Sau Khi Chết, Thanh Lãnh Sư Tôn Điên Cuồng Vì Ta - Chương 33 - Phá Kén Thành Ma
Ghé Thăm Fanpage của nhóm dịch Tại đây nha.
Trong ánh lửa bay múa ngập trời, người nữ nhân vốn luôn từ bi tôn quý ấy đã khom lưng khuỵu gối, bộ hỉ phục đỏ rực bị lửa lớn thiêu rụi rách nát, bị vây hãm tại chỗ, điều duy nhất nàng có thể làm là trơ mắt nhìn Ân Cửu Nhược bị thiêu thành tro bụi.
Dường như có thể nghe thấy giọng nói nghiêm lệ hung ác của Phù Thanh, hét lên không cho phép nàng chết, nhưng Ân Cửu Nhược lại thản nhiên nhắm mắt, vui mừng vì bản thân đã tìm lại được tôn nghiêm.
Nỗi sỉ nhục từng làm khôi lỗi là không thể xóa nhòa, nhưng nàng phải tìm lại tôn nghiêm bất khả xâm phạm.
Cuối cùng nàng mở mắt ra, hiên ngang ngẩng đầu, vô cảm đối thị với Phù Thanh, nhìn rõ vẻ thê lương và tuyệt vọng trong đôi mắt màu mực của người nữ nhân kia, giống như một điềm báo của sự cuồng loạn.
Nhưng tất cả đều không còn liên quan đến Ân Cửu Nhược nàng nữa, lấy cái chết làm kiếm, trảm đứt quá khứ, từ nay về sau nàng tiêu dao tự tại.
U Minh Quỷ Hỏa, thiêu rụi thiên hạ, chuyện cũ trước kia đều hóa thành tro tàn.
Khi tỉnh lại lần nữa, vẫn là trên chiếc giường hơi cứng ở Luân Hồi Ngục, Ân Cửu Nhược mở mắt lặng lẽ nhìn những viên tinh thạch trên đỉnh hang động mà ngẩn người.
Xiềng xích thần hồn mà Phù Thanh trói buộc trên người nàng đã bị thiêu đứt từng tấc, tan biến vào hư không.
Toàn bộ Lâm Ngoạn Cư cùng với Hạc Tuyết Phong đều đã tro phi yên diệt, cứ như thể chưa từng tồn tại vậy.
Nàng cúi đầu nhìn đầu ngón tay út bên trái, sợi chỉ đỏ do chính tay Phù Thanh buộc cho nàng cũng đã cháy thành tro trong ngọn lửa lớn.
Cháy thật sạch sẽ, thật tốt.
Chí viễn chí tịnh, chí mạch lộ.
Rèm cỏ huyên ở cửa hang bị người ta vén lên, ngay sau đó là một giọng nói già nua trầm hùng nghẹn ngào hét lớn:
“Tiểu điện hạ, thật sự đã trở lại rồi, các người mau tới đây đi.”
Nhìn thấy người tới đội chiếc mũ quan hình sóng biển, Ân Cửu Nhược chắc chắn người này là Kình Vương, nàng vội vàng gọi một tiếng:
“Kình Vương thúc thúc, ta… ta phải lập tức rời khỏi Luân Hồi Ngục, không thể để Phù Thanh tìm thấy nữa.”
“Phải phải phải, điện hạ nói đúng, tuyệt đối không thể bị bắt lại nữa, lần này chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi,” Kình Vương vừa nghe thấy lời của Ân Cửu Nhược, lập tức trở nên căng thẳng.
Vị Trường Phạn Đạo Tôn kia thần thông quảng đại, lần trước đã nghi ngờ điện hạ nhà bọn họ có quan hệ với Luân Hồi Ngục, xem ra nơi này không thể lưu lại lâu.
Hai vị Vương còn lại cũng sốt sắng chạy tới, nắm lấy Ân Cửu Nhược hỏi han ân cần, ai nấy đều lệ nhòa khóe mắt.
“Nghe ta nói,” Ân Cửu Nhược hàng mi khép hờ, dáng vẻ có chút yếu ớt, “Ta dùng U Minh Quỷ Hỏa thiêu hủy kiếp thân của mình, Phù Thanh không thể chiêu hồn ta nữa, nhưng không chừng nàng ta còn có biện pháp khác.”
Lang Vương trầm ổn, vuốt râu trầm giọng an ủi: “Tiểu điện hạ không cần lo lắng, đợi người cùng Ưng Vương, Kình Vương trở về cựu chỉ Ma giới của ta, trọng tố chân thân, ổn định hồn phách. Khí tức, dung mạo, thần hồn của người đều sẽ có biến hóa rất lớn, tưởng rằng sau này dù người và Trường Phạn Đạo Tôn có đối mặt gặp lại, nàng ta cũng tuyệt đối không nhận ra người nữa.”
“Đúng vậy, Ma giới chúng ta ở phía bắc núi Tu Di, có rừng cây nước che chắn khí tức, lại có cốt chủng của thượng cổ Ma tôn cùng vạn thiên Ma tộc đại tướng che chở, người nhất định có thể an ổn khoái hoạt sống qua ngày, Trường Phạn Đạo Tôn kia đừng hòng dễ dàng đuổi tới Ma giới.”
“Cựu chỉ Ma giới, lần trước sao các người không cho ta biết?” Ân Cửu Nhược khoanh chân ngồi thiền, hủ bại chi lực lưu chuyển trong huyết mạch và thần hồn, cuối cùng khiến kinh mạch thông suốt không ít.
Nghe vậy, ba vị Vương nhìn nhau, vẻ mặt có chút ấp úng, cuối cùng vẫn là Kình Vương đứng ra giải đáp:
“Lần trước chúng ta thấy tình trạng cơ thể người không tốt, phán đoán người không nên đi đường dài. Hơn nữa ai mà biết Trường Phạn Đạo Tôn lại điên đến mức sử dụng cấm thuật chiêu hồn người, đó là phải chịu thiên khiển đấy.”
“Phải rồi, ai biết nàng ta sẽ làm gì, nàng ta muốn xóa sạch ký ức của ta nhất, để ta ngoan ngoãn làm con chó của nàng ta,” Ân Cửu Nhược xõa tóc nhếch môi, nụ cười tà tứ.
