên hạ thương sinh, nàng còn quá nhiều trách nhiệm, không thể tùy hứng.
Nhẫn nại, khắc chế, vốn là chuyện nàng làm nhiều nhất, cũng am hiểu nhất trong cuộc đời này.
Huống chi, Tiểu Cửu phí hết tâm tư đào thoát, tuyệt đối sẽ không còn muốn gặp lại nàng.
Đời này, nàng đã làm quá nhiều chuyện khiến Tiểu Cửu thống khổ.
Nàng còn dũng khí để gặp Tiểu Cửu sao?
“Vong Cơ, mấy ngày nữa bổn tọa sẽ bế quan, phân ra thần thức hạ giới, không có việc gì chớ để người khác quấy rầy bổn tọa.”
“Thần Tôn, người phân thần thức hạ giới để làm gì? Hiện tại người tâm ma nhập thể, đang lúc suy yếu, lại phân thần thức, chỉ càng làm tăng tốc độ hao tổn…”
“Tâm ý bổn tọa đã quyết,” ngữ khí Phù Thanh nghiêm túc, nhưng dung sắc lại ôn nhu quyến luyến đến lạ, “Ta sẽ tìm được nàng ấy, chỉ cần cứ tìm mãi, rồi sẽ tìm được.”
“Thần Tôn, người…”
Bạch Hạc Vong Cơ muốn nói lại thôi, nàng ta bị ý cười ôn nhu của Phù Thanh dọa sợ, loại ôn nhu kia ẩn chứa sự cố chấp đến chết mới thôi, khiến người ta lạnh sống lưng.
***
Thần giới, Tam Sinh Điện.
Chư vị Thần và Tiên đều tụ tập tại đây, tham kiến Thái Sơ Thần Tôn vừa từ hạ giới trở về.
Bọn họ pháp tướng trang nghiêm, đứng thành một vòng, dường như đang thảo luận một số chủ đề nghiêm túc.
“Các ngươi có cảm thấy Thần Tôn lần này trở về, dường như khác với trước kia không?”
Mấy vị Tiên Tôn nhao nhao gật đầu cụp mắt, tỏ vẻ tán đồng: “Thần Tôn ngày xưa chăm sóc hoa cỏ, hoặc nghiên cứu kỳ phổ, hoặc gảy đàn tấu nhạc, thường thường tùy tính mà làm, không trầm mê, không chấp nhất. Nhưng hôm nay…”
Mọi người nhìn thoáng qua bốn phía, những cây ngô đồng do thần lực của Phù Thanh thúc giục sinh trưởng, hoa đồng rụng đầy đất, thanh u đạm nhã.
Đẹp thì có đẹp, chỉ là quá nhiều, chưa kể đến hoa sơn hà trong Thiên Trì, càng là tranh nhau nở rộ, trải rộng khắp mặt nước.
“Thần Tôn chẳng lẽ có phiền não gì, lần này hạ giới không thuận lợi?”
“Nói bậy, Thần Tôn trời sinh trời dưỡng, vạn năm tâm như nước lặng, sao có thể có phiền não như phàm nhân. Huống chi, ma khí dị giới muốn xâm lấn đã bị trừ bỏ, sao có thể nói là không thuận lợi.”
Các Tiên Tôn thảo luận một hồi, chỉ cảm thấy Phù Thanh có lẽ là đột ngột trở về, chưa kịp thích ứng, qua một thời gian nữa tự nhiên sẽ khôi phục bình thường.
Không ai cảm thấy Thần Tôn vạn năm ngươi tịch sẽ cần cái gọi là hơi ấm, kẻ nghĩ như vậy mới nên bị lôi ra ngoài niệm một vạn lần Thanh Tâm Chú.
Chúng tiên thần lại ríu rít một hồi, duy chỉ có Tư Mệnh Tiên Tôn phe phẩy vũ phiến, vẻ mặt cao thâm khó lường, ngậm nụ cười như đã thấu hiểu mọi chuyện.
