[18+] Gửi Đến Người Sẽ Tiêu Diệt Tôi - Chương 105
“Kia, có một con chó săn của Hoàng gia.”
Lời của Yan Luis luôn bất ngờ như vậy. Irel cau mày, cố gắng tìm kiếm đối tượng anh ta nói đến. Nhưng không dễ dàng.
‘Chết thật. Yan Luis đang ở trạng thái vô hình.’
Vì vậy, cô không thể biết anh ta đang nhìn cái gì. Đặc biệt là ở một khu phố đông người như thế này.
“Bên trái 45 độ, dưới mái hiên màu tím.”
Nhận thấy đầu Irel đang quay ngang quay dọc, anh ta thì thầm. Theo hướng dẫn chi tiết đó, cô quay đầu lại và cuối cùng cũng nhìn thấy.
‘Là người đó sao?’
Đó là một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi đỏ với cúc mạ vàng, quần đen và khoác áo choàng. Chỉ nhìn nếp gấp thẳng thớm trên quần và cổ áo cũng đủ thấy phong thái của một công chức.
Vậy nên, đương nhiên anh ta phải là người cô không quen biết. Dù sao thì vị hôn phu của cô là ông trùm giới hắc ám, chuyên làm những điều bất hợp pháp. Thế nhưng, người đàn ông này lại có vẻ quen mắt một cách kỳ lạ, khiến Irel phải quan sát kỹ.
“Ồ.”
Đúng lúc đó, người đàn ông cũng cảm nhận được ánh mắt và quay lại. Và giây phút ánh mắt ông ta chạm vào Irel, con ngươi ông ta mở to.
“Ai đây! Thật là trùng hợp!”
Vâng, thật ra ông là ai ạ?
“Yan Luis. Anh có biết người này không?”
“…”
“Yan Luis?”
Thay vì trả lời, sợi chỉ trên tay cô xẹt một tiếng, tuột xuống. Nhìn sợi chỉ rơi xuống sàn một cách yếu ớt, Irel nhận ra.
‘Anh ta trốn rồi?!’
Thôi xong. Bị bỏ lại một mình, Irel cười gượng gạo và bắt đầu lục lọi ký ức của mình. May mắn thay, đúng lúc đó, một thông báo hệ thống vang lên theo ý chí của cô.
[Juan Altidor: Độ Thiện Cảm hiện tại 54]
Thông tin về người đàn ông đang bước đến hiện ra ngay sau đầu ông ta. Irel thở phào nhẹ nhõm và nhanh chóng xem xét cái tên.
‘Juan… Juan? Mình từng nghe ở đâu rồi nhỉ.’
Đúng lúc đó, người đàn ông tiến đến và chào hỏi cô.
“Đã lâu không gặp. Tiểu thư út của Biên Bá tước Elorance.”
Giọng nói ông ta vang dội. Kỳ lạ thay, nụ cười của người đàn ông vẫn giữ nguyên, không hề thay đổi như một chiếc mặt nạ được làm khéo léo.
Nhìn khuôn mặt đó và bộ quân phục đỏ sẫm, một điều đột nhiên lóe lên trong đầu cô. Cuối cùng đã nhớ ra người đàn ông, Irel đáp lại một cách vô cùng tự nhiên.
“Ngài Juan, đúng không ạ? Tôi nhớ đã gặp ngài ở vườn dinh thự lần trước.”
“Haha, thật vinh dự khi một mỹ nhân nhớ đến ta.”
Đương nhiên là cô phải nhớ rồi. Lúc đó, ông ta đang đi dạo trong dinh thự Baslow Moore để xoa dịu cơn giận vì bị Varkan cho leo cây.
Juan Altidor là đặc sứ chính thức của Hoàng gia. Chỉ có các thành viên trực hệ Hoàng tộc mới có thể sai khiến ông ta.
Theo thông lệ, dù là đại quý tộc, khi Juan đến cũng phải trực tiếp ra mặt tiếp đón. Thế nhưng Varkan lại thẳng thừng cho Juan leo cây. Quả là một gã đàn ông kiêu ngạo hết mức. Irel thầm chê trách trong lòng, nhưng vẫn cố ý hỏi thăm ân cần.
“Thật vui khi tình cờ gặp lại ngài. Ngài vẫn khỏe chứ?”
“Đương nhiên là ta vẫn khỏe. Hình như cha cô, Biên Bá tước Calvert, đã quay lại đội phòng thủ biên giới rồi, đúng không?”
“À, vâng. Tôi cũng vừa nhận được thư của cha.”
Quả nhiên Juan là đặc sứ Hoàng gia nên tin tức rất nhanh nhạy. Calvert, cha cô, đã vắng mặt ở biên giới quá lâu vì chuyện đính hôn gần đây. Do đó, ông không còn cách nào khác ngoài việc quay về để xử lý những công việc bị tồn đọng.