Thấy vậy, ba vị Vương sợ tiểu điện hạ nhà mình chấp niệm nhập thể tẩu hỏa nhập ma, vội vàng khuyên nhủ:
“Người đừng nghĩ đến Trường Phạn Đạo Tôn nữa, lần này có thể trốn thoát được là đã lật sang trang mới rồi. Người nghĩ xem, tiểu thư các tộc như Tu La Vương tộc, Vũ tộc, Hải tộc, Cửu Vĩ Hồ tộc, ai nấy đều dịu dàng thùy mị, dung mạo quý khí, chẳng nhẽ không tốt hơn vị Đạo Tôn rách nát kia sao.”
U ám trong đáy mắt Ân Cửu Nhược tan biến, nàng lơ đãng mỉm cười, “Không cần lo cho ta, ta chỉ cảm thán chút thôi. Tiểu thư các tộc, đợi ta lành vết thương, đều mời đến gặp mặt, dù sao cũng phải có cuộc sống mới không phải sao?”
“À đúng rồi,” Ưng Vương mỉm cười an lòng, buông xuống một nửa lo lắng, “Ma chúng ta cũng phải nhìn về phía trước, tiểu điện hạ ma tâm khoát đạt, rất có lợi cho tu hành nha.”
“Chẳng phải sao,” Kình Vương sắp xếp một bộ cẩm y màu xanh đưa cho Ân Cửu Nhược, “Tiểu điện hạ, thay quần áo xong, chúng ta liền khởi hành đến cựu chỉ Ma giới, về nhà.”
“Ừm, hai người các ngươi đưa tiểu điện hạ đi, ta ở lại Luân Hồi Ngục trấn thủ, lát nữa sẽ theo sau các ngươi. Nếu Trường Phạn Đạo Tôn lại tới, cũng dễ ứng phó lừa gạt.” Lang Vương sâu sắc đồng tình gật đầu, “Bây giờ khởi hành, dùng linh mã lên đường, muộn nhất ba tháng là tới.”
Lời này vừa nói ra, cả Luân Hồi Ngục đều trở nên hăng hái, các tiểu ma quái đều xoa tay múa chân, muốn đi theo thiếu chủ về Ma giới kiến thiết gia viên, nhao nhao muốn đi theo Ân Cửu Nhược.
Bọn họ chạy đôn chạy đáo thu dọn hành lý, chuẩn bị riêng cho thiếu chủ lụa giao sa, dạ minh châu Đông Hải, rèm cỏ huyên, giường Tử Ngọc Hàn Yên có thể tăng trưởng tu vi, còn có một lượng lớn thiên tài địa bảo, pháp khí phù chú.
“Tiểu điện hạ, chuyến đi đến núi Tu Di này lộ trình xa xôi lại lạnh lẽo, bộ thanh y này được làm từ lông đuôi Huyền Điểu, mỏng nhẹ giữ ấm, người mau mặc vào đi,” Kình Vương tâm tư tỉ mỉ, phát hiện Ân Cửu Nhược cầm y phục thẩn thờ, hồi lâu không khoác lên, liền hỏi một câu, “Hay là người không thích bộ quần áo này?”
Ân Cửu Nhược khẽ lắc đầu, vuốt ve bộ bào y màu xanh, mặc tử tế lên người.
Chất liệu vải rất nhẹ rất mỏng, tuy không vừa người như bộ Phù Thanh khâu, nhưng thắng ở chỗ bộ quần áo này thuộc về chính nàng.
Chứ không phải loại mà khôi lỗi sư dùng để trang điểm cho khôi lỗi.
Chỉ có điều…
“Kình Vương thúc, sau này quần áo của ta đều làm thành màu đen, chỉ cần không phải màu xanh là được.”
Trong hang động ánh nến ấm áp, Kình Vương nhìn nghiêng khuôn mặt đạm mạc của Ân Cửu Nhược, suy nghĩ một chút dường như đã hiểu ra điều gì, vội vàng lên tiếng đáp ứng.
“Ta bảo đám tiểu ma quái đi sửa, sau này quần áo của tiểu điện hạ đổi thành màu đen, tuyệt đối không có màu xanh nữa.”
Trong hang động nhất thời bận rộn hẳn lên, đám tiểu ma quái tươi cười rạng rỡ chạy tới chạy lui.
Chẳng mấy chốc, Lang Vương đi rồi quay lại, từ phía sau lấy ra bút mực giấy nghiên, “Điện hạ, người hãy viết một phong thư hỏi thăm các công chúa tiểu thư các tộc trước, đợi chúng ta đến Ma giới là có thể nhận được thư hồi âm của bọn họ rồi.”
“Đúng đúng đúng, viết một phong thư cũng không tốn sức,” Kình Vương mắt sáng rực, “Điện hạ viết nhiệt tình một chút, đến lúc đó ta lại gửi kèm họa tượng của điện hạ đi cùng, bảo đảm khiến bọn họ thần hồn điên đảo.”
Ân Cửu Nhược nheo mắt, “Với trạng thái hiện tại của ta, họa tượng chắc không cần đâu nhỉ?”
“Điện hạ chính là quá thành thật, họa tượng mà vương nữ công chúa các tộc gửi cho người đã xếp đầy năm rương lớn rồi, từ trang phục mùa hè, áo mùa thu đến đồ ngủ triều phục, cái gì cũng có, người có thể không đáp lễ sao?”
“Ờ…” Đúng là không thể, Ân Cửu Nhược nhất thời vẫn chưa thích ứng được phong cách đơn giản trực tiếp này của Ma tộc.
“Chúng ta đại khái có thể dựa theo Ma tôn đời trước mà suy đoán ra tướng mạo của người, trước tiên đưa cho các tộc đế cơ xem mới tốt.”
Thế là, mười mấy phong thư mang theo họa tượng đầy thành ý được gửi đi, để giữ lại cảm giác bí ẩn còn chỉ vẽ đôi mắt của Ân Cửu Nhược, Kình Vương mỹ danh gọi đây là rụt rè.
Tay chân người Ma tộc đều rất nhanh nhẹn, có lẽ những năm nay thế yếu, đã quen với việc chạy đông chạy tây, tốc độ đóng gói hành lý cực nhanh, chưa đầy nửa ngày đã chuẩn bị xong xuôi để xuất phát.