“Tư Mệnh, trước đây ngươi đi lại gần gũi với Thần Tôn nhất, ta nghe nói trước khi Thần Tôn hạ giới có xóa đi một số ký ức, ngươi có biết nội tình không?”
Tư Mệnh Tiên Tôn bày ra dáng vẻ đắc đạo cao nhân: “Không thể hỏi, không thể nói. Chuyện của Thần Tôn, thật thật giả giả há có thể vọng nghị, Thiên Đạo chí cao, biết càng nhiều, càng xui xẻo.”
Vị vừa đặt câu hỏi kia ngượng ngùng rời đi, trong lòng thầm mắng Tư Mệnh đúng là biết cách treo khẩu vị người khác, lần nào cũng thần thần bí bí nói năng nửa vời.
Qua hồi lâu Phù Thanh mới khoan thai đến chậm, nữ nhân bước đi thong dong hướng về phía bảo tọa chí cao của Thần Tôn.
Mái tóc dài bạc trắng phiêu phiêu đãng đãng, vết máu nơi mi tâm chói mắt, phảng phất như đóa hoa trong suốt nở rộ trên cành khô mục nát suy tàn, pháp bào màu tuyết trải dài trên đài sen cao cao, mờ ảo như mây ngàn.
Yếu ớt đến mức khiến người ta cảm thấy nhìn thêm một cái cũng là khinh nhờn.
Chúng thần tiên cung kính chí thành, hành đại lễ.
“Cung chúc Thần Tôn, cuộc chiến với dị giới, rốt cuộc chúng ta vẫn thắng.” Tư Chiến Tiên Tôn dẫn đầu đứng dậy, chắp tay nói.
“Đúng vậy, cung chúc Thần Tôn lịch luyện trở về, giải quyết ma khí ô nhiễm nơi phương ngoại, che chở một phương thế giới.”
Đúng vậy, nàng thắng, nhưng dường như thắng đến mức chẳng còn gì cả.
Mặc cho trong lòng cảm xúc ngổn ngang, thần tình Phù Thanh vẫn đạm nhiên, dung nhan thanh tuyệt thánh khiết lại mang vẻ thương xót.
“Cũng không phải công lao của một mình bổn tọa, lần này có thể túc thanh dị giới, phong ấn lỗ hổng, người người đều có công với thế giới này, mong chư vị tuân thủ chức trách, ước thúc bản thân, phù hộ thương sinh.”
“Chúng ta cẩn tuân ý chỉ của Thần Tôn, tất sẽ thời khắc tự xét lại mình, không vì tư tâm hành sự, bình đẳng chúng sinh.”
***
Từng cánh hoa đồng rơi rụng trên nền đá đen kịt của Ma giới, rồi lại bay lên, xoay tròn nhè nhẹ, chìm vào trong ngọn lửa, giống như một trận tuyết lớn.
Ân Cửu Nhược buộc tóc cao, dây buộc tóc màu đỏ rủ xuống vai, trên hắc bào thêu hoa đồng bằng chỉ vàng, quý khí ưu nhã.
Nàng khẽ nâng tay, một đóa hoa đồng trắng muốt như ngọc nở rộ rồi khô héo trong lòng bàn tay, kết ra hạt giống nhỏ xíu.
Đây chính là chân pháp quyền lực mà Ma tộc nắm giữ, sinh tử vinh suy, doanh khuy vãng lai.
Hiện giờ bản thể của nàng đã được tái tạo hoàn tất, ngay cả hồn phách cũng thoát thai hoán cốt.
Nói đơn giản, nàng so với Ân Cửu Nhược trước kia, từ dung mạo đến linh hồn, đều có sự khác biệt cực lớn.
“Này, ngươi bây giờ ngược lại có vài phần phong phạm của Ma Tôn tiền nhiệm rồi đấy, tâm trí kiên định, dung mạo tinh xảo, cũng không biết tỷ tỷ muội muội các tộc khác có bị ngươi mê hoặc đến thần hồn điên đảo, trà phạn bất tư hay không.”