‘…Dù sao thì hôn lễ của con cũng là một sự kiện trọng đại không gì sánh bằng, cha sẽ sớm trở lại. Hãy giữ gìn sức khỏe và liên lạc ngay với cha nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra. Cha luôn yêu con.’
Nhớ đến lá thư của Calvert, người lo lắng cho con gái đến phút cuối, ánh mắt Irel trở nên dịu dàng. Juan cũng nở một nụ cười hài lòng.
“Tình cảm cha con sâu đậm thật đáng mừng. Nhân tiện, hình như sắp tới quý cô Irel sẽ nhập cung phải không?”
Hả? Tôi á? Mới nghe lần đầu, nhưng Irel vẫn mỉm cười và nhanh chóng ứng biến.
“Ừm, có vẻ mọi chuyện đã được sắp xếp như vậy.”
Cách nói nước đôi, không rõ là đồng ý hay từ chối, là sở trường của các quý cô. Juan, đã quen với kiểu đối đáp này, không thấy có gì lạ.
“Gần đây đã xảy ra chuyện không hay liên quan đến Ha Marsh trẻ tuổi. Thật đáng tiếc khi một Masaka không những không giết Kitan mà còn ném người dân cho chúng ăn. Thật là một điều đáng buồn.”
“À. Đó thực sự là một cú sốc.”
Irel vừa trả lời vừa lục lại ký ức. Cô lờ mờ nhớ lại những gì Chellos đã nói trước đó. Hắn đã thông báo rằng Mirdal chính thức bị đưa ra xét xử, đồng thời tiết lộ rằng cả Varkan và Irel đều có thể được triệu tập vào cung như phần thưởng vì đã tố cáo đấu trường.
‘Chắc là chuyện này rồi.’
Củng cố cho giả thuyết đó, Juan hỏi lại với vẻ ngạc nhiên.
“Hay là, Ha Marsh Varkan vẫn chưa thảo luận ngày nhập cung với cô sao?”
Thảo luận gì chứ. Ít nhất hắn phải về nhà đã rồi mới nói chuyện được chứ. Irel chợt cảm nhận được tâm trạng của một người vợ đang phải đi tìm người chồng bỏ nhà đi. Nhưng cô không thể để lộ ra trước mặt Juan nên cười một cách gượng gạo.
“Anh ấy là một người bận rộn mà. Đành chịu thôi.”
“Dù sao đi nữa thì… thật là.”
Juan cũng là một đặc sứ Hoàng gia lâu năm. Ông ta khéo léo nhận ra sự khó chịu trên khuôn mặt Irel và lộ vẻ thông cảm.
[Đing! Độ Thiện Cảm của Juan đã tăng 6 điểm.]
Có lẽ vì ông cũng là một người cha, nên có phần mềm lòng với Irel, người trạc tuổi con gái mình. Juan nhìn sắc mặt cô, ho khan và đổi chủ đề.
“Khụ khụ, Quý cô Irel. Ta đã từng nói với cô chưa? Ta rất kính trọng cha cô.”
“Ôi, đó là lời khen tuyệt vời ạ.”
“Biên Bá tước Calvert là một người cha tốt, nhưng cũng là một lãnh chúa xuất sắc. Ông ấy là một quân nhân đích thực, có cả năng lực lẫn tinh thần trách nhiệm.”
Có vẻ như lời Juan nói về việc kính trọng cha cô không phải là giả. Nụ cười của ông ta vẫn giữ vẻ trang trọng, nhưng giọng nói khi nhắc đến Calvert lại chứa đựng một sự nhiệt huyết khó tả.
“Nếu có ai đó đang bước trên con đường vinh quang rực rỡ, ta tin rằng người đó chắc chắn là Biên Bá tước Calvert. Ông ấy hoàn toàn xứng đáng.”
‘Ông ấy là fan của cha mình sao?’
Ai không biết lại tưởng ông ta đang thầm yêu ai đó. Dù sao thì Irel cũng rất vui vì cha mình được khen ngợi, nên vô tình nở một nụ cười tươi tắn. Thấy vậy, vẻ mặt Juan đột nhiên trở nên u sầu.
“…Vậy nên, ta biết là can thiệp vào chuyện riêng tư, nhưng với sự lo lắng của mình, ta muốn hỏi một điều. Cô có thể tha thứ cho ta chứ?”
“Dạ? Hỏi gì ạ?”
“Việc cô kết hôn với Varkan Ha Marsh có phải là sự thật không?”
Quả nhiên Juan có thông tin khá nhanh nhạy. Ông ta đã nhận ra cuộc hôn nhân vẫn còn trong giai đoạn kế hoạch.
“Nhìn biểu cảm của cô thì có vẻ là thật.”