Trong khu rừng bên ngoài Luân Hồi Ngục, mười mấy cỗ linh mã xa đã xếp thành hàng dài, Ưng Vương và Kình Vương ngồi chiếc xe ngựa đầu tiên, Ân Cửu Nhược ngồi riêng ở chiếc phía sau, có chuyện gì chỉ cần gọi một tiếng là đều nghe thấy.
Bờm của linh mã rất dài, màu bạc tỏa sáng, thấy Ân Cửu Nhược đi tới, lập tức khịt mũi tỏ vẻ thân thiết.
Xe ngựa nhìn bề ngoài rất nhỏ, căn bản không hề bắt mắt, bên trong… cũng rất không bắt mắt, chỉ dùng bông hái trên núi Lăng Vân trải mấy lớp đệm.
Ngoài ra, không còn trang trí nào khác, nhưng Ân Cửu Nhược lại cảm thấy vô cùng thân thiết với điều kiện giản lậu gian khổ như vậy.
Có lẽ nàng sinh ra đã mang mệnh nghèo, ở nhà bốn bề lộng gió, ăn thức ăn thô sơ bình thường, mặc áo vải thô, mới có thể sống an ổn thiết thực.
Một khi ăn ngon mặc đẹp, có bằng hữu giao hảo, có sư phụ dịu dàng, có người yêu chung tình, thì lúc đó mới nên cảnh giác.
Cảnh giác rằng đó sẽ là một cơn ác mộng khiến người ta không bao giờ có thể tin tưởng bất kỳ ai nữa.
Xe ngựa chậm rãi chuyển động, nàng tựa vào chỗ ngồi nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của Kình Vương, tiếp theo là một chiếc áo choàng màu huyền hắc được đưa vào trong xe ngựa.
“Tiểu điện hạ, đây là chiếc áo choàng đen chúng ta vừa tìm được, miễn cưỡng vừa vặn, người có thể thay trước.”
Chiếc áo choàng quăng vào từ cửa sổ sạch sẽ mềm mại, Ân Cửu Nhược ôm lấy y phục, thấp giọng nói:
“Cảm ơn Kình Vương thúc.”
Một tràng cười sảng khoái vang lên, ngay sau đó là giọng nói cũng sảng khoái không kém của Kình Vương: “Tiểu điện hạ khách khí quá, chúng ta là người một nhà, cảm ơn cái gì chứ.”
Nghe vậy, lòng Ân Cửu Nhược ấm áp, lại có một nỗi kinh sợ thấu xương xộc lên tâm trí, nàng gọi với theo Kình Vương đang định rời đi, gần như thì thầm hỏi:
“Thúc thúc, các người… các người và cả Ma giới này, sẽ không cũng là giả chứ?”
“Tiểu điện hạ, người có ý gì, cái gì mà giả?” Kình Vương sững sờ một hồi mới phản ứng lại ý của Ân Cửu Nhược, “Haizz, chúng ta là thật, người cũng là Ma tộc thiếu chủ, đợi người đến cựu chỉ Ma giới thì tất cả sẽ hiểu rõ.”
“Vâng, Kình Vương thúc mau lên xe ngựa đi, là ta phạm ngốc rồi,” Ân Cửu Nhược thầm cười nhạo sự nhát gan của mình, sợ rằng lần vùng vẫy dốc hết sức lực này, chẳng qua cũng chỉ là lao đến một giấc mộng huyễn tiếp theo đã được thiết kế sẵn.
Kình Vương lo lắng đi trở lại xe ngựa, vừa ngồi xuống đã thở dài một tiếng thườn thượt, khiến Ưng Vương đang nghiên cứu bản đồ ngơ ngác không hiểu gì, muốn hỏi lại không biết bắt đầu từ đâu.
“Làm cái gì vậy, đừng có úp úp mở mở.”
“Chúng ta phải tìm thêm cho tiểu điện hạ mấy nhà tốt dịu dàng xinh đẹp mới được, vị Trường Phạn Đạo Tôn kia thật sự không ra gì, không yêu thì thôi, cứ nhất định phải hủy hoại một người là làm sao.” Kình Vương hừ hừ lầm bầm bất mãn, vương miện hình sóng trên đầu bắt đầu nhỏ nước xuống.
“Được được được, đến lúc đó thị nữ cho tiểu điện hạ ta sẽ đích thân tuyển chọn, sau này thê tử của điện hạ nhà ta cũng phải tốt hơn vạn lần vị Đạo Tôn rách nát kia.”
“Đúng, tìm cho điện hạ mười mấy người thê tử môn đăng hộ đối, dung mạo dịu dàng, phải hoàn toàn quên đi vị Đạo Tôn kia mới được.”
Trong xe ngựa, Ân Cửu Nhược đóng chặt cửa sổ, cởi bỏ cẩm y màu xanh, thay bằng áo choàng màu huyền hắc, trong lúc cởi ra mặc vào, có thứ gì đó từ trên người lăn xuống đất, phát ra tiếng động trầm đục.
Là miếng Song Ngư Ngọc Quyết buộc dây ngọc tủy, thứ này không biết là loại ngọc thạch gì, vậy mà không bị U Minh Quỷ Hỏa thiêu hóa, còn được mang về theo.
May mà có U Minh Quỷ Hỏa thiêu đốt, pháp thuật dùng để định vị trên đó đã biến mất, ánh mắt Ân Cửu Nhược tối tăm không rõ, vô thức vân vê miếng ngọc quyết.
Nực cười là, thứ này trong mỗi lần nàng và Phù Thanh gặp lại, Phù Thanh đều sẽ tặng lại, sau khi xóa sạch ký ức của nàng thì lại thu hồi, thật là nghiêm cẩn tỉ mỉ, không một kẽ hở.
Thứ này không thể vứt bừa, nếu bị Phù Thanh phát hiện thì hậu quả khôn lường, nhưng nàng lại không muốn mang trên người.
Suy đi tính lại, liền trực tiếp ném vào trong nhẫn Càn Khôn mà ba vị Vương tặng cho nàng, dùng lực lượng hủ bại gia trì, rất khó bị phát hiện.
Tốc độ linh mã kéo xe rất nhanh, chưa đầy một canh giờ, bọn họ đã cách Luân Hồi Ngục mấy trăm dặm.