Phía sau Ân Cửu Nhược bước ra một ngươi nương áo đỏ kiều tiếu động lòng người, vươn vai lười biếng nói.
“Chớ có nói đùa lung tung, ta lần này cân nhắc kỹ càng, là thật lòng cầu hôn, hy vọng đối phương cũng là thật lòng gả cho ta.” Ân Cửu Nhược khẽ nâng mi dài, thanh âm trong trẻo ôn nhu.
“Ái chà, không phải ngươi vì Ma tộc mới liên hôn sao? Nói cứ như ngươi và người ta thật sự lưỡng tình tương duyệt, tình nan tự kìm nén vậy, bớt diễn trò đi nha,” A Dẫn trêu chọc bản mệnh thú Tiểu Anh Vũ của Ân Cửu Nhược, đảo mắt xem thường.
Ân Cửu Nhược lập tức giải cứu Tiểu Anh Vũ nhà mình từ trong ma trảo của A Dẫn.
Tiểu Anh Vũ vội vàng thấp giọng nói tạ ơn, đôi mắt hạt đậu sợ hãi nhìn lại A Dẫn. Bạn của chủ nhân nó chính là quá nhiệt tình, nhiệt tình đến mức không chịu nổi.
Dưới ánh trăng, nụ cười của Ân Cửu Nhược minh diễm rực rỡ, lay động lòng người: “Tuy là liên hôn lợi ích, nhưng cũng chú trọng chân tâm. Sau khi cưới, ta nhất định sẽ thật lòng đối tốt với nàng ấy, cũng sẽ nói rõ tình huống của bản thân, sao có thể nói hoàn toàn là diễn trò.”
Ánh trăng Ma giới một nửa ngâm dưới đáy biển, một nửa bị liệt hỏa thiêu đốt, khiến cho tinh nguyệt quang huy lưu động chậm chạp.
A Dẫn nhìn Ân Cửu Nhược lẳng lặng đứng trong ánh trăng bạc, một thân trường y huyền hắc bay múa trong gió, hiện ra sắc xanh lạnh lẽo.
“Ngắn ngủi năm trăm năm, ngươi ở tại Ma giới không bước chân ra khỏi cửa, ngăn cách hết thảy, tình thương thật sự đã lành rồi sao? Không còn nhớ thương… người kia nữa, có thể nhìn về phía trước rồi?”
Chỉ thấy thiếu nữ mi mục thong dong tự tại, trong đôi mắt hoa đào sớm đã không còn nửa phần dáng vẻ thống khổ vì tình.
“Đều đã qua rồi.”
Tuy rằng chưa chắc có thể yêu người khác, nhưng nàng cũng không còn nhớ thương Phù Thanh nữa.
Trong tay A Dẫn lại lấy ra một đĩa bánh khiếm thực nếp cẩm ăn ngon lành, vừa ăn vừa bình phẩm: “Chỗ này của ngươi cái gì cũng tốt, chỉ là không có đồ ngọt, trước kia không phải ngươi thích ăn ngọt nhất sao?”
“Sửa rồi.”
“Này, nói đi cũng phải nói lại, ngươi thật sự một chút cũng không muốn biết chuyện của Trường Phạn Đạo Tôn sao?”
Thả Tiểu Anh Vũ ra để nó chạy đi chơi cùng Tiểu Hỏa, Ân Cửu Nhược khẽ nhướng đôi mày thanh tú, cười ôn nhuận bình hòa: “Ngươi muốn nói thì cứ nói đi.”
Thấy Ân Cửu Nhược thật sự đã hoàn toàn buông bỏ, A Dẫn yên tâm, cũng không thăm dò nữa: “Như vậy là tốt rồi, ta cũng dễ quay về bàn giao với Trùng Ưu, nàng ấy lo lắng cho ngươi muốn chết, ngày nào cũng đọc thư ngươi viết cho nàng ấy.”