Nét mặt Juan càng trở nên tối sầm hơn. Vốn dĩ, trong xã hội quý tộc, việc đính hôn có thể bị hủy bỏ bất cứ lúc nào. Nó quan trọng hơn một cuộc hẹn trà, nhưng lại kém trang trọng hơn một hợp đồng kinh doanh chính thức giữa các gia tộc, chỉ ở mức độ đó.
Nhưng nếu tiến đến hôn nhân thì lại khác. Kết hôn cũng là một hợp đồng chính thức giữa các gia tộc.
“Ai là người đề xuất cuộc hôn nhân này trước?”
Làm gì có chuyện là tôi. Thay vì trả lời, Irel chỉ nở một nụ cười mệt mỏi. Nhờ vậy, Juan đã nhận ra câu trả lời không lời và tỏ ra vô cùng tiếc nuối.
“Quả thật. Ta nghe nói trong các mối quan hệ như thế này, bên Masaka thường thể hiện sự độc chiếm mạnh mẽ.”
“Dù sao thì hắn cũng đối xử tốt với tôi. Hầu hết là như vậy.”
Hiện tại thì không được tốt lắm, vì hắn bỏ nhà đi. Tuy nhiên, Juan, người không biết nội tình, lại lộ vẻ thương hại trước lời giải thích “hầu hết là như vậy” của cô.
“Ha Marsh đối xử với cô thế nào mà cô phải nói vậy?”
“Không… Hắn đối xử tốt.”
Irel trả lời nhưng lại ngập ngừng một cách khó hiểu ở giữa câu. Đó là sự do dự đủ để Juan mặc sức tưởng tượng.
‘Thật đáng thương.’
Juan suy đoán rằng cô có lẽ đang bị Varkan bạo hành về thể chất và tinh thần. Trên thực tế, ở vị trí của ông ta, điều đó là hợp lý. Irel trước mặt ông, từ mái tóc bạch kim nhợt nhạt cho đến từng sợi mi cong dài, đều toát lên vẻ yếu đuối tột cùng.
Làm sao ông có thể tưởng tượng được rằng Varkan Ha Marsh lại bỏ chạy vì sợ vị hôn thê chưa bằng một nửa mình?
“Thật đáng tiếc.”
[Đing! Độ Thiện Cảm của Juan đã tăng 10 điểm.]
Sự gia tăng Độ Thiện Cảm này rõ ràng là gần với lòng thương hại. Sau đó, Juan chìm vào suy tư sâu sắc. Ông ta suy nghĩ nghiêm túc đến mức Irel cảm thấy hơi ngượng.
‘Mình có làm quá không nhỉ?’
Tất nhiên, cô không trả lời mà không suy nghĩ. Vì Juan thuộc về Hoàng gia, cô cần phải thận trọng trong lời nói trước mặt ông ta.
Vì vậy, Irel quyết định che giấu việc cô và Varkan thực chất là những đối tác thân thiết. May mắn thay, điều này không quá khó khăn. Bởi vì nhận thức chung của xã hội về Receiver thường là “nạn nhân đáng thương của Masaka”.
“Trước hết, ta xin lỗi, quý cô Irel.”
“Sao ngài đột nhiên xin lỗi vậy, Ngài Juan?”
“Không. Ta phải xin lỗi. Vì những điều ta sắp nói với quý cô có thể là một sự xúc phạm.”
Cuối cùng Juan lên tiếng với giọng điệu có vẻ kiên quyết. Irel vểnh tai lắng nghe, cảm thấy sắp có thông tin quý giá nào đó được tiết lộ.
‘Xem ra vẻ đáng thương của mình đã hiệu nghiệm.’
Irel Elorance là một mỹ nhân u sầu, người có thể đạt được bất cứ điều gì chỉ bằng cách giả vờ lau nước mắt. Hơn nữa, Juan lại kính trọng Calvert, cha cô. Vì vậy, ông ta không thể khoanh tay đứng nhìn bất hạnh đã được dự báo trước của cô con gái cưng của Calvert.
“Ta không dám đưa ra lời khuyên, nhưng nếu tình cảm dành cho Ha Marsh không lớn, cô nên hủy bỏ cuộc hôn nhân này.”
“Hủy bỏ… cuộc hôn nhân ạ?”
“Ta là người trong cung, nên không thể giải thích chi tiết, nhưng có những ánh mắt đang đổ dồn vào Ha Marsh không hề bình thường.”
Ừm, chắc chắn đó không phải là những ánh mắt thiện chí. Quả thật. Nếu ánh mắt của Hoàng gia dành cho một kẻ phản bội mà còn thiện chí, thì thế giới này đã tận thế rồi.
“Ta lo lắng rằng gia tộc Elorance vô tội sẽ bị liên lụy.”
Juan cúi đầu, thì thầm. Thật tĩnh lặng và đầy điềm gở.