Suốt dọc đường, Ân Cửu Nhược bình tâm tĩnh khí, chuyên tâm tu luyện, dần dần càng thêm tâm không tạp niệm.
Chuyện cũ theo gió mà đi, dần dần không thể gợn sóng được nữa.
Bọn họ qua Lạc Thủy, lội sông Đà, đi qua ngàn vạn dặm, khi đóng thuyền qua sông, còn suýt chút nữa vì nước chảy xiết mà lật nhào xuống nước.
Ba tháng thời gian trôi qua như nước chảy, may mà hữu kinh vô hiểm, vào một ngày vạn dặm không mây, xuân ấm hoa nở đã trở về cựu chỉ Ma giới.
Lối vào Ma giới ở phía bắc núi Tu Di nằm dưới đáy nước, đoàn xe ngựa như rơi xuống nước xuyên qua mặt nước sáng như gương.
Mặt nước u u vỡ vụn thành từng mảnh hoa tuyết, chớp mắt bọn họ đã đến vùng đất thành trì hoang lương vô tận.
Tháp chuông cao lớn bại hoại sừng sững trên đỉnh núi cao nhất, xung quanh là kỳ thạch quái thụ, địa mạo lởm chởm dốc đứng. Bầu trời một nửa là lửa đỏ, một nửa là sương hoa.
Trên thảm cỏ đỏ rực, từng cây hoa nở rộ từ nụ đến lúc rực rỡ rồi lại héo tàn, quá trình như vậy không ngừng lặp lại.
Cánh hoa kiều diễm và cành khô héo úa gặp nhau một cách kỳ diệu.
“Tiểu điện hạ, đây chính là nguyên lực của Ma giới chúng ta, chưởng quản lực lượng hủ bại, hủ bại cũng tương đương với tái sinh,” Ưng Vương dẫn đường phía trước, “Cho nên người mới có thể chết đi sống lại, nhưng chuyện này cũng có giới hạn số lần.”
Ân Cửu Nhược khoác áo choàng huyền hắc, tóc dài buộc cao, trán rẽ ngôi hai lọn tóc mai, trắng trẻo lại có chút ngây ngô.
Bọn họ đi thẳng về phía Trấn Phong Lâu cao nhất, bước qua gạch đá đen, bên dưới là dòng sông ba màu cuồn cuộn không ngừng.
Cửa lớn Trấn Phong Lâu màu vàng kim, bên trên dùng vàng đúc một sinh linh loài chim giống phượng hoàng lại giống quạ đen.
Khi Ân Cửu Nhược bước qua cánh cửa này, đôi mắt nhắm nghiền của nó bỗng sáng lên, dùng giọng nói máy móc lại khô khốc nói:
“Ân Cửu Nhược, tôn đời thứ một trăm linh một của nhánh chính thượng cổ Ma tôn, lưu lạc bên ngoài Ma giới hơn trăm năm, từng lưu lạc Thần giới sau đó rơi xuống phàm gian, thực lực yếu kém, tiềm lực chưa rõ. Là con lai tạp chủng sinh ra bởi Ma tôn đã tử vong và đại nhân vật Thần giới, kế thừa năng lực Mộng Yểm đặc thù.”
Nhất thời, Ưng Vương và Kình Vương đều như bị sét đánh, đứng chết trân tại chỗ không thể cử động, bọn họ lén liếc nhìn thần sắc của Ân Cửu Nhược, phát hiện sắc mặt tiểu điện hạ như thường, dường như không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Ân Cửu Nhược ngẩng đầu nhìn con Kim Ô trên đỉnh đầu, đầy hứng thú hỏi:
“Hỗn huyết tạp chủng?”
Kim Ô rập khuôn trả lời: “Hỗn huyết tạp chủng, nghĩa là, được sinh ra bởi sự giao phối của các sinh linh khác tộc, ở phàm gian còn có thể gọi là ‘tạp chủng’.”
Nghe thấy hai chữ tạp chủng này, hai vị Vương hận không thể xông lên bịt miệng Kim Ô lại, sao cái gì cũng nói toẹt ra thế, chẳng có chút lễ phép nào, nhưng miệng của Kim Ô là không thể bịt được.
Nó là thư linh cổ xưa được nuôi dưỡng bởi chân pháp Ma giới, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, luôn rất sẵn lòng trả lời mọi câu hỏi của những hậu duệ huyết mạch thượng cổ Ma tôn.
“Năng lực Mộng Yểm là gì?”
“Là sức mạnh huyết mạch không thuộc về Ma tộc, du ngoạn trong mộng mà tỉnh táo tự biết.”
“Ta từng lưu lạc Thần giới? Vậy ngươi có biết nương thân ta là ai không?” Ân Cửu Nhược đổi cách hỏi trực tiếp hơn.
“Nương thân thân… thân của người, Thần Ngục ngục ngục.”
Thấy Kim Ô bị kẹt đĩa, ba vị Vương vội vàng kéo Ân Cửu Nhược tiếp tục đi về phía trước.
“Tiểu điện hạ, Kim Ô nói năng thường xuyên lộn xộn, có đôi khi sự tình chúng ta sẽ nói rõ cho người biết.”
Trấn Phong Lâu nói là lâu, thực chất là một gian cung điện vô cùng hùng vĩ, các đời Ma tôn đều lấy đây làm nơi làm việc và nghỉ ngơi, có một gian phòng thậm chí chuyên dùng để lưu giữ họa tượng của bọn họ.
Trong chủ điện Trấn Phong Lâu, Ân Cửu Nhược tùy ý ngồi xuống, đôi mắt đào hoa đầy vẻ suy tư, “Vậy thì, hai vị thúc thúc, ta… là con lai?”
Ưng Vương liên tục thở dài, ông làm sao ngờ tới, bí mật muốn luôn giữ kín vậy mà lại bị tiểu Kim Ô trực tiếp bộc lộ ra ngoài.
“Đúng vậy, tiểu điện hạ là đứa con nhỏ nhất của Ma tôn. Năm đó Ma tôn trọng thương trở về Ma giới, trong lòng ôm lấy người vẫn còn là trẻ sơ sinh, ngài dặn dò chúng ta đưa người đến nhân gian càng sớm càng tốt. Nếu không thiên đạo vô thường, một khi nổi giận tính mạng người khó bảo toàn.”