Những năm này, Ân Cửu Nhược và Trùng Ưu vẫn luôn không cắt đứt liên lạc. Vì lo lắng bị kẻ có tâm phát hiện, đều dùng phương thức thư tín của phàm nhân để che mắt, mấy tháng mới có thể nhận được thư một lần.
“Sư tỷ, nàng ấy vẫn khỏe chứ? Lần trước nàng ấy gửi thư nói tu vi của mình đã khôi phục được năm thành.”
“Đương nhiên rồi, ngươi cũng không nhìn xem Thanh Khâu là nơi nào, chúng ta chính là Thần tộc chính thống. Sư tỷ ngươi khôi phục rất tốt, vết thương cũ đều đã lành hẳn.”
Trong lòng Ân Cửu Nhược thở phào nhẹ nhõm, chắp tay nói lời cảm tạ với A Dẫn: “Đa tạ ngươi chăm sóc sư tỷ, không biết nên cảm tạ ngươi thế nào, hay là lát nữa ngươi đi vào khố phòng tùy ý chọn chút đồ ngươi thích?”
“Cái đó thì không cần, ta ở Thanh Khâu rất giàu có. Bất quá, cái tên Phong Khởi kia vẫn luôn tìm kiếm sư tỷ ngươi.”
Nhắc tới đây, A Dẫn liền tức giận, Phong Khởi kia có cái gì tốt, vì lợi ích của bản thân, bán đứng bằng hữu, phụ bạc người trong lòng.
Thế nhưng Trùng Ưu chỉ là không thèm để ý đến Phong Khởi nữa, nhưng dường như cũng không định chạm vào tình cảm thêm lần nào.
Nghe được cái tên Phong Khởi, cảm xúc của Ân Cửu Nhược rõ ràng trầm xuống, lắc đầu: “Nàng ta à, nàng ta rất có nghị lực.”
Khi đó, Phong Khởi ở Thương Lan Tông luyện tập vung kiếm một vạn lần, Trùng Ưu đang chỉ đạo đệ tử khẩu quyết ngự kiếm, nàng ở trước Cam Lộ Đài đàn tấu khúc Tịch Tà, Phù Thanh dựa vào cửa sổ đọc cổ tịch.
Một ngày bình thường không có gì lạ, lại là thời gian vĩnh viễn không thể quay lại.
“Nhắc tới nàng ta là thấy phiền, thường xuyên chạy tới chỗ ta nghe ngóng tin tức của Trùng Ưu, ta phiền muốn chết,” A Dẫn vừa nói vừa đi về phía thiên điện của Trấn Phong Lâu, “Ta đi ngủ đây, ngươi tự mình đi xử lý chính sự đi, không ngờ Ma giới các ngươi địa phương không lớn, sự tình lại rất nhiều.”
Ân Cửu Nhược im lặng thở dài một hơi, liền giống như mọi ngày trở lại chủ điện Trấn Phong Lâu.
Trong đại điện đèn đuốc sáng trưng, gần như mỗi một góc đều được ánh đèn chiếu sáng, trên bàn án thắp trường minh đăng bày đầy thẻ tre cần phê duyệt gần đây.
Chưa được một lúc, ngoài điện liền xuất hiện hai thân ảnh cao lớn, Ưng Vương vừa đi vừa hỏi:
“Bên Luân Hồi Ngục thế nào rồi?”
Lang Vương không nói nhảm, trực tiếp đáp: “Hết thảy bình thường, chỉ là bên Thần tộc ngày nào cũng có người canh chừng, cứ muốn nghe ngóng chuyện của điện hạ.”
“Thôi, lời này đừng nói với điện hạ, chỉ thêm phiền não.”
Hai người đạt thành ăn ý, sải bước đi vào trong chủ điện, qua loa hành lễ, liền từ trong tay áo lấy ra một xấp họa tượng mới.