“Thiên đạo coi trọng ta như vậy sao?” Ân Cửu Nhược rũ hàng mi đen láy, nghĩ đến việc Phù Thanh và bọn họ dùng máu của mình để mở thượng cổ đại trận, đối phó với ma khí ở phương ngoại chi địa.
Phương ngoại chi địa, có thể coi là một tiểu thế giới khác, sinh linh ở đó muốn xâm lược thế giới mà bọn họ đang ở.
Tại sao máu của mình có thể đối phó với bọn họ, chỉ vì mình là con lai sao?
“Chúng ta không biết, nhưng thiên đạo vận hành, mỗi chủng tộc Nhân Thần Ma đều không thể kháng cự. Nếu không thần phạt giáng xuống dù nặng hay nhẹ, đều không phải người bình thường có thể chịu đựng được.”
“Còn gì nữa không?”
Nhận ra khí thế uy nghiêm ẩn hiện trên người Ân Cửu Nhược lúc này, hai vị Vương cũng không dám giấu giếm thêm nữa.
“Ma tôn nói nương thân của người không muốn gặp người, dặn dò chúng ta đến lúc đó nói cho người biết, không cần tìm kiếm nương thân, bà ấy đối với người… không có tình cảm gì, cũng không muốn gặp người.”
“Tại sao?” Ân Cửu Nhược kinh ngạc trợn to mắt, tuy nàng không có nhiều tình cảm với người mẹ chưa từng gặp mặt, nhưng tình cảm quyến luyến thiên bẩm của muôn loài đối với mẹ khiến nàng không thể chấp nhận cách nói mập mờ như vậy.
“Chuyện này…” Kình Vương thở dài, “Ma tôn nói nương thân của người năm đó không phải chân tâm gả cho ngài, sinh hạ người cũng là bị ép buộc, cho nên gặp mặt không bằng không gặp.”
Thực ra, lời nguyên văn của nương thân tiểu điện hạ còn tàn nhẫn hơn, bà ấy trực tiếp nói với Ma tôn đang trọng thương sắp chết rằng:
“Ta không yêu ngươi, càng thêm chán ghét nó, tuân theo yêu cầu của thiên đạo đưa nó đến nhân gian tự sinh tự diệt, hai người các ngươi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.”
Hai vị Vương vốn tưởng rằng Ân Cửu Nhược khi biết được sự thật mình bị bỏ rơi sẽ rất thất thố, thậm chí là cuồng loạn, nhưng ngoài dự đoán là tiểu điện hạ rất bình tĩnh.
Một thân hắc bào trầm tĩnh ôn hòa, cứ như… như một đầm nước đọng không chút gợn sóng.
“Điện hạ, tiểu điện hạ, người không sao chứ?” Kình Vương sợ Ân Cửu Nhược quá đau lòng, nhất thời không phản ứng kịp, “Trong chuyện này có rất nhiều ẩn tình, sự thật có lẽ không phải như vậy. Chỉ là chúng ta biết quá ít, không dám vọng tự suy đoán.”
“Ta không sao,” Ân Cửu Nhược nhếch môi khẽ mỉm cười, “Cuộc sống không mẹ không nương, ta đã trải qua rất lâu rồi, không có gì cả, thật sự không có gì.”
Chẳng qua là biết được trên thế gian này lại có thêm một người không yêu mình mà thôi.
Đã có bấy nhiêu người không yêu nàng, thêm một người nữa thì có gì to tát.
Người này thẳng thắn bảo nàng đừng đi tìm bà ấy, nhìn thì tàn nhẫn, nhưng đổi góc độ mà nói thì chi bằng gọi là thành thật.
Thành thật dù sao cũng tốt hơn lừa dối một chút.
Không đau lòng, nàng chẳng đau lòng chút nào.
“Điện hạ, người vạn lần đừng đau lòng, đều là bọn họ không tốt, khiến người từ nhỏ như vậy đã phải phiêu bạt khắp nơi, chịu đủ mọi khi khinh rẻ…”
“Sẽ không,” Ân Cửu Nhược đứng dậy, nụ cười rạng rỡ, “Mỗi người đều có quyền không yêu người khác, bọn họ không có gì không tốt.”
Hai vị Vương ngẩn người, hồi lâu không thể thốt nên lời.
Thời gian sau đó, Ân Cửu Nhược nhanh chóng thích ứng với cuộc sống ở Ma giới, linh lực thuộc về Ma tộc nàng nắm bắt rất nhanh.
Tuy không so được với những người đã tu luyện mấy nghìn mấy vạn năm, nhưng cũng coi như tiến bộ thần tốc.
Trắc điện của Trấn Phong Lâu được dọn dẹp riêng một gian tĩnh thất tu luyện, đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cần thiết để nàng trọng tố bản thể.
“Điện hạ, người quy lai vương tọa, lệnh triệu tập quần ma kiến diện đã phát ra, không đầy một tháng mọi người đều sẽ trở về Ma giới,” Ưng Vương già lệ nóng quanh tròng, bọn họ chờ đợi ngày này đã quá lâu rồi, “Người an tâm trọng tố thân thể, chúng ta sẽ hộ pháp cho người.”
Ân Cửu Nhược gật đầu đi thẳng vào trong, trọng tố bản thể là việc cấp bách, có thể hữu hiệu tránh việc nàng lại bị Phù Thanh tìm thấy.
Ròng rã một tháng trời, Ân Cửu Nhược không hề bước ra khỏi gian tĩnh thất đó, hồn phách quy thể, sinh trưởng ra xương thịt linh hồn vốn thuộc về chính mình, giống như quá trình chậm chạp phá kén thành bướm.
Trong tấm gương sáng bằng bạc phản chiếu một thiếu nữ dáng người thanh mảnh, dung mạo tinh tế, làn da trắng lạnh, mái tóc dài đen nhánh dùng dải lụa đỏ buộc cao, rực rỡ phô trương, trong đôi đồng tử đen kịt phản chiếu một chiếc lá khô đỏ rực, quý khí mà hoang dã.
Nhìn kỹ lại, chiếc lá khô đỏ rực kia lại biến mất không thấy đâu, cảnh tượng vừa rồi tựa như ảo ảnh.
Ân Cửu Nhược đoán rằng chiếc lá khô đỏ rực có lẽ có liên quan đến nương thân của mình, Thần Ngục… là thuộc về Thần giới sao?
Sao quanh đi quẩn lại đều không thoát khỏi quan hệ với Thần giới, nàng khổ sở cười một tiếng, ngoài cửa vang lên giọng nói của Ưng Vương.
“Điện hạ, những tộc nhân Ma tộc tản lạc khắp nơi của chúng ta đều đã trở lại, hiện đang ở bên ngoài Trấn Phong Lâu chờ được gặp người một lần.”
Lệnh triệu tập vừa phát ra, Ma tộc tản lạc khắp nơi nô nức kéo về Ma giới, hiện tại hầu như toàn bộ mọi người đã quy lai.
Thu lại tâm tư, Ân Cửu Nhược trầm giọng đáp một tiếng được, trong gương nhìn lại mình lần cuối, đẩy cửa bước ra, dấn thân vào ánh sáng ấm áp của Ma giới.
Dưới bầu trời đan xen giữa liệt hỏa và băng sương, Ân Cửu Nhược độc tọa trên vương tọa lạnh lẽo thấu xương, nhìn thấy tất cả mọi người đều thành kính quỳ lạy, trên mặt rạng rỡ nụ cười đã mất đi từ lâu.
Bọn họ đồng thanh hô vang: “Cung nghênh thiếu chủ quy lai.”
“Thiếu chủ chúng ta trẻ tuổi xinh đẹp, sau này chắc chắn tiền đồ vô lượng, chấn hưng Ma tộc đều trông cậy vào người.”
“Đó là đương nhiên, ta đây chính là biết xem tướng, thiếu chủ lông mày tinh tế, thiên đình đầy đặn, rất có phong thái của thượng cổ Ma tôn, Ma tộc chúng ta lại sắp trỗi dậy rồi.”
Nhìn những gương mặt chân thành vui cười vì mình này, Ân Cửu Nhược bỗng cảm thấy vị trí này dường như cũng không lạnh lẽo đến thế.
Chỉ là nàng lại như sợ hãi mà siết chặt tay vịn vương tọa, cho đến khi cảm nhận được cảm giác đau đớn kịch liệt mới dừng lại.
Tuy cách xác định sự thật này vừa ngốc vừa vô dụng, nhưng đau đớn luôn tỉnh táo hơn ấm áp, không đau còn đáng thương hơn đau.
Nơi trần thế, trận hỏa hoạn rực rỡ huy hoàng hơn cả ráng mây trên Thương Lan Tông đó, vì quá đỗi thịnh đại chói mắt mà lưu truyền rất rộng.
Nhân gian và tu tiên giới đều bàn tán xôn xao về chuyện này, lại có những người kể chuyện vì muốn gây sự chú ý mà biên soạn ra những câu chuyện thê lương cảm động, nói Trường Phạn Đạo Tôn vì yêu mà hóa điên, không màng thiên địa ngăn cản cũng muốn ở bên người yêu, nhưng vì thế mà dẫn tới thiên phạt, cùng người yêu tuẫn tình mà chết.
Thân tử hồn diệt, tan biến giữa thế gian.
Câu chuyện như vậy khiến người đời không khỏi thổn thức khôn nguôi.
Nhưng đó chẳng qua chỉ là một chuyện phàm tục trong hồng trần, hoan tình ly hận, nước chảy vô tình, tuy lôi cuốn nhưng không ai thực sự biết đó chẳng qua chỉ là một màn lừa đảo mà thôi.
Nhưng người đời có một chuyện nói đúng, ngọn lửa trên Hạc Tuyết Phong của Thương Lan Tông đã cháy suốt bảy ngày bảy đêm, tựa như một màn hạ màn của sự thịnh thế phồn hoa, tiêu hao hết thảy tốt đẹp, còn lại… chẳng còn lại gì cả.
Người nữ nhân tôn quý áo trắng không tì vết kia bất lực trước ngọn lửa lớn, một đêm bạc đầu, dẫn tới thiên địa dị biến.
Lôi điện dị hỏa rơi xuống mọi ngóc ngách trên Hạc Tuyết Phong, mưa xối xả cuốn trôi tuyết đọng, đỉnh núi biến thành vùng sông nước, thương hải tang điền.
Mọi người ở Thương Lan Tông không thể tiến lại gần, chỉ có thể trơ mắt nhìn thiên địa thần phạt không chút lưu tình quất roi lên người tuyệt sắc mỹ nhân thanh nhã tôn quý kia. Mà mỹ nhân tóc trắng bay múa, phong thái kinh thế, đối với chút lôi điện liệt hỏa này chẳng hề để tâm.
Tu tiên giới sau đó truyền tai nhau rằng Trường Phạn Đạo Tôn đã vẫn lạc, còn Thương Lan Tông kiên quyết khẳng định Trường Phạn Đạo Tôn Phù Thanh đã đắc thành vô tình đại đạo, thái thượng vong tình, phi thăng thành thần.
Mỗi người một ý, tranh luận không thôi.
Tam Thập Lục Trọng Thiên, vô cực vô ngân, hư vô phiêu miểu, lại có chân pháp di tán, vô tranh vô dục, linh khí sung túc vạn pháp tự nhiên.
Đây là nơi cư ngụ của Tam Tôn, Thái Sơ mang ý nghĩa thiên địa hỗn độn sơ khai, đứng thứ ba vì ban đầu nàng đã chống đỡ thế giới này, phân định thiên địa, phá tan hai luồng khí thanh trọc, lực chiến ngoại địch, lập nên công lao hòa bình cho lục đạo.
Nay trong Tam Tôn, Thái Cổ Thiên Tôn, Thái Nhất Tiên Tôn đều đã vẫn lạc, duy chỉ có Thái Sơ Thần Tôn hạ phàm quy lai, trọng quy thần vị.
Chỉ là, Thái Sơ Thần Tôn đáng lẽ vì lần lịch luyện này mà tu vi tinh tiến, trừ bỏ ám tật, nhưng không hiểu sao thần lực xao động, cơ thể suy nhược.
Trong thần tôn động phủ, thần đồ Bạch Hạc Vong Cơ nhìn mỹ nhân hơi thở yếu ớt, đáy mắt thâm quầng, mặt trắng như tờ giấy, lo lắng đi tới đi lui.