“Hai vị thúc thúc mau ngồi,” Ân Cửu Nhược day day mi tâm, uống một chén trà.
“Điện hạ, lần liên hôn này không phải chuyện đùa, chỉ cho phép thành công không cho phép thất bại,” Lang Vương ngồi xuống ghế thái sư, cân nhắc kỹ lưỡng rồi nhấn mạnh điểm này.
“Ta rõ,” Ân Cửu Nhược thần tình ôn hòa, khuôn mặt trắng nõn thanh thấu nhìn rất đẹp mắt, “Hai vị thúc thúc yên tâm, bất luận xuất phát từ góc độ nào, ta đều vô cùng nguyện ý kết thân.”
“Điện hạ có thể bước ra khỏi quá khứ, ba người chúng ta thật sự là quá vui mừng.”
Ân Cửu Nhược chỉ mỉm cười, trong nụ cười mang theo chút hương vị bất đắc dĩ.
Những năm này, tất cả những người quan tâm nàng, đều lo lắng nàng sẽ chìm đắm trong đau thương, càng lún càng sâu.
Nhưng thực ra, đó chẳng qua chỉ là một lần thất bại mà thôi, có tự tin cho rằng mình xứng đáng được yêu, cũng phải có dũng khí chấp nhận việc không được yêu.
Nói đi nói lại, người kia chính là không yêu nàng mà thôi.
Chỉ là không yêu, chẳng có gì to tát.
Không tiếp tục yêu một người không yêu mình, có thể khó đến mức nào?
Chẳng qua là khôi phục như lúc ban đầu mà thôi, bản thân vốn dĩ đã chẳng có gì cả.
“Ta hiện tại tu vi miễn cưỡng ngang hàng với Tán Tiên của Thần giới, còn kém rất xa, chỉ lo các nàng chướng mắt ta, hẹn hò chẳng qua là chuyện nhỏ, liên hôn mới là đại sự.”
Nghe được nỗi lo âu của Ân Cửu Nhược, Ưng Vương bật cười: “Người quá khiêm tốn rồi, từ khi chúng ta gửi bức họa sườn mặt của người đến các tộc để bọn họ chiêm ngưỡng, ai nấy đều khen không dứt miệng a. Huống chi, năm nay người còn chưa đầy một ngàn tuổi, đối với Ma tộc chúng ta mà nói, người còn thiếu chút nữa mới trưởng thành đâu.”
“Đúng vậy, tu vi kém chút thì sao chứ, ngày tháng còn dài, những kẻ kia ở độ tuổi của người, chưa chắc đã lợi hại bằng người,” Lang Vương vuốt râu phụ họa.
Ân Cửu Nhược cười xòa day trán, cảm thấy mấy vị thúc thúc bao che khuyết điểm quá mức rồi.
“Điện hạ, lần này chúng ta chủ yếu là đi tới trung tâm của Cửu Châu đại lục, Vô Cực Tiên Sơn, ở đó gặp mặt các ngươi nương đến tuổi cập kê của các tộc, tổ chức một buổi liên nghị hữu hảo lãng mạn giữa các tộc, những ngươi nương tiểu thư trẻ tuổi xinh đẹp đều sẽ tham gia.”
“Không chỉ Vương nữ Đế cơ các tộc, cô nương đến tuổi đều tới?” Ân Cửu Nhược nghe ra trọng điểm.
“Đúng vậy, cũng bao gồm cả Thần tộc. Tuy rằng Thần tộc quan hệ với chúng ta không tốt, Thần Ma đại chiến thời thượng cổ, Thần chết trong tay chúng ta cũng không ít. Nhưng công phu bề ngoài vẫn phải làm cho đủ cho thấu, gửi cho bọn họ một tấm thiệp mời, còn chuyện có phái người tới hay không thì tùy bọn họ.”