Thái Sơ Thần Tôn Phù Thanh quy lai đã hơn ba tháng, tuy nhiên ba nghìn sợi tóc xanh của người nữ nhân này đã hóa thành tuyết trắng, thần thức hỗn loạn, còn nghiêm trọng hơn cả trọng thương.
“Thần tôn, người đã khá hơn chút nào chưa?” Bạch Hạc Vong Cơ tay cầm linh dược muốn mớm cho Phù Thanh.
Nhưng luồng thần lực hỗn loạn quanh thân Thái Sơ Thần Tôn khiến nàng hoàn toàn không thể lại gần.
Trên tấm thảm cỏ thần màu đen trải trong thần tôn phủ, không thấy bao nhiêu vết máu. Nhưng mỹ nhân tiên tư ngọc sắc môi trắng bệch, còn vương một vệt đỏ diễm lệ, nhìn qua dường như không có gì đáng ngại, nhưng cảm giác vụn vỡ khó lòng diễn tả.
“Tiểu Cửu, nàng ấy… đã nói là sẽ thành thân mà,” người nữ nhân đôi môi nhuốm máu, vô thức lẩm bẩm không ngừng, giọng nói yếu ớt như bị găm những cây kim độc lạnh lẽo thấu xương, “Đã nói là tin tưởng ta, tại sao?”
Mê mang và tuyệt vọng như thanh kiếm sắc bén tôi hỏa đâm trúng Phù Thanh, hóa ra bị lừa dối lại đau đớn đến thế, đau đến mức chỉ có thể lặp đi lặp lại câu hỏi tại sao.
Rõ ràng biết câu trả lời là vô vọng, vậy mà vẫn khẩn cầu kết cục của mình sẽ không đáng thương đến thế.
Làm sao có thể không đáng thương chứ, đều là nàng tự chuốc lấy, tự làm tự chịu.
Đối với Bạch Hạc Vong Cơ mà nói, Phù Thanh xuống giới chẳng qua mới có ba tháng mà thôi, khi đi là để túc thanh thiên hạ, trảm yêu trừ ma.
Tiện thể trải nghiệm sinh lão bệnh tử, tình ái dây dưa của nhân thế, ngộ pháp lý đạo, sao chớp mắt một cái quay về lại biến thành bộ dạng bệnh nhược thế này.
Nàng rất sợ Thần tôn cũng sẽ vì thế mà vẫn lạc, mặc dù Thần tôn sinh ra cũng mới chỉ hơn ba vạn năm.
Nhưng thiên đạo đa đố, huống chi lại là người kinh tài tuyệt diễm như Thần tôn.
“Vong Cơ?”
Người nữ nhân trên giường cuối cùng cũng mở mắt, đôi đồng tử màu mực tựa như vực sâu không ánh sáng.
“Thần tôn, người cuối cùng cũng tỉnh rồi,” Bạch Hạc Vong Cơ suýt chút nữa thì khóc ra tiếng, “Người quay về sớm hơn nhiều so với thời gian đã định, sao lại ra nông nỗi này?”
Phù Thanh mỉm cười, không đáp lời, nàng gắng gượng ngồi dậy, mái tóc bạc trắng như nước đổ, tỏa ra ánh lưu quang thanh triệt.
“Bổn tọa lịch luyện ở phàm thế ba nghìn năm, vậy mà cứ ngỡ như cách một đời,” nàng buông lỏng bàn tay đang nắm chặt miếng Song Ngư Ngọc Quyết, lảo đảo đứng dậy, “Nguyệt Lão hiện đang ở đâu, bổn tọa đi tìm ông ta.”
“Nguyệt Lão đang chỉnh lý nhân duyên kết, người muốn tìm ông ấy, ta lập tức đi thông truyền…”
“Ta không đợi được,” ánh mắt Phù Thanh phiêu miểu, vô thần thay bộ pháp y mới, dưới sự gia trì của thần lực, tự có thanh quang dao động, trang nghiêm uy nghi.
“Thần tôn, trạng thái cơ thể người không ổn, nên triệu y tiên tới chẩn trị trước, đừng đi lại,” Bạch Hạc Vong Cơ cuống quýt gãi đầu bứt tai, lại không dám thực sự ra tay ngăn cản Phù Thanh.
Phù Thanh nhíu mày lắc đầu, giữa đôi lông mày thanh lãnh mang theo một vẻ bệnh nhược, đẹp đến thê lương động lòng người.
“Chút vết thương nhỏ mà thôi.”
Dứt lời, người đã biến mất tại chỗ, để lại Bạch Hạc Vong Cơ lo sốt vó cũng chẳng làm gì được.
Nguyệt Lão đứng giữa vườn hoa nhân duyên, xem xét kỹ lưỡng thêm lần nữa những nợ nần nhân duyên của lứa sinh linh này.
Khắc sau, một người nữ nhân áo trắng phiêu dật, thần tình lạnh lùng như sương tuyết xuất hiện bên ngoài vườn hoa.
“Thần tôn, người đã từ phàm thế trở về rồi sao?” Nguyệt Lão vô cùng vui vẻ mời Phù Thanh vào trong, “Nhân duyên ta sắp xếp cho người, người có hài lòng không?”
Hắn tìm ra nhân duyên nhân quả đã soạn thảo cho Trường Phạn Đạo Tôn lần này, kinh ngạc phát hiện kết cục vốn dĩ phải viên mãn hạnh phúc, vậy mà lại biến thành một khoảng trắng.
“Thần tôn, người chưa cùng Thẩm Thương Ly của Như Ý Tông đó thành tựu một đoạn nhân duyên sao?”
“Chưa từng,” Phù Thanh khoác trên mình bộ đồ trắng như mây trời, vương chút huyết khí bệnh tật không lành.
“Không nên chứ, đây là quan hệ nhân duyên hạ giới ta soạn cho người, nhân duyên kết là do thiên đạo chân pháp nuôi dưỡng mà thành, thông thường là không thể thay đổi. Người ở phàm gian rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Nguyệt Lão vừa thắc mắc vừa kiểm tra tình hình, kinh ngạc phát hiện Phù Thanh vậy mà cứ kéo dài mãi không chịu thành thân, vừa không tính là hủy hoại những gì ông đã soạn thảo, cũng thực sự đảm bảo được thiên đạo vận hành.
Nhưng trước khi Thần tôn rời đi, rõ ràng đã bị xóa đi ký ức, lại còn uống một lượng lớn Tuyệt Tình Đan, sao hành vi lại vượt rào như vậy.
Sắc mặt Phù Thanh nghiêm lại: “Hãy kết nối nhân duyên kết của bổn tọa và Ân Cửu Nhược.”
“Cái gì?” Nguyệt Lão theo bản năng tìm thấy nhân duyên kết của người tên Ân Cửu Nhược này, “Thần tôn, người và nàng ta chỉ có duyên phận quen biết, cưỡng ép kết nối, tất sẽ bị phản phệ.”
“Bổn tọa muốn Sinh Sinh Thế Thế Kết.”
Nguyệt Lão kinh hãi rùng mình, Sinh Sinh Thế Thế Kết là một cách kết duyên cực kỳ hung hiểm.
Một khi đã kết nối, hai người này vĩnh sinh vĩnh thế, dù trải qua bao nhiêu lần luân hồi, cũng nhất định phải thành hôn.
Dù từ đôi lứa trời sinh biến thành oán ngẫu ghét nhau, dày vò nhau đến chết cũng không thể tách rời.
Hắn vừa định khuyên can Thần tôn nên thận trọng, nhưng phát hiện hơi thở của người nữ nhân này không ổn định, đôi mắt đỏ ngầu, trong vẻ thánh khiết mỹ lệ chứa đựng sự yêu dã tàn độc, liền không dám nói nhiều, sợ kích động đến Thần tôn.
Tuy nhiên, sợi chỉ đỏ đại diện cho hai người vừa mới thắt xong nút thắt tinh xảo phức tạp, liền lập tức tản ra, tựa như thiên sinh bài xích, căn bản không thể thành kết.
Đôi lông mày vốn lạnh lùng như sương tuyết của người nữ nhân lúc này bồn chồn không yên, dường như có thứ gì đó vụn vỡ nguy hiểm sắp sửa tuôn ra, không thể đè nén thêm được nữa.
“Thần, Thần tôn, chuyện này thường đại diện cho hai trường hợp,” Nguyệt Lão cân nhắc kỹ lưỡng từng từ, “Người tên Ân Cửu Nhược này, với người… tình duyên với người cực nhạt, chỉ không thành kết, kiếp này vô duyên.”
“Kiếp sau thì sao?”
“Cũng vô duyên.”
“Kiếp sau nữa?”
Nguyệt Lão nhận ra sắc mặt Phù Thanh càng lúc càng trắng, cơ thể không ngừng run rẩy, dứt khoát hạ quyết tâm, liều mạng nói ra.
“Thần tôn, người hà tất phải biết rồi còn hỏi chứ, các người vĩnh sinh vĩnh thế, vô duyên.”
Có một nỗi đau thấu xương ẩn nấp trong lồng ngực, Phù Thanh nén xuống luồng huyết khí nồng đậm này, đôi mắt đỏ rực đến đáng sợ, “Trường hợp còn lại?”
“Đó chính là, người này đã chết, hồn hóa thành vi trần, vi trần hóa thành vô hình, không còn ngày tụ lại nữa.”
Nguyệt Lão vừa đưa ra định luận, liền phát hiện Phù Thanh phá tan hai luồng khí thanh trọc hư vô, như mất đi lý trí muốn cưỡng ép hạ phàm.
“Thần, Thần tôn, người không sao chứ, đừng dọa ta, người không thể tùy ý hạ giới thần giáng đâu.”
Phù Thanh mặc bộ lưu quang pháp y, vừa định trực tiếp thần giáng xuống giới tìm kiếm Ân Cửu Nhược, liền toàn thân vô lực quỳ rạp xuống đất.
“Ta phải đi tìm nàng ấy.”
Cổ áo trắng như tuyết của người nữ nhân lấm tấm những vệt máu, vết nứt đỏ tươi mỹ lệ giữa chân mày sâu thêm, đôi mắt màu mực chuyển sang màu xám xanh như yêu tà, giống như ngọn lửa trắng lạnh đang bùng cháy.
“Người… người muốn tìm ai?” Nguyệt Lão bị dọa cho khiếp vía, nếu Phù Thanh không phải là Thái Sơ Thần Tôn tu vi thông thiên, hắn đã tưởng người trước mặt là do yêu nghiệt hóa thành.
Lúc này, người nữ nhân tóc trắng mắt xám, chu văn đỏ rực giữa chân mày tắt lịm, đẹp đến không gì sánh được, nhưng cũng tà dị mị hoặc đến cực điểm, thê lương tuyệt vọng.
“Ta phải đi tìm nàng ấy.”
Nguyệt Lão nhíu chặt mày, vội vàng truyền âm cho năm vị y tiên: “Không xong rồi, Thần tôn, Thần tôn nàng ấy sinh tâm ma!”
Trên vương tọa gai góc cũng chảy tràn sắc máu của Ma giới, Ân Cửu Nhược ngồi ngay ngắn, khóe môi mỉm cười, nghe Ưng Vương tổng kết tin tức từ các tộc truyền tới.
“Điện hạ, vương nữ đế cơ của Tu La tộc, Hải tộc, Vũ tộc, Yêu tộc vân vân đều mời người đi hẹn hò.”
“Nhiều người như vậy sao?” Ân Cửu Nhược cảm thấy kinh ngạc, “Bọn họ chẳng phải chỉ mới xem thư hỏi thăm và họa tượng đơn giản ta viết thôi sao?”
“Chúng ta đã gửi gấp những họa tượng rõ nét và hoàn chỉnh hơn rồi, các vị công chúa tiểu thư đều bày tỏ vô cùng hài lòng với tướng mạo và nhân phẩm của người.” Lang Vương mặt mày hớn hở, trả lời tỉ mỉ mọi chuyện, điện hạ được nhiều vương nữ để mắt như vậy, thật là một chuyện tốt.
“Vậy ta nên đi gặp vị nào trước?”
Kình Vương và Ưng Vương nhìn nhau một cái, khẽ ho một tiếng, trịnh trọng nói:
“Điện hạ, theo ý kiến thiển cận của ba người chúng ta, bọn họ đều có tình với người, chi bằng người hãy nỗ lực một chút, cưới hết về nhà mới tốt.”