Lang Vương bổ sung: “Một là phải cho Thần tộc mặt mũi, thứ hai chính là nếu không mời bọn họ, sẽ có chút ý vị ‘lạy ông tôi ở bụi này’.”
Ưng Vương gật đầu theo.
“Được, ta không có ý kiến, toàn bằng hai vị thúc thúc an bài,” Ân Cửu Nhược ngoan ngoãn gật đầu.
“Điện hạ hãy nhớ kỹ chúng ta và Tu La tộc đã đạt thành ăn ý nhất định, Vương nữ nhà bọn họ và người là xứng đôi nhất.”
“Ta hiểu.”
Lúc này, Tiểu Anh Vũ chơi với Tiểu Hỏa mệt rồi, hì hục cõng Tiểu Hỏa, bò vào trong lòng Ân Cửu Nhược.
“Chủ nhân chủ nhân, ta và Tiểu Hỏa buổi tối muốn ăn thịt nướng.”
Làm bản mệnh thú của Ân Cửu Nhược, nó kiên định cho rằng kiếp trước mình là một con rùa đen. Sau đó được Ân Cửu Nhược cạy sạch hà biển bám trên mai, cho nên mới có duyên phận như vậy.
Thế là, qua sự giới thiệu của Tiểu Anh Vũ, có càng nhiều rùa đen chạy tới nhờ Ân Cửu Nhược giúp cạy hà biển.
“Vậy thì, bây giờ ta sẽ đi viết thư mời cho Thần tộc, đồng thời đính kèm một bức họa sườn mặt của điện hạ chúng ta. Ừm, cứ chọn tấm người đứng dưới cây phong học thuộc lòng đi, tiêu sái tự tại lại quý khí thiên nhiên.”
Ân Cửu Nhược vừa lơ đãng ứng phó Tiểu Anh Vũ, vừa cảm thấy Tam Vương có loại cảm giác đang khoe khoang với Thần tộc.
***
Tam Thập Lục Trọng Thiên.
Dưới tàng cây ngô đồng khổng lồ trong Thần Tôn phủ, Phù Thanh mặc trường y tay áo rộng màu trắng, lẳng lặng đoan tọa.
Bất động như nhập định, thỉnh thoảng vì thần thức dao động mà môi tái nhợt, mi tâm đỏ thẫm.
Sau lưng nàng xuất hiện một thân ảnh phe phẩy vũ phiến, Tư Mệnh Tiên Tôn lẳng lặng đứng hồi lâu, thấy thần thức Phù Thanh trở về, mới cung kính lên tiếng nói:
“Thần Tôn, người vẫn còn đang tìm người kia sao? Đã qua mấy trăm năm rồi, phân thân của người ở hạ giới gần như đã tìm khắp Cửu Châu đại lục.”
“Sẽ tìm được,” lời nói của nữ nhân mấy trăm năm như một, dung nhan diễm lệ tựa Tiên thánh khiết, tựa Ma yêu dị, dáng vẻ khô tọa nơi này càng giống như một tù nhân bị giam cầm.
Người xưa nay luôn đứng ngoài hồng trần, nay sa vào lưới tình không thể tự thoát, sinh ra vẻ chật vật đến đứt từng khúc ruột.
Tư Mệnh Tiên Tôn căn bản khuyên không được Phù Thanh, chỉ thầm than trong lòng rằng Tuyệt Tình Đan và mất trí nhớ, cũng có ngày mất đi hiệu dụng.
“Thần Tôn, gần đây Ma tộc lại truyền đến dị động, Ma giới Thiếu chủ tuổi vừa độ kết hôn, gửi yêu cầu liên hôn đến các tộc, tổ chức một cái đại hội liên nghị Lục giới tại Vô Cực Tiên Sơn, người xem chúng ta có cần phái người đi dò xét tình huống hay không?”
“Ma giới Thiếu chủ?”
“Đúng vậy, đây là họa tượng của nàng ta.” Tư Mệnh lấy ra giấy vẽ.